Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 27 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Văn Lệ và Lý Minh đến phố Văn Hoa, tìm thấy câu lạc bộ “đồng tính nam” ẩn giấu trong khu dân cư mà Liêu Bôn Trì nói. Sau khi điều tra cho thấy, những gì Liêu Bôn Trì nói là thật. Tối ngày 24 tháng 4, từ 8 giờ đến nửa đêm, anh ta đều ở trong câu lạc bộ này.

Thời gian anh ta rời khỏi là khoảng 12 giờ 20 phút khuya, lúc này Âu Dương Chiêu đã về nhà, chiếc BMW của anh ta đã nằm trong gara khóa kín. Nên Liêu Bôn Trì không có cơ hội để bỏ con mèo có độc kia lên xe của Âu Dương Chiêu.

Hai người quay lại phòng làm việc của Tổ Trọng án số 2, báo cáo lại tình hình cho Tần Hán Xuyên xong, Lý Minh ngồi phịch xuống ghế, thở hổn hển nói, “Tên Liêu Bôn Trì hại chúng ta lãng phí thời gian mấy ngày.”

Văn Lệ nhìn anh nói, “Thật ra cũng không thể nói là đã lãng phí thời gian của chúng ta, ít nhất qua mấy ngày điều tra Liêu Bôn Trì đã có một manh mối vốn chỉ như ẩn như hiện, giờ đã hoàn toàn rõ ràng.”

“Manh mối gì?”

“Khách hàng kia.”

Lý Minh vỗ tay, “Đúng rồi, nếu đêm đó Liêu Bôn Trì không ở cùng với Âu Dương Chiêu, vậy là một mình Âu Dương Chiêu đi gặp người khách kia. Nếu vậy, người khách hàng này có hiềm nghi rất lớn.”

Nhưng anh nhanh chóng nhíu mày lại, “Chúng ta đã điều tra qua tất cả các nhà hàng, địa điểm ăn chơi và những nơi liên quan, nhưng không tìm được nơi mà đêm đó Âu Dương Chiêu tiếp đãi khách hàng. Nơi tiếp khách bàn chuyện làm ăn, đâu có chỗ nào ngoài những chỗ này, bây giờ các nhà hàng đều gắn máy quay an ninh, sao có thể hoàn toàn tìm không ra dấu vết chứ?”

“Tôi nghĩ đêm đó, có lẽ Âu Dương Chiêu không phải đi gặp khách hàng, mà đi làm chuyện khác, nên hai người không thể tìm được đầu mối ở nhà hàng từng tiếp đãi anh ta. Giống như Liêu Bôn Trì vậy, anh ta ra ngoài gặp tình nhân, nhưng tình nhân của anh ta, chắc chắn là phụ nữ. Quỹ đạo hoạt động của anh ta không nằm ở chỗ nhà hàng khách sạn, mà ở ‘kim ốc tàng Kiều’[1], đương nhiên hai người tìm không ra rồi.” Tần Hán Xuyên suy tư nói, “Lần trước tôi hỏi Cơ Bình Bình, cô ấy cho tôi biết, đêm hôm đó, lúc Âu Dương Chiêu ra khỏi nhà, đúng là đã nói rằng mình có hẹn gặp khách hàng ở bên ngoài để bàn chuyện làm ăn. Nhưng là một người phụ nữ nhạy cảm, cô ấy lại nghi ngờ anh ta ra ngoài mèo mỡ với tình nhân, hơn nữa còn nói Âu Dương Chiêu bao nuôi một người đàn bà khác ở ngoài.”

“Gặp tình nhân? Có thể lắm.” Văn Lệ nhìn thầy mình, ánh mắt có chút bất mãn, như đang trách ông manh mối quan trọng như vậy mà sao đến bây giờ mới nói ra.

Tần Hán Xuyên cười khổ nói, “Lúc đó tôi nghĩ đây chỉ là tính đa nghi của phụ nữ, hơn nữa về sau tra ra được Liêu Bôn Trì và Âu Dương Chiêu cùng đi gặp khách hàng, tôi càng không xem trọng sự nghi ngờ của Cơ Bình Bình về chồng mình. Bây giờ Liêu Bôn Trì đã lộ tẩy rồi, manh mối tình nhân của Âu Dương Chiêu mà Cơ Bình Bình cung cấp, mới nảy ra trong đầu tôi.”

“Nếu thật sự là thế thì tình nhân này, rất có khả năng là người cuối cùng tiếp xúc với xe của Âu Dương Chiêu vào đêm đó, vậy cô ta càng đáng để nghi ngờ rồi.” Lý Minh phân tích.

Văn Lệ gật đầu nói, “Bây giờ, việc đầu tiên chúng ta phải làm chính là điều tra rõ tình nhân của Âu Dương Chiêu có tồn tại thật hay không, cô ta là ai, sống ở đâu.”

Lý Minh nói, “Em thấy nếu chúng ta đi hỏi vợ anh ta, có thể sẽ có càng nhiều manh mối hơn.”

Tần Hán Xuyên nói, “Được, để tôi gọi điện thoại cho cô ấy.”

Văn Lệ nhìn ông, biết trong lòng ông có chỗ khó xử, bèn nói, “Thầy, hay để em tự qua đó một chuyến đi, dù sao phụ nữ với nhau dễ nói chuyện hơn, nhất là loại chuyện này.”

Tần Hán Xuyên cảm kích nhìn cô, gật đầu nói, “Cũng được, vất vả cho em rồi.”

Đến chiều, Văn Lệ trở lại Tổ Trọng án số 2, báo cáo với Tần Hán Xuyên, buổi trưa cô đã tìm Cơ Bình Bình để nói chuyện, thật ra Cơ Bình Bình biết chồng mình có người đàn bà khác ở bên ngoài lâu rồi, hơn nữa không chỉ có một người, người khá cố định tên là Phùng Vũ Hân. Âu Dương Chiêu mua một căn hộ trong tiểu khu Phường Thái Bình, bao nuôi cô ta ở đó.

Tần Hán Xuyên nói, “Đi, chúng ta lập tức đi gặp người phụ nữ này.”

Văn Lệ và Lý Minh nhảy lên xe cảnh sát theo ông.

Tiểu khu Phường Thái Bình cách chợ Thanh Long Chủy không xa, xe cảnh sát chỉ cần rẽ một lần trên đường Phường Thái Bình là vào đến tiểu khu. Theo địa chỉ mà Cơ Bình Bình cung cấp, họ đã tìm được người cô gái tên Phùng Vũ Hân.

Cô gái này ước chừng chỉ ngoài hai mươi tuổi, dáng người không cao, làn da trắng mịn, tóc uốn gợn sóng, trông có vẻ rất thời thượng. Thấy ba cảnh sát đến, cô ta mở to mắt, vẻ mặt rất căng thẳng.

Tần Hán Xuyên nhìn Văn Lệ, tỏ ý để cô hỏi.

Văn Lệ hỏi cô gái, “Cô là Phùng Vũ Hân đúng không? Âu Dương Chiêu có quan hệ gì với cô?”

Đối phương gật đầu, “Tôi đúng là Phùng Vũ Hân, anh ấy… anh ấy là bạn trai của tôi.” Khi nói lời này, giọng cô ta rất nhỏ, mặt ửng đỏ, xem ra cô ta cũng biết nói chồng của người khác thành bạn trai của mình chẳng phải chuyện vẻ vang gì.

“Gần đây anh ta đã xảy ra chuyện, cô biết không?”

“Tôi biết, nghe nói là bị tai nạn xe.”

“Không, anh ta bị một con mèo mà người khác giấu trên xe anh ta cào bị thương, trúng độc mà chết, trên móng vuốt của con mèo đó, bị người ta bôi chất độc chết người. Chúng tôi nghi ngờ đêm 24 tháng 4, người cuối cùng tiếp xúc với xe của anh ta, có hiềm nghi gây án rất lớn.”

Phùng Vũ Hân “ồ” một tiếng, mở to mắt nhìn họ, im lặng đợi Văn Lệ nói tiếp.

Văn Lệ hỏi, “Đêm 24 tháng 4, Âu Dương Chiêu ở chỗ của cô đúng không?”

“Đúng vậy, khoảng 9 giờ tối anh ấy đến, chưa đến 12 giờ thì đi rồi.”

“Vậy đêm đó, cô có từng ngồi lên xe của anh ta không?”

“Không có.”

“Có từng đến gần xe của anh ta không?”

“Cũng không có. Lúc anh ấy đến, vì tránh gây chú ý với người khác, thường để xe lại bãi giữ xe có thu phí ở ngoài tiểu khu, đi bộ vào đây. Đêm đó sau khi anh ấy đến, tôi luôn ở trong nhà với anh ấy, chưa từng xuống dưới, càng không đến bãi giữ xe.”

Tần Hán Xuyên nói, “Nếu là bãi giữ xe có thu phí, chắc sẽ có lắp máy quay chống trộm. Tiểu Lý, cậu lập tức đến bãi giữ xe đó tra thử, có tin gì thì gọi điện thoại qua, chúng tôi ở đây đợi.”

Lý Minh nhận lệnh rồi đi.

Khoảng 15 phút sau, cậu ta gọi điện thoại về, nói đã xem băng ghi hình ở bãi giữ xe đêm đó, trong đó hiển thị 8 giờ 54 phút, Âu Dương Chiêu đã gửi chiếc BMW màu trắng tại bãi giữ xe, thời gian rời khỏi là 11 giờ 46 phút. Trong thời gian xe đậu ở đây, không có người nào đến gần.

Tần Hán Xuyên và Văn Lệ đều vô cùng bất ngờ, nếu vậy, hiềm nghi của Phùng Vũ Hân cũng đã được loại trừ.

Khi ra về, Phùng Vũ Hân tiễn họ đến cửa, hỏi, “Anh ấy thật sự bị người ta hại chết sao? Các anh có thể tìm ra hung thủ không?”

Văn Lệ nói, “Chúng tôi đã nắm được một vài manh mối, nhất định có thể bắt được hung thủ.”

Hốc mắt Phùng Vũ Hân đỏ lên, liền chảy nước mắt, “Người ta đều nói tôi vì tiền mới đến với anh ấy, thật ra, tôi thật lòng yêu anh ấy…”

Văn Lệ nhìn dáng vẻ vừa đáng thương vừa đáng buồn của cô ta, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ âm thầm thở dài.

Khi ra khỏi tiểu khu Phường Thái Bình, mây đen giăng kín, sắc trời ảm đạm, Tần Hán Xuyên dẫn Văn Lệ và Lý Minh vừa về đến cổng Cục Cảnh sát thành phố, một tia sét lóe lên giữa trời, cơn mưa như trút nước đổ ào xuống.

Văn Lệ nhìn thấy ngoài cổng Cục có một chiếc Peugeot màu xám bạc đang đậu, một người đang đứng cạnh chiếc xe, cầm ô đứng trong cơn mưa lớn, như đang đợi người. Mưa quá lớn, Văn Lệ nhìn không được rõ, chỉ thấy hơi quen mắt, Tần Hán Xuyên ở cạnh đột nhiên bật cười ha hả.

Khi xe cảnh sát chạy đến gần cổng, Văn Lệ mới hiểu vì sao thầy lại cười mình, thì ra người cầm ô đứng trong mưa đó chính là Kim Nhất Điền.

Tần Hán Xuyên nhìn đồng hồ, cười nói, “Sắp đến giờ tan tầm rồi, em tan làm trước đi, đừng để người ta dầm mưa đợi lâu.”

Văn Lệ đỏ mặt, bước xuống xe, vừa cúi đầu, đã đứng dưới ô của Kim Nhất Điền, đợi xe cảnh sát của Tần Hán Xuyên chạy vào cổng, cô mới hỏi Kim Nhất Điền, “Mưa lớn thế này, cậu khờ khạo đứng ở đây làm gì vậy?”

Kim Nhất Điền nhìn cô nói, “Đợi chị đó.”

Văn Lệ vuốt tóc bên tai bị mưa làm ướt, hỏi, “Đợi tôi làm gì?” ‘

“Mấy ngày rồi không gặp sư tỷ, nhớ chị thôi.” Kim Nhất Điền mở cửa xe nói, “Lên xe đi, mẹ chị đi công tác, chị về nhà cũng không có cơm nóng ăn đâu, để em mời chị ăn tối.”

Văn Lệ ngồi vào trong xe, hơi bất ngờ, “Sao cậu biết mẹ tôi đi công tác rồi?”

Kim Nhất Điền vừa khởi động xe vừa nói, “Mẹ chị gọi điện thoại nói với em, bác ấy còn bảo em mấy ngày này phải chăm sóc chị cho tốt.”

“Hai người quan hệ tốt quá nhỉ.”

“Điều đó là cần thiết mà.”

Lúc ăn cơm, Kim Nhất Điền gọi một chai rượu trắng.

Lúc này Văn Lệ mới nhận ra hôm nay anh có vẻ hơi khác thường, bình thường trong thời gian làm việc, anh đều không uống rượu, vậy mà hôm nay từ lúc gặp nhau đến giờ, nụ cười hình thức chưa từng xuất hiện trên mặt anh lần nào. Sắc mặt của anh có vẻ hơi nặng nề.

“Cậu sao vậy?” Cô bất giác thắc mắc, “Xảy ra chuyện gì à?”

Kim Nhất Điền rót một ly, ngửa cổ uống cạn, sau đó lại rót thêm ly nữa, đang định uống, chợt bị Văn Lệ đưa tay ngăn lại. Văn Lệ hỏi, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Kim Nhất Điền thở dài, “Em đã tra được tung tích của thiếu nữ mất tích Uông Tiểu Lộ rồi.”

“Vậy thì tốt rồi.”

“Nhưng đã quá muộn…” Giọng Kim Nhất Điền hơi trầm thấp, “Cô ấy đã chết rồi.”

“Chết rồi?” Văn Lệ giật mình, “Lần trước chẳng phải cậu nói, khi cô ấy được một khách hàng giàu có đưa ra ngoài, đã thừa dịp bỏ trốn rồi sao?”

“Không, khách hàng kia đã lừa người của hộp đêm Hoàng Triều, Uông Tiểu Lộ đã bị khách hàng kia giết hại.” Sắc mặt Kim Nhất Điền hiện lên vẻ bi phẫn, “Chị biết khách hàng dẫn cô ấy ra ngoài giao dịch là ai không?”

Văn Lệ lắc đầu, chợt nhớ đến chuyện lần trước anh nói với mẹ cô muốn phỏng vấn Phó Thị trưởng Thân, trong lòng khẽ động, “Chẳng lẽ là Phó Thị trưởng Thân?”

Kim Nhất Điền gật đầu, “Chính là tên súc sinh dó.”

Sau lần Kim Nhất Điền và Văn Lệ đến gây chuyện ở hộp đêm Hoàng Triều, anh lại cải trang trà trộn vào hộp đêm vài lần, âm thầm tìm kiếm thiếu nữ mất tích Uông Tiểu Lộ, cuối cùng xác nhận cô không còn ở hộp đêm nữa.

Anh lại nhờ người tìm bảo an của hộp đêm để nghe ngóng, bảo an nói hộp đêm của họ quản lý các tiếp viên rất nghiêm ngặt, đối với người mới vào nghề hay chưa được huấn luyện phục vụ, cho dù là đi vệ sinh cũng có người đi cùng và trông chừng, bao nhiêu năm qua, hộp đêm của họ chưa bao giờ xảy ra chuyện tiếp viên nhảy cửa sổ chạy trốn gì đó.

Cũng tức là, Tổng giám đốc đầu hói kia nói Uông Tiểu Lộ chạy trốn từ cửa sổ lầu hai là nói dối.

Vì sao Tổng giám đốc đầu hói lại nói dối? Uông Tiểu Lộ rốt cuộc rời khỏi hộp đêm Hoàng Triều như thế nào?

Sau khi rời khỏi, cô ấy đã đi đâu?

Kim Nhất Điền thề phải tìm ra lời giải cho câu đố này.

Anh nghĩ má mì đẫy đà kia là người trực tiếp quản lý tất cả các tiếp viên trong hộp đêm, chắc chắn biết rõ Uông Tiểu Lộ đã đi đâu.

Anh quyết định tìm kẽ hở từ chỗ của má mì này.

Anh dò la được má mì kia quê ở vùng nông thôn Giang Tây, có chồng và hai đứa con đang học trung học, người nhà không hề hay biết chị ta ở bên ngoài làm nghề này, chị ta nói với họ rằng, mình làm công việc văn phòng trong thành phố lớn.

Thế là anh dùng di động quay lại cảnh chị ta đưa đẩy với khách hàng trong hộp đêm, mở cho chị ta xem, nói với chị ta, nếu không nói tung tích của Uông Tiểu Lộ ra, anh sẽ gửi đoạn phim này cho chồng chị ta ở Giang Tây.

Má mì sợ hãi, bèn nói thật với anh.

Thì ra Uông Tiểu Lộ không phải nhảy cửa sổ của hộp đêm bỏ trốn. Sau khi cô bị bán vào hộp đêm không lâu, có một khách hàng có sở thích đặc biệt đã nhìn trúng cơ thể còn trinh trắng của cô, bỏ ra một khoản “phí đêm đầu” lớn, định lái xe đưa cô lên núi Thanh Dương đánh “dã chiến”. Không ngờ xe chạy đến con đường xi măng ở lưng chừng núi thì Uông Tiểu Lộ nhân lúc khách hàng giảm tốc bẻ lái, đột nhiên mở cửa, nhảy khỏi xe, trốn mất.

Vì chuyện này, về sau khách hàng đó còn chạy về gây gổ với hộp đêm.

Kim Nhất Điền hỏi khách hàng này là ai?

Má mì kia lúc đầu không chịu nói, nhưng không thể cưỡng lại sự bức bách của anh, cuối cùng đã tiết lộ, khách hàng này thật ra chính là Phó Thị trưởng Thân. Ông ta quyền cao chức trọng, không những bản thân lái xe sang, ở nhà đẹp, ngay cả đến hộp đêm tìm gái cũng không phải bỏ tiền túi ra, những người có việc cầu cạnh đã nạp đầy tiền vào thẻ thành viên vàng của ông ta từ lâu, ông muốn chơi đùa cô gái nào cũng không thành vấn đề. Đừng thấy Phó Thị trưởng Thân đã năm mươi mấy tuổi, lại mập như heo, nhưng “khoản kia” rất tốt, cứ vài ba hôm lại đến hộp đêm, hơn nữa ông ta còn có hai sở thích đặc biệt, một là thích các cô gái còn trinh trắng, hai là thích dẫn họ ra ngoài chơi trò “dã chiến”.

Để điều tra lời má mì nói, Kim Nhất Điền đã cố ý lên núi Thanh Dương một chuyến.

Núi Thanh Dương nằm ở vùng ngoại ô phía Đông Bắc thành phố, một con đường quanh co từ chân núi dẫn lên đỉnh núi.

Ở lưng chừng núi, có một hồ chứa nước, đó là nguồn nước uống của cư dân thành phố.

Để phòng có người phá hoại hồ chứa và làm ô nhiễm nguồn nước, phòng quản lý hồ chứa nước đã gắn máy quay giám sát ở cạnh hồ.

Kim Nhất Điền nhét cho nhân viên quản lý hồ chứa hai điếu thuốc, anh ta liền dẫn anh đến phòng quản lý, để anh tự do xem băng ghi hình.

Qua băng ghi hình, Kim Nhất Điền phát hiện, ngày 16 tháng 3, ngày thứ năm Uông Tiểu Lộ bị bán vào hộp đêm, vào lúc hơn 10 giờ tối, một chiếc xe Audi màu đen mang biển số xe công vụ đi qua con đường cạnh hồ chứa, khi đi qua ngọn đèn đường cạnh hồ chứa, qua tấm kính chắn gió trước xe, có thể thấy rõ ràng người lái xe chính là Phó Thị trưởng Thân thường xuất hiện trên truyền hình, ghế phụ lái bên cạnh ông ta có một thiếu nữ, chính là Uông Tiểu Lộ mất tích đã lâu.

Khoảng một tiếng sau, Phó Thị trưởng Thân lại lái chiếc Audi màu đen xuống núi, nhưng lần này thấy rất rõ, trong xe chỉ có một mình ông ta.

Nếu những gì má mì nói là thật, vậy tức là khi Phó Thị trưởng Thân lái xe xuống núi, Uông Tiểu Lộ đã nhảy khỏi xe bỏ trốn rồi.

Nhưng Kim Nhất Điền đã xem qua tất cả những băng ghi hình sau khi Phó Thị trưởng Thân xuống núi, không hề thấy Uông Tiểu Lộ đi qua trước ống kính.

Phải biết rằng núi Thanh Dương địa thế hiểm trở, con đường kia là đường lên xuống núi duy nhất, nếu Uông Tiểu Lộ muốn bỏ trốn, không thể không đi qua con đường này.

Nhưng Kim Nhất Điền không hề thấy cô gái xuất hiện trên con đường đó.

Lúc này Kim Nhất Điền mới nhận ra Phó Thị trưởng Thân đã nói dối với người của hộp đêm, Uông Tiểu Lộ không phải tự mình bỏ trốn, cô ấy chưa từng xuống núi.

Đêm hôm đó, trên núi Thanh Dương rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Uông Tiểu Lộ rốt cuộc đang ở đâu?

Vấn đề này, chỉ có Phó Thị trưởng Thân mới có câu trả lời.

“Cho nên cậu lấy lý do phỏng vấn, nhờ mẹ tôi giới thiệu cho cậu gặp Phó Thị trưởng Thân?” Văn Lệ hỏi Kim Nhất Điền.

Kim Nhất Điền gật đầu nói, “Đúng vậy, một dân thường như em, muốn gặp Phó Thị trưởng Thân hơi khó, đành phải tìm cách từ chỗ mẹ của chị.”

Một hôm gần đến giờ tan tầm, Kim Nhất Điền đến phòng làm việc của Phó Thị trưởng Thân để gặp ông ta.

Lúc này trong phòng làm việc chỉ còn hai người là anh và Phó Thị trưởng Thân.

Phó Thị trưởng Thân không hề nhìn thẳng vào anh, vừa nhìn đồng hồ vừa thu dọn đồ đạc trên bàn làm việc, “Tác giả Kim phải không? Tôi cho anh 10 phút, anh muốn phỏng vấn những gì?”

“Nếu Phó Thị trưởng Thân bận rộn như thế, vậy tôi không lãng phí thời gian nữa.” Kim Nhất Điền đặt ảnh Uông Tiểu Lộ lên bàn làm việc của ông ta, “Tôi muốn Phó Thị trưởng cho tôi biết, cô gái trong tấm ảnh này, đã đi đâu?”

Phó Thị trưởng sững người, lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn anh từ trên xuống dưới, sau đó mới từ từ chuyên ánh mắt lên tấm ảnh trên mặt bàn, vừa nhìn tấm ảnh, sắc mặt lập tức thay đổi, nhưng ông ta nhanh chóng bình tĩnh lại, ngồi xuống ghế, ngả người ra sau, nói, “Cô gái này là ai? Trông xinh đẹp thật đấy, tiếc là tôi không quen.”

Kim Nhất Điền tiến lên một bước, nhìn ông ta đăm đăm, “Cô gái này tên là Uông Tiểu Lộ, người Giang Bắc, ngày 11 tháng trước bị người của xã hội đen bán vào hộp đêm Hoàng Triều làm tiếp viên, tối ngày 16 tháng trước, cô ấy bị một khách hàng dẫn lên núi Thanh Dương, sau đó đã mất tích.”

Phó Thị trưởng Thân khoanh tay trước ngực, lạnh lùng hỏi, “Chuyện này có liên quan đến tôi sao?”

“Theo tôi được biết, người đưa cô ấy ra ngoài khiến cô ấy mất tích, chính là Phó Thị trưởng Thân.”

“Láo toét! Có người nào nói chuyện như anh không hả?”

Phó Thị trưởng đập bàn, khiến tách trà nảy lên, “Tôi đường đường là một Phó Thị trưởng, sao có thể làm ra loại chuyện này?”

Kim Nhất Điền biết ông ta chỉ là ngoài mạnh trong yếu, bèn lấy điện thoại ra, mở băng ghi âm má mì của hộp đêm Hoàng Triều vạch tội Phó Thị trưởng Thân, sau đó lại mở ảnh chụp Phó Thị trưởng Thân và Uông Tiểu Lộ ngồi chung xe mà máy quay giám sát hồ chứa nước trên núi Thanh Dương ghi lại được, cho ông ta xem.

“Anh muốn thế nào?” Phó Thị trưởng Thân thấp giọng lại, ánh mắt trở nên hung ác, “Có tin tôi cho anh chết không?”

Kim Nhất Điền nói, “Tôi là người viết tiểu thuyết, còn là thám tử tư, tôi nhận được ủy thác tìm kiếm tung tích của cô gái này, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Ông chỉ cần cho tôi biết tung tích của cô gái này, tôi sẽ đi ngay lập tức, chỉ cần ông nói thật, tôi đảm bảo sau này tuyệt đối không làm khó ông.

Nhưng nếu muốn giở trò, vậy tôi cho ông biết, mọi chứng cứ phạm tội của ông, tôi đều đã sao chép lại và lưu trong hộp thư điện tử, trong vòng 24 tiếng tôi mà không đăng nhập vào hộp thư, băng ghi âm và hình ảnh sẽ được tự động gửi đến hộp thư tố giác của tỉnh, thành, Ủy ban Kiểm tra và Kỷ luật Trung ương.”

Phó Thị trưởng đứng bật dậy khỏi ghế, hung hăng trừng mắt nhìn anh, vẻ mặt lộ ra sát khí đáng sợ.

Kim Nhất Điền đứng đối diện trước bàn làm việc, không chút nao núng mà nhìn lại ông ta.

Một lúc sau, cuối cùng Phó Thị trưởng Thân cúi đầu, ngồi xuống ghế, “Anh chỉ muốn biết tung tích của cô ta thật sao?”

“Phải. Tôi nhận ủy thác của người khác, cần phải hoàn thành việc cho người ta.”

“Được, vậy tôi nói cho anh biết, cô gái đó đã chết rồi.”

“Cái gì? Đã chết?” Kim Nhất Điền rùng mình.

Phó Thị trưởng Thân gật đầu, “Đúng vậy. Trên đỉnh núi Thanh Dương có một ngôi nhà nhỏ, đó là nơi cao nhất thành phố, đứng trên đó nhìn xuống có thể thấy được cảnh thành phố lên đèn. Tôi thích đưa đàn bà lên đó. Đêm đó, tôi dẫn cô gái này đến ngôi nhà kia, không ngờ tính tình cô ta lại quyết liệt như vậy, liều mạng phản kháng, còn đạp vào hạ bộ tôi một cú. Tôi thẹn quá hóa giận, xô mạnh cô ta một cái, không ngờ cô ta đứng không vững, ngả người ra sau, ngã xuống vách núi. Vách núi đó cao mấy chục mét, ngã xuống còn sống được sao? Tôi gọi vài tiếng, không có hồi âm, biết cô ta không xong rồi, thấy hơi sợ, nên vội vàng lái xe xuống núi. Sợ hộp đêm tìm tôi đòi người, nên dứt khoát cắn ngược lại, nói cô gái của họ không giữ quy củ, nửa đường đã nhảy khỏi xe bỏ trốn…”

“Ông là đồ súc sinh, hóa ra cô ấy bị ông giết hại!”

Kim Nhất Điền không nén được phẫn nộ trong lòng, lao lên bàn làm việc, tóm lấy cổ áo của Phó Thị trưởng Thân, trừng mắt tức giận, trong mắt có sát ý lay động.

Phó Thị trưởng Thân sợ đến tái mặt, “Anh… anh muốn làm gì? Chúng ta đã nói rồi, chỉ cần tôi nói thật, anh sẽ không gây rắc rối cho tôi mà.”

“Súc sinh, ông đi chết đi!”

Kim Nhất Điền không nhịn được, người xưa nay không bao giờ sử dụng bạo lực, lần đầu tiên vung nắm đấm lên, “bịch” một cái, giáng mạnh xuống mặt của Phó Thị trưởng Thân.

Phó Thị trưởng Thân nhất thời hoa mắt, máu mũi chảy ra.

Kim Nhất Điền xô ông ta ngã ngồi lên ghế, tức giận bỏ về.

Anh lái xe lên đỉnh núi Thanh Dương, trên đó quả nhiên có một ngôi nhà dạng đình nghỉ mát, bên dưới là vách núi dốc.

Anh dùng dây thừng buộc mình với cột đá của đình nghỉ mát, men theo vách núi từ từ trượt xuống, trong bụi cỏ sum suê trên vách núi, không thấy thi thể của Uông Tiểu Lộ. Khi xuống đến đáy của vách núi, nhìn thấy trên đá có một mảng vết máu lớn loang lổ, đã bị khô thành màu đen. Cách đó không xa, có vài con chó hoang như sói đói, trừng đôi mắt tham ăn nhìn về phía anh.

Đừng nói là thi thể ngã từ trên đỉnh núi xuống, dù là người sống ở đây một lúc, sợ là sẽ bị mấy con chó đói này ăn mất.

“Kết quả này, cậu đã nói cho người ủy thác, bà lão Trình ở thành phố Giang Bắc biết hay chưa?” Văn Lệ đợi Kim Nhất Điền nói xong, im lặng một hồi, lo lắng hỏi.

“Vẫn chưa, kết quả thế này, em không biết phải làm sao mở miệng nói với bà ấy.” Kim Nhất Điền nốc một ly rượu xuống cổ họng như đang muốn dập đi ngọn lửa phẫn nộ trong lòng.

“Chứng cứ phạm tội của Phó Thị trưởng Thân, cậu vẫn còn giữ chứ?”

“Tất nhiên rồi, mỗi một câu ông ta nói, em đều ghi âm lại.”

“Vậy cậu định làm gì?” Văn Lệ nhìn chằm chằm anh hỏi, “Giao nộp bằng chứng phạm tội của ông ta cho Ủy ban Kỷ luật hả?”

Kim Nhất Điền lắc đầu, “Chống lại tội phạm, là việc của cảnh sát các chị. Em chỉ là một thám tử tư nhỏ, chỉ có trách nhiệm với người ủy thác, có câu ‘không có lợi thì không dậy sớm’[2], việc không ai ủy thác em làm, em nhất định sẽ không chạy đi làm không công.”

Văn Lệ nhìn anh tức tối nói, “Chẳng lẽ cậu định cứ thế bỏ qua cho ông ta?”

“Em đã hứa với Phó Thị trưởng Thân, chỉ cần ông ta nói thật, nói chân tướng mà em muốn biết ra, em sẽ không làm khó ông ta nữa.” Kim Nhất Điền nói, “Sở dĩ em giữ lại những chứng cứ kia, là đảm bảo cho an toàn bản thân thôi. Nếu sau này ông ta không trả thù em, tự nhiên em sẽ không sử dụng đến những chứng cứ này, nếu ông ta giở trò, vậy em cũng chừa cho mình một con đường lui. Nhưng tục ngữ có câu rất hay, trời tạo nghiệt có thể tha, người tạo nghiệt không thể sống. Bây giờ chính phủ ra sức chống tham nhũng như thế, người không hề biết chừng mực như ông ta, mất chức vào tù chỉ là chuyện sớm muộn.”

Kim Nhất Điền muốn rót rượu tiếp, phát hiện chai rượu đã bị Văn Lệ giấu đi.

Anh cười khổ nói, “Còn chưa kết hôn mà, sao đã bắt đầu quản lý em rồi?”

“Cái đầu cậu, ai thèm quản lý cậu?” Văn Lệ cười nói, “Tôi sợ cậu uống nhiều, không lái xe về được thôi.” Còn chưa dứt lời, di động đã đổ chuông.

Mặt Kim Nhất Điền tái mét, “Đừng có nói với em, lại là thầy của chị gọi đấy!”

Văn Lệ nhìn qua, đúng thật là điện thoại của thầy, áy náy cười với Kim Nhất Điền, sau đó đi sang một bên nhận cuộc gọi.

Trong điện thoại Tần Hán Xuyên nói, lúc nãy phòng trực ban của Đội Hình sự nhận được cuộc gọi báo án của người dân, nói là dưới chân Cầu Sắt ở đường Y Phố, phát hiện một cô gái điên ngã trên mặt đường, không động đậy, không biết có phải chết rồi không. Trên cổ và mặt của cô ta đều có vết cào, người báo án nghi ngờ có liên quan đến ác ma móng tay độc giết người đang khiến lòng người hoang mang thời gian gần đây. Đúng lúc Tần Hán Xuyên có công chuyện chạy xe đến đường Y Phố, nên đã qua đó trước.

Ông gọi Văn Lệ nhanh chóng đến hiện trường vụ án, đồng thời thông báo Lý Minh dẫn theo nhân viên điều tra dấu vết và bác sĩ pháp y cùng đến.

Văn Lệ cúp máy, lấy áo khoác trên lưng ghế mặc vào, nói với Kim Nhất Điền, “Dưới chân Cầu Sắt ở đường Y Phố, nghi là xảy ra án mạng, thầy gọi tôi đến hiện trường ngay.”

“Không phải chứ!” Kim Nhất Điền nhăn nhó nói, “Sao lần nào em ở cùng chị, cũng có vụ án xảy ra vậy?”

Văn Lệ nói, “Đây chỉ là ảo giác của cậu thôi, thật ra khi cậu không ở cùng với tôi, càng có nhiều vụ án xảy ra hơn.”

Kim Nhất Điền đứng dậy thanh toán, nói, “Đi thôi, em lái xe chở chị qua đó.”

Văn Lệ nhìn anh, nói, “Thôi đi, cậu vừa uống rượu mà đòi lái xe, để tôi lái cho.”

Kim Nhất Điền đành phải ngồi vào vị trí phụ lái, Văn Lệ vừa gọi điện thoại cho Lý Minh vừa khởi động xe, phóng đến đường Y Phố.

Trời vẫn mưa lâm râm, người qua lại trên phố rất ít.

Khi Văn Lệ lái chiếc Peugeot đến đường Y Phố đã là 8 giờ 50 phút tối.

Dưới chân Cầu sắt nối liền đường Y Phố và đập Trường Giang, có một chiếc xe hơi màu đen, Văn Lệ nhìn biển số xe, nhận ra đó là xe của thầy.

Cô bước xuống xe, thấy Tần Hán Xuyên đang đứng đầu cầu gần đập Trường Giang, ở đó có Cầu Sắt che chắn, nên không bị ướt mưa.

Một cô gái đang nằm trên mặt sàn xi măng trước mặt Tần Hán Xuyên, tuổi tác không lớn, trên người mặc chiếc váy không rõ là màu gì, đi chân trần, toàn thân dơ dáy, cơ thể cuộn lại, hai tay giơ về phía trước, trên mặt và cổ bẩn thỉu có vết cào còn mới, rất rõ.

Văn Lệ đi qua hỏi, “Thầy, tình hình thế nào ạ?”

Tần Hán Xuyên lắc đầu nói, “Đã chết rồi. Nhìn qua thì nguyên nhân tử vong không khác các vụ án trước là mấy. Tôi đã hỏi người xung quanh, cô ấy là một người điên, lang thang quanh khu này hơn một tháng rồi.”

Văn Lệ đến gần thi thể của cô gái nhìn thử, hai bàn tay của cô ấy, vì giơ về phía lối đi, không biết bị xe cộ qua lại cán qua, không nhìn ra được hình dạng nữa.

Kim Nhất Điền cũng đi theo, nhìn mặt của cô gái kia, bỗng giật mình “a” lên một tiếng.

Văn Lệ hỏi, “Sao vậy?”

Kim Nhất Điền lấy ảnh thiếu nữ mất tích Uông Tiểu Lộ ra đặt cạnh thi thể, “Đây… đây không phải Uông Tiểu Lộ sao?”

Tần Hán Xuyên và Văn Lệ ngồi xổm xuống, nhìn chăm chú, tuy nạn nhân lôi thôi, nhếch nhác, nhưng vẫn có thể nhìn ra được, đúng là thiếu nữ trong ảnh.

Kim Nhất Điền ngẫm nghĩ rồi nói, “Chắc là sau khi bị Phó Thị trưởng Thân đẩy xuống núi, cô ấy không chết, nhưng phần đầu va trúng đá, bị thương, cộng thêm kinh sợ quá độ, dẫn đến tinh thần thất thường, trở thành người điên, sau đó lang thang đến đây…”

Văn Lệ gật đầu, “Chắc là vậy.”

Tần Hán Xuyên nhíu mày hỏi, “Hai người biết cô gái này ư?”

Văn Lệ nhìn Kim Nhất Điền, thấy anh khẽ gật đầu, bèn nói lại chuyện Kim Nhất Điền nhận được ủy thác điều tra tung tích của thiếu nữ Uông Tiểu Lộ ra.

Tần Hán Xuyên nghe xong, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng, nhìn thi thể trên mặt đất trầm ngâm nói, “Chẳng lẽ cái chết của cô gái này, lại có liên quan đến Phó Thị trưởng Thân?”

Văn Lệ nói, “Không phải không có khả năng này, dù sao cô gái này mà còn sống, lỡ như tỉnh táo lại, sẽ trở thành người uy hiếp lớn nhất đến ông ta. Ông ta vốn cho rằng cô gái mất tích này đã ngã xuống vách núi chết rồi, nhưng lại vô tình phát hiện ra cô ấy vẫn còn sống, hiển nhiên sẽ muốn hạ độc thủ với cô ấy…”

Kim Nhất Điền vẫn im lặng từ nãy đến giờ, anh ngồi xổm trước thi thể Uông Tiểu Lộ, nhìn hai tay bị bánh xe cán nát, chân mày nhíu chặt, dường như gặp phải vấn đề nan giải nào đó.

Anh nhìn rất lâu, còn muốn đưa tay động vào ngón tay bị cán của Uông Tiểu Lộ, nhưng bị Tần Hán Xuyên ngăn lại.

“Đừng đụng vào thi thể!” Tần Hán Xuyên nghiêm mặt nói, “Trước khi nhân viên điều tra dấu vết và bác sĩ pháp y đến, những người không liên quan không được đụng vào thi thể, tránh phá hỏng hiện trường, gây rắc rối cho công tác điều tra của cảnh sát.”

Ông cố ý nhấn mạnh bốn chữ “người không liên quan”, Kim Nhất Điền hiểu ý của ông, không nói gì cả, gật đầu, lui ra cách xa thi thể vài mét.

Không lâu sau, hai chiếc xe cảnh sát và một chiếc xe pháp y hú còi chạy đến, Lý Minh nhảy xuống xe, phía sau là hai người của Tổ Trọng án và bác sĩ pháp y Tào Siêu, công tác khám xét hiện trường bắt đầu được triển khai.

Nơi thi thể ngã xuống là chân Cầu Sắt ở đầu đập Trường Giang, cách đường Y Phố khá xa, cộng thêm từ trưa đến giờ trời vẫn luôn đổ mưa, người qua lại trên phố rất ít, nên không nhiều người để ý đến cô gái điên này.

Văn Lệ đi hỏi xung quanh, đều nói không biết cô gái này ngã xuống chết vào lúc nào. Cô gái điên đấy thường đi lang thang quanh khu này, có lúc sẽ nằm ngủ trên đường lớn, nên khi cô ấy nằm dưới Cầu Sắt, mọi người đều tưởng cô ấy đang ngủ, không để ý nhiều. Nếu không phải có xe cảnh sát chạy đến, cả đám người cũng không biết ở đây có người chết.

Đã tìm được người gọi điện thoại báo án, là nhân viên giao than của một nhà máy sản xuất than tổ ong trên đập Trường Giang. Nhân viên giao than nói, khoảng 8 giờ tối, anh ta vừa giao xong một xe than, đang kéo xe đội mưa trở về, đi ngay qua dưới chân Cầu Sắt, phát hiện một cô gái nằm bất động ở đó.

Anh ta biết cô gái này bị điên, cho rằng cô đang ngủ, cũng không để ý nhiều, nhưng khi đi ngang qua người cô gái, liếc thấy trên mặt và cổ của cô ấy có mấy vết cào rướm máu, chợt nhớ đến ác ma móng tay độc giết người trong lời đồn, cảm thấy sờ sợ, bèn lấy di động ra báo cảnh sát.

Đợi cảnh sát hỏi nhân viên giao than xong, Kim Nhất Điền chen lên hỏi, “Khi anh phát hiện cô gái này nằm ở đây, có phải cô ấy nằm với tư thế như bây giờ không? Hai tay giơ về phía trước phải không?”

Nhân viên giao than quay đầu lại nhìn thi thể, lắc đầu nói, “Cái này thì tôi không nhớ rõ.”

Kim Nhất Điền hỏi, “Vậy khi anh phát hiện ra thi thể, hai bàn tay của cô ấy, đã bị xe hơi cán nát chưa?”

Nhân viên giao than lắc đầu nói, “Cái này, chắc là không, nếu lúc đó thấy tay của cô ấy bị cán ra thế này, tôi sẽ biết chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi, sẽ không do dự lâu như thế mới gọi điện thoại báo án. Anh nhìn tay của cô ấy đưa ra đường thế kia, chắc là sau đó bị xe qua lại cán thành ra vậy.”

Bác sĩ pháp y Tào Siêu bận rộn một hồi, vừa tháo găng tay vừa báo cáo với Tần Hán Xuyên, kiểm tra ra được dịch độc rắn hổ mang trong vết cào trên người nạn nhân. Nguyên nhân tử vong giống với các vụ án trước, đều là sau khi độc rắn hổ mang đi vào hệ tuần hoàn máu, suy tim mà chết. Thời gian tử vong, ước chừng từ 6 giờ đến 7 giờ tối. Độc rắn hổ mang sau khi đi vào hệ tuần hoàn máu của con người, thường trong khoảng một tiếng sẽ khiến người đó tử vong. Từ đó có thể suy đoán, thời gian cô gái này bị cào, nằm trong khoảng từ 5 giờ đến 6 giờ chiều hôm nay.

Cuối cùng lão Tào nói, “Trước mắt thông tin tôi có được từ thi thể chỉ có bấy nhiêu.”

Tần Hán Xuyên nói với Tào Siêu, “Lão Tào, vất vả rồi!” Sau đó gọi Lý Minh đến, nói, “Cậu đi xung quanh hỏi thử, xem từ 5 giờ đến 6 giờ chiều hôm nay, có ai nhìn thấy cô gái điên này có hành vi giằng co cào cấu với người khác hay không.”

Lý Minh đi hỏi một lúc, quay về báo cáo nói, người ở các cửa hàng xung quanh đều nói không để ý đến chuyện này. Vì từ 5 giờ đến 6 giờ chiều, trời đang mưa rất lớn, những người đi trên phố đều bị ướt mưa, chạy tán loạn, đâu có tâm tư để ý đến động tĩnh của một người điên.

Tần Hán Xuyên gật đầu nói, “Vậy cũng phải, hung thủ chọn thời gian này để gây án, xem ra đã có dự tính từ trước. Nếu chọn lúc bình thường để gây án, ban ngày ban mặt mà vô duyên vô cớ cào bị thương một cô gái điên, nhất định sẽ khiến người qua đường nghi ngờ. Chọn lúc trời mưa xối xả, mọi người đang chạy tán loạn tìm nơi trú mưa, tự nhiên sẽ không ai chú ý đến.”

Văn Lệ bận rộn ở hiện trường một hồi, chợt nhớ đến Kim Nhất Điền, khi quay đầu lại nhìn, thấy anh đang ngồi trên bậc thềm của một tiệm sửa điện thoại đã đóng cửa, bên ngoài dây cách ly của cảnh sát, ngẩn người nhìn cảnh sát đang làm việc ở hiện trường.

Văn Lệ biết anh đang đợi mình tan làm, trong lòng thấy ấm áp, đi đến ngồi xuống cạnh anh, thở hắt ra nói, “Đã khuya lắm rồi, cậu không cần đợi tôi, về trước đi, tôi không biết phải ở đây đến khi nào nữa.”

Kim Nhất Điền bỗng nhiên đứng dậy, không hề nhìn cô, ánh mắt dán chặt vào thi thể đang nằm trong vòng dây cách ly của cảnh sát.

“Có một nghi điểm, cảnh sát các chị có chú ý thấy không?” Anh nói.

“Nghi điểm gì?” Văn Lệ sững sờ.

Kim Nhất Điền nói, “Tay của Uông Tiểu Lộ.”

“Tay cô ấy làm sao?”

“Bị xe cán nát rồi.”

“Đúng vậy, khi cô ấy chết, giơ tay ra mặt đường, nên mới bị xe chạy qua cán thành thế kia.”

“Chị không thấy sao, thi thể của cô ấy co lại, cho thấy trước khi chết, chắc chắn đã bị co giật đau đớn, vậy khi cô ấy chết, hai tay đáng ra phải ôm ngực, hoặc ôm chặt cơ thể, tóm lại, nên dán chặt vào người mới phải, chứ không phải đưa ra phía trước một cách kỳ lạ thế này. Còn nữa, bàn tay của cô ấy chỉ đưa ra mặt đường có một chút, xe chạy bình thường không thể nào cán trúng tay cô ấy được, trừ phi có người cố ý lái xe cán qua tay cô ấy.”

“Ý của cậu là, khi cô ấy chết, tay vốn dán chặt vào người, sau khi chết có người cố ý kéo tay cô ấy đặt lên mặt đường, sau đó lái xe cán qua?”

“Chính là ý này.”

“Vì sao người ta phải làm vậy?”

“Nguyên nhân trong đó, em đã nghĩ ra rồi, nhưng bây giờ chưa thể nói.”

Văn Lệ bật cười, “Cố ý ra vẻ thần bí cơ đấy.”

Kim Nhất Điền nói, “Chị có thể dẫn em đi gặp bác sĩ pháp y một chút không, em có vài câu muốn hỏi ông ấy.”

“Không được.” Văn Lệ lắc đầu, cô quay dầu nhìn Tần Hán Xuyên đang bận rộn ở hiện trường, cảm thấy hôm nay thầy hơi nóng tính, lúc nãy đã nói người không liên quan không được vào hiện trường, nếu dẫn Kim Nhất Điền đi gặp bác sĩ pháp y, cô sợ thầy sẽ nổi giận tại chỗ mất.

Kim Nhất Điền nói, “Vậy cũng không sao. Chị đi hỏi bác sĩ pháp y giúp em, nọc rắn hổ mang sau khi bôi lên móng tay, phải làm sao mới có thể rửa sạch sẽ?”

Văn Lệ không biết anh đang muốn làm gì, nhưng vẫn gật đầu, nói, “Tôi qua đó hỏi thử.”

Cô đến cạnh bác sĩ pháp y Tào, hỏi ông câu Kim Nhất Điền vừa nói.

Tào Siêu nói, “Chất cực độc như nọc rắn hổ mang mà bôi lên móng tay, muốn rửa sạch sẽ là việc rất rắc rối, tốt nhất là đến hiệu thuốc mua nước tẩy trùng chuyên dụng mà rửa.”

“Vâng, em hiểu rồi.” Kim Nhất Điền nghe Văn Lệ thuật lại lời của bác sĩ pháp y xong, gật đầu nói, “Tốt nhất chị hãy bảo bác sĩ pháp y hóa nghiệm móng tay của nạn nhân xem sao.”

Văn Lệ nói, “Cậu nói vậy khác nào không nói, mười đầu ngón tay của nạn nhân đã bị cán rồi, tìm đâu ra móng tay nữa.”

Kim Nhất Điền nhìn về phía Tần Hán Xuyên, thò tay vào túi quần jeans của mình, lấy ra một cục khăn giấy nhỏ, mở ra, bên trong là nửa mẩu móng tay dính máu.

“Cái này, lúc nãy ở hiện trường, nhân lúc thầy của chị không chú ý, em lấy ở chỗ thi thể, là móng tay của Uông Tiểu Lộ. Chị đem cho bác sĩ pháp y, trên xe pháp y có thiết bị, chắc sẽ kiểm tra ra nhanh thôi.”

“Cậu làm vậy là phá hoại hiện trường đấy, biết không?”

Văn Lệ trừng mắt nhìn anh, nhưng vẫn nhận lấy mẩu móng tay bọc trong khăn giấy kia, đem giao cho lão Tào, chỉ nói mình lấy được trên thi thể của Uông Tiểu Lộ.

Hơn 11 giờ đêm, mưa cuối cùng cũng tạnh, ánh đèn đường tối mờ, lạnh lẽo, không thấy người nào trên đường. Công tác kiểm tra hiện trường án mạng dưới Cầu Sắt cũng sắp kết thúc.

Tần Hán Xuyên gọi người của Tổ Trọng án số 2 tập trung lại, nghiêm mặt nói, “Ngày 11 tháng 3 Hà Khánh Quốc bị móng tay độc cào chết, đến ngày 27 tháng 3 Dương Như Thành cũng bỏ mạng vì móng tay độc, ngày 17 tháng 4 ăn mày Mũi Loét phát độc chết ở chợ Thanh Long Chủy, đến ngày 25 tháng 4 Âu Dương Chiêu chết dưới vuốt mèo dính độc, giờ lại thêm cô gái tên Uông Tiểu Lộ này chết vì độc rắn hổ mang, tổng cộng đã chết bao nhiêu người rồi? Đã chết năm người rồi! Đều là trúng cùng một loại độc rắn, thủ pháp gây án tương tự nhau, người dân cũng bị tên ma vương móng độc này làm cho hoang mang, tin đồn tứ phía, lãnh đạo thành phố cũng mấy lần đưa ra chỉ thị quan trọng, yêu cầu nhanh chóng phá án, trả lại cho người dân thành phố Thanh Dương chúng ta môi trường sống yên ổn và an toàn. Vụ án này, nếu không phá được trước khi xuất hiện nạn nhân tiếp theo, vậy thì chúng ta không cần phải mặc cảnh phục nữa, về nhà chăm con hết đi.”

Lời Tổ trưởng nói, khiến mọi người đều rơi vào im lặng.

Các vụ án tưởng chừng như không liên quan gì đến nhau trên thực tế lại là vụ giết người liên hoàn có quan hệ chặt chẽ, cộng thêm cô gái nằm dưới chân Cầu Sắt này, đã là người thứ năm mất mạng dưới móng vuốt độc, còn Tổ Trọng án bận rộn suốt hai tháng, nhưng vẫn không có chút đột phá nào, chỉ có thể nhìn số người bị hại tăng lên, công tác điều tra của cảnh sát vẫn không có đầu mối.

Đây là việc chưa từng xảy ra từ khi thành lập Tổ Trọng án số 2, cũng là việc khiến toàn thể tổ viên cảm thấy nhục nhã.

Tần Hán Xuyên nhìn mọi người, giọng điệu ôn hòa nói, “Bây giờ vụ án Uông Tiểu Lộ này, chúng ta đã nắm được vài manh mối, tình hình cụ thể, để Văn Lệ nói với mọi người.”

Văn Lệ đứng dậy, kể lại từ đầu đến cuối việc Kim Nhất Điền được bà lão Trình ủy thác tìm kiếm tung tích của thiếu nữ Uông Tiểu Lộ.

Nghe xong, Lý Minh là người đầu tiên phát biểu, “Vụ án này, chắc không liên quan đến Phó Thị trưởng Thân đấy chứ?”

Tần Hán Xuyên không trả lời, chỉ hỏi, “Mọi người thấy sao?”

Các tổ viên nghĩ ngợi một lúc, đều tán đồng với lời Lý Minh nói.

Lý Minh lại nói tiếp, “Tất nhiên, người ta là Phó Thị trưởng, không thể đích thân ra tay giết người diệt khẩu được, nhưng thuê kẻ giết người, tôi thấy có khả năng lắm.”

Văn Lệ cũng thấy có lý, “Thầy, hay là chúng ta bắt đầu điều tra từ chỗ Phó Thị trưởng Thân đi.”

Tần Hán Xuyên gật đầu nói, “Đây có thể là một hướng điều tra. Nhưng Phó Thị trưởng Thân là ủy viên thường trực của Đảng ủy thành phố, có vị trí quan trọng ở thành phố Thanh Dương, không phải người mà chúng ta muốn điều tra là có thể điều tra được. Tôi phải báo cáo với Đội trưởng và Cục trưởng trước, xem lãnh đạo sắp xếp thế nào. Trước khi trên chưa hạ lệnh xuống, nghi ngờ với Phó Thị trưởng Thân, mọi người không được truyền ra ngoài. Ngày mai đi làm, Văn Lệ phụ trách thông báo cho người nhà nạn nhân, các đồng chí khác đi điều tra vòng ngoài trước, đợi bên trên có chỉ thị rõ ràng, chúng ta mới hành động tiếp.”

“Lão Tần, có phát hiện mới!”

Bác sĩ pháp y Tào đột nhiên nhảy từ trên xe pháp y xuống, “Lúc nãy Văn Lệ lấy được nửa mẩu móng tay trên người nạn nhân, tôi đem lên xe pháp y tức tốc hóa nghiệm và kiểm tra, phát hiện trên móng tay này có nọc rắn hổ mang, hơn nữa qua đối chiếu bước đầu, vết cào trên người nạn nhân, đồng nhất với chiều rộng của móng tay cô ấy, và mặt trong của móng tay phát hiện ra một ít tổ chức da mặt của nạn nhân, nên kết luận cuối cùng của tôi là, cô ấy đã bị móng tay của chính mình cào thương dẫn đến tử vong.”

“Cái gì?” Người của Tổ Trọng án số 2 nghe xong, đều ngẩn ra. Lý Minh không tin được nói, “Chẳng lẽ cô ấy tự sát?” “Không, không thể là tự sát.” Người nói câu này là Kim Nhất Điền.

Không biết từ lúc nào, anh đã đứng phía sau mọi người, “Người điên không thể có nọc rắn được, càng không thể bôi chất cực độc như nọc rắn hổ mang lên móng tay của mình, có người bôi độc rắn lên móng tay của cô ấy, vì trên người cô ấy có chấy, rất ngứa, tự mình giơ tay gãi, kết quả gãi rách da, trúng phải độc rắn. Hơn nữa tôi biết, sau khi cô ấy chết, hung thủ từng xuất hiện ở hiện trường.”

Tần Hán Xuyên hỏi, “Sao cậu biết được?”

“Uông Tiểu Lộ co giật mà chết, khi chết toàn thân co lại, theo lý mà nói, hai tay của cô ấy nên co lại trước ngực, hoặc ôm lấy thần mình, có phải vậy không bác sĩ pháp y Tào?”

Bác sĩ pháp y Tào gật đầu nói, “Thông thường là như vậy, hai tay của cô ấy nên dán lên người mới bình thường.”

Kim Nhất Điền nói, “Nhưng khi chúng ta nhìn thấy nạn nhân, hai tay của cô ấy lại giơ về phía trước, cho thấy điều gì? Chỉ có thể cho thấy, sau khi cô ấy chết, có người từng đụng vào thi thể, kéo tay cô ấy giơ về phía trước, để bàn tay lên mặt đường.”

Lý Minh hỏi, “Vì sao hung thủ phải làm vậy?”

“Rất đơn giản, hung thủ muốn lái xe cán qua, cán nát hai bàn tay của nạn nhân, hành động này vốn sẽ khiến cảnh sát nghi ngờ, nhưng nếu hung thủ kéo tay của nạn nhân đến đường xe cơ giới bên ngoài lối dành cho người đi bộ, thì sẽ tạo cho người khác một ảo giác, nghĩ rằng tay của nạn nhân giơ ra khỏi lối cho người đi bộ nên mới bị xe cộ qua lại cán trúng.”

Lý Minh vẫn không hiểu, “Vậy mục đích hung thủ làm vậy là gì?”

“Vì hung thủ không muốn cảnh sát biết trên ngón tay của cô gái này có bôi độc rắn, cũng không muốn để cho cảnh sát biết cô ấy tự cào chết mình. Muốn đạt được mục đích này, thật ra còn một cách đơn giản hơn, chính là rửa sạch độc rắn trên móng tay của nạn nhân, nhưng muốn rửa sạch chất cực độc này một cách triệt để, phải đến hiệu thuốc mua dung dịch tẩy rửa chuyên dụng, hung thủ không có thời gian đến hiệu thuốc mua những thứ này, trong lúc cấp bách, chỉ có thể nghĩ ra cách cán nát mười ngón tay của nạn nhân, để cảnh sát không cách nào tìm ra dấu vết từ ngón tay của cô ấy. Nhưng thật không may, mười ngón tay của Uông Tiểu Lộ vẫn chưa bị cán nát hoàn toàn, tôi vẫn tìm ra được nửa mẩu móng tay còn sót lại trên ngón tay máu thịt mơ hồ kia, chính là nửa mẩu móng tay mà Văn Lệ đưa cho bác sĩ pháp y Tào đi làm hóa nghiệm.”

Mọi người đều bị suy luận chặt chẽ đặc sắc của anh thuyết phục, vừa nghe vừa âm thầm gật đầu. Văn Lệ hỏi, “Nhưng vì sao hung thủ lại phải làm vậy? Chẳng lẽ chỉ để che giấu việc Uông Tiểu Lộ tự cào thương mình dẫn đến tử vong?”

“Không, hẳn là không đơn giản như thế. Nếu mục đích thật sự của hung thủ là giết chết Uông Tiểu Lộ, vậy thì mục đích của hắn đã đạt được rồi, việc cô ấy tự cào mình hay bị người khác cào chết, không ảnh hưởng nhiều đến hung thủ. Sở dĩ hung thủ mạo hiểm như vậy, làm ra hành động không hợp lẽ thường, chắc chắn có nguyên nhân quan trọng. Theo tôi suy đoán, nếu kế hoạch của hắn thành công, nhất định sẽ che giấu được manh mối quan trọng nào đó trước mặt cảnh sát.”

“Đó là manh mối gì?”

Kim Nhất Điền lắc đầu, “Cái này tôi cũng không biết. Nhưng tôi đề nghị cảnh sát ngày mai hãy tập trung hỏi thăm các cửa hàng xung quanh Cầu Sắt, vì hung thủ muốn kéo hai tay của thi thể ra ngoài, lại còn lái xe cán qua, tôi đoán ít nhất phải mất vài phút hoặc lâu hơn, mới có thể hoàn thành, nên rất có thể bị người xung quanh nhìn thấy.”

Văn Lệ nhìn thầy, thấy gương mặt ông căng ra, cô bất giác hơi căng thẳng, sợ thầy sẽ trách Kim Nhất Điền nhiều chuyện. Nhưng sắc mặt của Tần Hán Xuyên dịu xuống rất nhanh, vỗ vai Kim Nhất Điền nói, “Tốt lắm, cảm ơn tác giả Kim đã nhắc nhở, ngày mai chúng tôi nhất định sẽ đi hỏi thăm người dân xung quanh, hy vọng tìm được nhân chứng mục kích.”

12 giờ đêm, công tác điều tra hiện trường kết thúc, dây cách ly dưới Cầu Sắt đều gỡ bỏ, thi thể của Uông Tiểu Lộ được khiêng lên xe pháp y, đưa đến Trung tâm Pháp y tiến hành khám nghiệm tử thi. Hai chiếc xe cảnh sát lần lượt rời đi.

Tần Hán Xuyên đứng dưới Cầu Sắt nhìn xe cảnh sát lần lượt biến mất dưới ánh đèn đường u ám, lúc sau quay lại, nhìn Văn Lệ, ánh mắt tối tăm, như có điều suy tư, nhưng cuối cùng lại không nói gì cả, lái chiếc xe của mình, lặng lẽ rời đi.

Con đường bỗng chốc trở nên yên ắng.

Văn Lệ nghiêng đầu, thấy Kim Nhất Điền đứng ở chỗ cảnh sát giăng dây cách ly khi nãy, ánh mắt không ngừng nhìn chỗ thi thể của Uông Tiểu Lộ nằm khi nãy.

Nơi đó gần với con đập, trên đỉnh đầu là Cầu Sắt, không bị ướt mưa, trở thành chỗ khô ráo duy nhất trên con đường lớn.

Văn Lệ bước qua, vỗ vai anh, “Đừng tìm nữa, đại thám tử, người của Tổ Trọng án số 2 không phải kẻ vô dụng, manh mối có thể tìm được ở hiện trường, đều bị họ thu thập hết rồi.”

Kim Nhất Điền thở dài nói, “Chỉ sợ có người cố ý che giấu manh mối thôi.”

Văn Lệ cười nói, “Cậu yên tâm đi, chúng tôi làm cảnh sát hình sự mà, tố chất chuyên nghiệp này vẫn có, trừ phi không phát hiện ra manh mối, một khi phát hiện ra chút dấu vết nào, chắc chắn sẽ báo cáo không che giấu, dù sao vụ án này mà không phá được, chúng tôi cũng không vẻ vang gì.”

“Mong là vậy.” Kim Nhất Điền liếc nhìn cô, “Lên xe đi, em đưa chị về nhà.”

Văn Lệ chui vào xe của anh, ngồi vào vị trí phụ lái. Kim Nhất Điền khởi động xe, chậm rãi chạy ra khỏi đường Y Phố.

Do lúc nãy trời đổ mưa, khắp con đường đều ướt nhẹp, không thấy người đi đường, cũng có rất ít xe cộ.

Kim Nhất Điền chạy rất chậm.

Văn Lệ nghiêng đầu qua nhìn anh, thấy anh mím môi, hai hàng chân mày nhíu chặt, vẻ mặt thoải mái cười đùa thường ngày không thấy đâu nữa, thay vào đó là vẻ mặt suy tư nặng nề, cô biết vị đại thám tử này đang nghĩ ngợi, tuy cô rất mệt, muốn nhanh chóng về nhà tắm nước nóng, sau đó thoải mái nằm trên giường, nhưng không mở miệng thúc giục anh tăng tốc.

20 phút sau, chiếc Peugeot của Kim Nhất Điền dừng dưới lầu nhà Văn Lệ.

Văn Lệ nói “tạm biệt” với anh, mở cửa xe, một chân đặt xuống mặt đất, nhịn không được quay lại hỏi, “Có thể cho tôi biết, vừa rồi cậu đang nghĩ gì không?”

“Em vẫn đang nghĩ vấn đề kia thôi.”

“Vấn đề nào?”

“Vì sao hung thủ lại mạo hiểm có khả năng bị người khác nhìn thấy, lái xe cán nát tay Uông Tiểu Lộ. Dù sao người hung thủ muốn giết đã chết rồi, là bị người khác cào chết, hay bị chính Uông Tiểu Lộ tự cào chết mình, có gì khác nhau sao?”

Lời Kim Nhất Điền nói, như chạm đến sợi dây thần kinh nào đó trong đầu Văn Lệ.

“Hung thủ, người điên, móng tay độc…” Cô khẽ nhíu mày, miệng lặp đi lặp lại những từ này, khi cô nhẩm đến lần thứ năm, đột nhiên nhướng mày, rút bàn chân đã chạm đất trở lên xe, “Hình như tôi đã hiểu hung thủ muốn che giấu cảnh sát điều gì rồi.”

“Che giấu gì?”

“Hung thủ muốn ngăn cản cảnh sát sau khi nhìn thấy thi thể của Uông Tiểu Lộ, sẽ liên tưởng đến ‘người đàn bà điên móng tay bôi đầy độc rắn hổ mang’.”

“Sao lại thế?”

“Bởi vì…” Văn Lệ suy tư nói, “Vì người giết chết Hà Khánh Quốc, Dương Như Thành và ăn mày Mũi Loét, chính là những người điên có bôi độc rắn trên móng tay.”

“Hả?”

Văn Lệ nói, “Khi điều tra mấy vụ án này, tôi phát hiện, trước khi Hà Khánh Quốc chết, từng đi qua nhà vệ sinh công cộng gần nhà anh ta, mà trong đống rác bên ngoài nhà vệ sinh công cộng, có một bà điên sống ở đó; bên cạnh con đường đất mà nạn nhân thứ hai Dương Như Thành đến tản bộ trước khi chết có một căn nhà hoang, theo các dấu vết cho thấy, từng có một bà điên sống trong căn nhà hoang đó; nạn nhân thứ ba là một kẻ ăn mày, hắn sống ở trong ống cống dưới đường cao tốc ngoại ô, ở đó cũng có một người điên suốt ngày ôm đứa bé giả hát ru. Chỉ có cái chết của Âu Dương Chiêu là ngoại lệ.”

“Ý của chị là, hung thủ đã bôi độc rắn hổ mang lên móng tay của những người phụ nữ điên này, sau đó thông qua móng tay độc của họ, giết chết những người kia?”

“Đúng vậy. Hung thủ chắc chắn cũng bôi độc rắn lên móng tay của Uông Tiểu Lộ, vốn định biến cô ấy thành công cụ giết người, nhưng Uông Tiểu Lộ vì bị ngứa mà gãi rách da mình, cuối cùng trúng độc mà chết. Kết quả này, chắc chắn nằm ngoài dự liệu của hung thủ. Cảnh sát và bác sĩ pháp y mà đến hiện trường, sẽ biết chuyện trên móng tay của cô gái điên này có dính độc, cũng rất có khả năng sẽ liên tưởng đến việc ở gần hiện trường của mấy vụ án trước đều có người điên xuất hiện, như vậy, kế hoạch giết người của hắn có thể sẽ bại lộ, nên hung thủ trong lúc cấp bách không tìm được dung dịch tẩy rửa để rửa sạch độc trên móng tay Uông Tiểu Lộ, đành phải mạo hiểm lớn, phá hủy mười ngón tay của cô ấy, ngăn cản cảnh sát liên tưởng các vụ án này đến người điên.”

“Được, em thừa nhận suy luận của chị có tính hợp lý nhất định. Nhưng trong đó có một sơ hở chí mạng, đó là, người điên không giống người bình thường, họ không thể nghe theo lệnh được, vậy hung thủ làm thế nào để thao túng họ giết nhân vật mục tiêu mà mình muốn giết chứ?”

“Có lẽ hung thủ vốn không hề muốn thao túng những người điên này. Đây là hung thủ gây án không có mục tiêu cụ thể, một vụ án giết người ngẫu nhiên không có nhân vật mục tiêu cụ thể. Hung thủ bôi chất độc lên móng tay của tất cả những người phụ nữ điên trong khắp thành phố, họ cào trúng ai thì xem như người đó xui xẻo, cào trúng ai thì người đó phải chết, mấy người này số đen, đúng lúc gặp phải thôi.”

Kim Nhất Điền vẫn hoài nghi về suy luận của cô, “Vậy động cơ để hung thủ làm vậy là gì? Bày ra một bố cục lớn như thế, chẳng lẽ chỉ vì muốn dùng người điên giết người để gây rối, khiêu khích cảnh sát thôi sao?”

Văn Lệ lắc đầu nói, “Không, động cơ gây án của hung thủ tôi vẫn chưa nghĩ ra, nhưng tôi nghĩ chắc không đơn giản thế đâu.”

Kim Nhất Điền nghĩ ngợi rồi nói, “Muốn kiểm chứng suy đoán của chị có chính xác hay không, thật ra rất đơn giản, chỉ cần cảnh sát các chị dẫn theo bác sĩ pháp y, kiểm tra móng tay của những người phụ nữ điên khắp thành phố, vậy không phải sẽ biết ngay sao?”

“Có lý, bây giờ tôi gọi cho thầy ngay.”

Văn Lệ hưng phấn lấy di động ra, gọi vào số máy của Tần Hán Xuyên, nói lại suy luận ban nãy của mình với ông.

Tần Hán Xuyên nói, “Suy luận của em có lý lắm. Em muốn gọi anh em trong Tổ Trọng án số 2 xuất phát ngay bây giờ, chia nhau ra tìm những người phụ nữ điên à?”

Văn Lệ nói, “Tất nhiên càng nhanh càng tốt ạ.”

Tần Hán Xuyên im lặng một lúc, nói, “Vừa rồi Lý Minh gọi điện cho tôi, nói các anh em đã về nhà nghỉ ngơi, lúc này sợ là có người đã ngủ say rồi. Hay là thế này, em về nhà nghỉ ngơi trước, sáng mai đi làm, chúng ta triệu tập nhân lực chia ra hành động, tra rõ chuyện này.”

“Dạ,” Văn Lệ sững sờ, chỉ có thể nói, “Vậy cũng được, chào thầy, ngày mai gặp.”

Cô cúp máy, thuật lại lời Tần Hán Xuyên cho Kim Nhất Điền nghe.

Kim Nhất Điền gật đầu nói, “Thầy của chị nói có lý, mọi người vất vả cả đêm rồi, vì suy nghĩ chị vừa bất chợt nghĩ ra, bắt mọi người rời giường đúng là hơi quá. Ngày mai điều tra thì để mai đi, dù sao mấy người điên kia cũng không chạy mất được.”

“Nhưng tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng.”

“Thầy chị không tức tốc tiếp nhận đề nghị của chị, chị liền thấy không đúng?”

Văn Lệ nói, “Không phải vì chuyện đó. Tôi chỉ thấy tối nay hình như thầy không đúng lắm, nhưng chỗ nào không đúng, tôi lại không nói ra được.”

Kim Nhất Điền bật cười, nói, “Em thấy chính chị có chút không đúng thì có, vì phá vụ án này mà sắp thành bệnh thần kinh rồi, việc gì cũng nảy sinh nghi ngờ. Được rồi, chị về ngủ một giấc thật ngon đi, có chuyện gì ngày mai hãy nói.”

Văn Lệ nhìn anh, như còn muốn nói gì nữa, do dự một lúc, vẫn không nói ra, gật đầu, mở cửa, xuống xe rồi lên lầu.

❀ ❀ ❀

[1] Kim Ốc tàng Kiều: Nói tới việc xây một nơi đẹp, lộng lẫy như nhà bằng vàng đế cất giấu mỹ nhân.

[2] Không có lợi thì không dậy sớm (thành ngữ Trung Quốc): Việc dậy sớm thường rất khổ, nếu không phải vì công việc làm ăn sinh ra nhiều lợi nhuận thì chẳng ai muốn dậy sớm cả.

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.