Một tuần sau.
Ánh chiều tà đang rọi khắp lối đi, giữa đất trời một mảng yên ắng.
Văn Lệ và Kim Nhất Điền ngồi trong tiệm cà phê Cổ Thụ, hai người vừa uống cà phê, vừa nhìn Cầu sắt ở bên ngoài qua lớp cửa kính.
Mười mấy ngày trước, Uông Tiểu Lộ trúng độc ngã xuống dưới Cầu Sắt, cũng chính cái chết của Uông Tiểu Lộ, đã khiến chân tướng của vụ án móng tay độc giết người đầy nghi hoặc dần lộ ra ngoài sáng.
“Sư tỷ, em thành thật xin lỗi.”
Kim Nhất Điền ngại ngùng gãi sau gáy mình, “Hôm đó em chạy đến Tổ Trọng án số 2 phát biểu cả bài luận văn dài, vốn là muốn giúp cảnh sát nhanh chóng tìm ra hung thủ thật sự, em tự cho rằng mình đã điều tra đầy đủ, không ngờ đến cuối cùng lại thành ra vu oan cho thầy của chị.”
“Không sao, chúng ta điều tra án, vốn chính là quá trình không ngừng phủ định và khẳng định. Thật ra, lúc đó tôi cũng nghi ngờ thầy mình, nếu không đã không cải trang thành bà điên ngủ trong căn nhà đổ nát kia để thăm dò thầy ấy. Sáng hôm sau tôi gọi điện cho cậu, vốn là muốn nói với cậu nghi ngờ của tôi, nhưng không ngờ lúc đó cậu lại đang ở bệnh viện điều tra bệnh án của Tần Dĩnh, không rảnh tiếp tôi.” Văn Lệ nhìn anh nói, “Tuy cậu không tìm ra hung thủ thật sự, nhưng điều tra và suy luận của cậu, đã mở lối tư duy cho tôi, nếu không có suy luận của cậu làm nền tảng, tôi cũng không tra ra được Cơ Bình Bình mới là hung thủ thật sự.”
Kim Nhất Điền khuấy cà phê trong ly, hỏi, “Vụ án này, bây giờ thế nào rồi?”
“Vẫn chưa kết án, nhưng viện kiểm sát đã phê chuẩn bắt giữ Cơ Bình Bình rồi.”
“Nghe nói Cơ Bình Bình tự mình đến Cục Cảnh sát tự thú?”
“Đúng vậy.”
“Lúc đầu ở trước mặt chị, chẳng phải chị ta vẫn luôn phủ nhận mình là hung thủ sao? Thái độ của chị ta, sao đột nhiên lại thay đổi 180 độ thế này?”
“Tôi cũng không biết, có lẽ chị ta đột nhiên nghĩ thông suốt, nhưng cũng có tin nói, đêm đó chị ta mang tờ giấy chẩn đoán kia đến bệnh viện để kiểm chứng, chứng thực tờ giấy chẩn đoán ung thư kia, là thầy ngụy tạo ra…”
“Vậy bột độc rắn mà chị ta sử dụng từ đâu mà có?”
“Chị ta có một bạn học làm nghiên cứu hóa học ở nước ngoài, bột độc rắn là chị ta trả giá cao nhờ người bạn học đó mua ở nước ngoài về.”
Kim Nhất Điền “ồ” lên một tiếng, im lặng hồi lâu.
Uống hết ly cà phê, anh bỗng ngẩng đầu lên, nhìn Văn Lệ cười hì hì, “Sư tỷ, em có một món quà muốn tặng chị.”
Văn Lệ sửng sốt, “Quà gì?”
Kim Nhất Điền hơi đỏ mặt, rề rà lấy một chiếc hộp nhung nhỏ màu đỏ ra, đưa đến trước mặt cô.
Văn Lệ nghi hoặc nhận lấy hộp nhung, mở ra xem, tim liền đập thình thịch, trong hộp nhung là một chiếc nhẫn xinh đẹp.
Cô nhớ lại tên nhóc này mấy lần trước tặng nhẫn tỏ tình cho mình, đều vì đủ thứ nguyên nhân mà mình không kịp nhận, trong lòng khó tránh có chút áy náy, chủ động tự đeo chiếc nhẫn lên ngón tay, ngắm nghía một lúc rồi nói, “Ừm, lớn nhỏ vừa vặn, kiểu dáng cũng xem như đẹp, chiếc nhẫn tỏ tình này của cậu, bổn tiểu thư nhận vậy.”
“Sư tỷ, mắt nhìn của chị bị sao vậy hả?” Kim Nhất Điền hô lên, “Chị nhìn kỹ lại xem, đây có phải chiếc nhẫn lần trước đâu?”
“Ồ, vậy chứ đây là nhẫn gì?”
“Nhẫn cầu hôn đó!”
“Cái gì?” Văn Lệ suýt phun ngụm cà phê vừa uống trong miệng ra ngoài, “Sao cậu không nói sớm?”
Kim Nhất Điền cười gian manh, “Anh mà nói ra, em có nhận một cách sảng khoái thế này không?”
Văn Lệ đầy vẻ tiếc nuối, đang định tháo nhẫn ra, đúng lúc này, di động trong túi xách cô lại không thức thời mà đổ chuông.
Cô lấy di động ra, thấy vẻ mặt nhăn nhó của Kim Nhất Điền, không nhịn được mà cười nói, “Yên tâm đi, không phải thầy, là mẹ em…”