Gara xe của nhà Âu Dương Chiêu nằm bên trái tầng trệt căn nhà, trước cửa gara là lối đi dành cho xe hơi của tiểu khu, cạnh lối đi có gắn một máy quay an ninh, vừa khéo quay thẳng vào gara.
Tần Hán Xuyên xem băng ghi hình quay được vào sáng ngày xảy ra sự việc.
Băng ghi hình hiển thị, ngày xảy ra sự việc, cũng tức là ngày 25 tháng 4, lúc 8 giờ 17 phút sáng, Âu Dương Chiêu ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trong khung hình. Hắn dùng điều khiển từ xa mở cửa gara, sau khi đi vào, mở cửa xe, ngồi vào trong chiếc BMW.
Lúc này, qua tấm kính chắn gió trong suốt của xe, có thể thấy rất rõ, không biết từ nơi nào trong xe, bỗng xuất hiện một con mèo đen, nhảy lên chỗ vô lăng.
Âu Dương Chiêu có vẻ giật mình, giơ tay tóm cổ con mèo, nhưng hắn còn chưa tóm chặt, con mèo kia bỗng quay ngược lại, giơ hai chi trước, hung hăng cào lên mu bàn tay của hắn. Âu Dương Chiêu bị đau, ra khỏi xe. tức tốc buông tay, ném con mèo lăn một vòng trên mặt đất, chui vào bụi hoa chạy mất.
Hình như tay của Âu Dương Chiêu bị chảy máu, nhưng hiển nhiên hắn không thể ý thức được đây là vết cào chí mạng chỉ dùng khăn giấy tùy tiện lau đi, sau đó nổ máy xe, lái ra khỏi gara…
8 giờ 17 phút sáng, Âu Dương Chiêu bị một con mèo đen cào trúng trong gara xe nhà mình, 8 giờ 55 phút trước khi xảy ra tai nạn giao thông trúng độc mà chết, nếu trên móng vuốt của con mèo thật sự có bôi độc rắn hổ mang chí mạng, từ khi bị cào cho đến khí độc phát mà chết, chỉ mất 38 phút.
Bên Pháp y từng nói, sau khi trúng độc rắn hổ mang, từ 10 phút đến một tiếng đồng hồ sẽ xuất hiện triệu chứng trúng độc, thậm chí tử vong. Cái chết của Âu Dương Chiêu rất khớp với quy luật này.
Văn Lệ nói, “Nếu nói như vậy, hung thủ giết chết Âu Dương Chiêu lại là một con mèo đen.”
“Không, mèo biết cào người, nhưng không biết bôi chất độc lên trên vuốt của mình.” Tần Hán Xuyên nói, “Thế nên, hung thủ giết chết Âu Dương Chiêu là kẻ đã bôi chất độc lên vuốt của con mèo kia.”
“Nếu vậy, hung thủ có khi nào có liên quan đến mấy vụ móng tay độc giết người trước? Hoặc chính là cùng một hung thủ?”
“Điều này trước mắt vẫn chưa phán đoán được. Lần gây án này, hung thủ lợi dụng vuốt mèo, thủ pháp gây án lại không giống nhau lắm, không thể loại trừ khả năng là mô phỏng giết người.”
“Mặc kệ thế nào, chúng ta phải tìm được con mèo kia trước đã.”
“Đúng vậy.”
Tần Hán Xuyên gọi Đội trưởng Đội Bảo vệ đến, để anh ta nhìn con mèo trong băng ghi hình.
Đội trưởng Đội Bảo vệ nói, “Tôi biết con mèo này, là con mèo hoang lang thang trong tiểu khu chúng tôi. Anh xem toàn thân nó đều màu đen, nhưng bàn chân trước lại có một chỗ lông màu trắng, rất ít gặp, nên vừa nhìn là nhận ra ngay.”
Tần Hán Xuyên nói, “Tôi muốn nhờ anh giúp một chuyện, triệu tập các bảo vệ trong tiểu khu lại, tìm con mèo này giúp tôi.”
Đội trưởng Đội Bảo vệ nói, “Được, không thành vấn đề, chúng tôi đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Cậu ta về phòng bảo vệ, dùng bộ đàm gọi hết mười mấy bảo vệ trong tiểu khu đến, giao nhiệm vụ cho họ, bảo họ chia thành nhóm hai người, chia nhau ra tìm con mèo hoang màu đen kia.
Mười mấy bảo vệ, giống như một cây lược, chải qua mọi góc lớn ngách nhỏ của tiểu khu Kim Bồn Sơn, nhưng cả bóng của con mèo hoang kia cũng tìm không thấy.
Đội trưởng Đội Bảo vệ áy náy báo cáo lại với Tần Hán Xuyên, nói, “Chuyện này đúng là lạ thật, bình thường con mèo đó cứ loanh quanh trong tiểu khu, không hiểu sao mới đó lại không thấy đâu nữa.”
Tần Hán Xuyên lại cho nhân viên bảo vệ ra các con đường bên ngoài gần tiểu khu tìm một lượt, vẫn không thấy con mèo đen tình nghi gây án kia.
“Nếu em là tên hung thủ kia, sau khi gây án, nhất định sẽ rửa sạch độc rắn trên móng vuốt của con mèo, hoặc là dứt khoát giết luôn con mèo đó, rồi tìm nơi chôn, để ‘hủy thi diệt tíchʼ[1].” Văn Lệ nói.
Tần Hán Xuyên “ừ” một tiếng, không nói gì nữa, lấy một điếu thuốc ra, châm lửa ngồi xuống ghế đá bên cạnh bồn hoa, lặng lẽ hút thuốc.
Văn Lệ bị khói thuốc hun nhíu mày, thấy sắc mặt ông dường như ngưng đọng lại, ngẩn người nhìn về ngọn núi giả trong tiểu khu, một lúc lâu vẫn không lên tiếng, bất giác thấy hơi kỳ lạ, “Thầy, thầy sao vậy?”
Tần Hán Xuyên lấy lại tinh thần, thở dài nói, “Không có gì, vụ án này hơi khác lạ, tôi đang suy nghĩ về vụ án.”
Đương nhiên ông sẽ không nói cho cô học trò của mình biết, con mèo đen trong vụ án này thật ra mấy hôm trước ông từng nhìn thấy nó.
Lúc đó ông nấp trên ngọn núi giả kia, tận mắt nhìn thấy Cơ Bình Bình cho con mèo đó ăn xương cá, cũng thấy Âu Dương Chiêu mắc chứng sợ mèo nên nổi giận đá con mèo kia hai cái.
Nếu cả cha ruột là anh cũng không thể trả thù cho con bé, vậy tôi cũng không thể trông mong vào ai khác được rồi.
Ông nhớ đến lời Cơ Bình Bình nói với mình đêm đó.
Nghĩ kĩ lại, ý của câu nói này, há chẳng phải là, nếu anh đã không thể trả thù cho con gái, vậy chỉ có thể để người làm mẹ tôi đây tự mình ra tay sao?
Âu Dương Chiêu, Cơ Bình Bình, mèo đen, chứng sợ mèo, còn mối thù con gái vô tội chịu nhục…
Lẽ nào cái chết của Âu Dương Chiêu, thật sự có liên quan đến Cơ Bình Bình?
Trong lòng Tần Hán Xuyên dần trở nên nặng nề, ông cần phải nhanh chóng tra rõ sự việc này, hơn nữa tốt nhất không để người khác phát giác ra ông đang điều tra vợ cũ Cơ Bình Bình của mình.
Tối đến, ông mặc thường phục, đến tiểu khu Kim Bồn Sơn lần nữa, thấy biệt thự 705 vẫn sáng đèn, bèn tiến lên ấn chuông cửa.
Cơ Bình Bình mở cửa rất nhanh, vừa thấy ông, bất giác sửng sốt, “Là anh à?”
Tần Hán Xuyên hơi lúng túng nói, “Ừ, là tôi. Tôi có thể vào nhà không?”
Cơ Bình Bình nghiêng người, để ông vào nhà. “Có chuyện gì sao?” Bà rót cho ông một ly trà, sau đó hỏi.
Tần Hán Xuyên nhìn bà chằm chằm, đi thẳng vào vấn đề, “Âu Dương Chiêu có phải là em giết không?”
Cơ Bình Bình sững sờ, cũng ngẩng đầu lên nhìn ông, “Sao lại hỏi như vậy?”
Tần Hán Xuyên nói, “Vì chuyện của Dĩnh Dĩnh… Em có đủ động cơ để giết người, hơn nữa tôi biết, con mèo cào bị thương hắn, từng được em cho ăn xương cá..”
Cơ Bình Bình cười lạnh, “Nếu người nào có động cơ giết người đều là hung thủ giết chết tên súc sinh đó, vậy hung thủ đáng để anh nghi ngờ có nhiều lắm, chẳng hạn như bản thân anh, chẳng hạn như mấy cổ đông đang tranh quyền đoạt lợi với hắn ở cửa hàng 4S, còn có đối thủ cạnh tranh trong làm ăn của hắn. Còn con mèo đó, tôi không thể chắc chắn nó có đúng là con mèo hoang tôi từng cho ăn hay không, cho dù là thật, người tốt bụng từng cho con mèo đáng thương đó ăn không chỉ có mình tôi, nên người có thể lợi dụng con mèo đó để giết người, chắc cũng không chỉ có mình tôi đâu.”
Tần Hán Xuyên gật đầu, trên mặt không tỏ thái độ gì, đứng dậy khỏi sofa nói, “Tôi có thể nhìn quanh nhà không?”
“Muốn lục soát nhà tôi à? Được chứ, cảnh sát Tần, mời tự nhiên.”
Tần Hán Xuyên không để ý đến giọng điệu mỉa mai của bà, chắp tay sau lưng, đảo một vòng dưới tầng trệt trước, dưới tầng trệt là phòng bếp, phòng ăn và phòng khách, trong nhà trang trí tinh tế, thiết kế sang trọng, khắp nơi đều lộ ra sự khoe khoang và cao ngạo thường thấy của người giàu có.
Cơ Bình Bình đi theo sau ông nói, “Vật dụng trong nhà này, đều do hắn chọn, tuy không phải phong cách mà tôi thích, nhưng cũng chỉ có thể dùng tạm thôi.”
Tần Hán Xuyên hỏi, “Tủ lạnh ở chỗ nào?”
Cơ Bình Bình nói, “Phía sau cửa kính giữa phòng bếp và phòng ăn.”
Tần Hán Xuyên đi đến đó, quả nhiên nhìn thấy phía sau cửa kia có một tủ lạnh ba cánh màu xám.
Ông mở tủ lạnh ra, nhìn kĩ một lúc, không thấy bên trong có dấu vết từng giữ lạnh nọc rắn.
Tất nhiên, cũng không thể loại trừ khả năng Cơ Bình Bình gây án xong, đã dọn dẹp qua tủ lạnh.
Đi lên lầu hai, cạnh cầu thang là phòng ngủ chính, chiếc giường Simmons cỡ lớn, rèm cửa màu trắng gạo, sofa mềm mại, bài trí khá ấm cúng.
Tần Hán Xuyên để ý thấy, bàn trang điểm đặt cạnh cửa sổ, bên trên không đặt đủ loại mỹ phẩm, mà là một đống lớn thuốc trung, tây.
Cơ Bình Bình cười khổ nói, “Không có cách nào khác, cơ thể này của tôi, từ lâu đã không thể xa rời mấy thứ thuốc này rồi.”
Tần Hán Xuyên biết, trong thời gian bà ở cữ sau khi sinh con gái, bản thân ông ở ngoài làm việc không chăm sóc được cho bà, khiến bà từ đó về sau đã mang bệnh trong người.
Ông khẽ thở dài, đầy tự trách trong lòng, Tôi nợ mẹ con hai người, thật sự quá nhiều rồi!
Ông cầm từng loại thuốc trên bàn trang điểm lên xem thật kĩ, cả một bình thuốc bột không có nhãn dán cũng không bỏ qua. “Em đang uống cái này sao?”
Cuối cùng, ông cầm một lọ thuốc an thần lên hỏi.
Cơ Bình Bình gật đầu nói, “Từ sau khi Tần Dĩnh xảy ra chuyện, tôi bắt đầu mất ngủ, hằng đêm chỉ có nhờ vào cái này, mới có thể ngủ được ba, bốn tiếng.”
Ra khỏi phòng ngủ chính, đi qua hành lang không dài là đến phòng ngủ của con gái Tần Dĩnh.
Trên kệ sách trong phòng ngủ có một vài tài liệu luyện thi đại học, trong tủ quần áo treo những bộ váy áo của thiếu nữ, trên tường dán tranh ảnh của các minh tinh xinh đẹp.
Có thể thấy tuy con gái đã không còn, nhưng Cơ Bình Bình vẫn quét dọn căn phòng này mỗi ngày, để căn phòng giữ nguyên dáng vẻ như khi con gái còn sống.
Tim Tần Hán Xuyên bỗng đau thắt lại, nếu con gái còn sống thì tốt biết mấy!
Tầng ba là phòng sách và sân thượng. Phòng sách có hai gian, một gian là của Âu Dương Chiêu, bên trong bày một số mô hình xe hơi, một gian của Cơ Bình Bình, ngoài một dàn máy tính, còn có hai kệ đầy các sách tài liệu toán học.
Khi xuống lầu, Cơ Bình Bình hỏi, “Cảnh sát Tần, anh xem xong rồi, có phát hiện gì không?”
Tần Hán Xuyên nghe ra được ý bất mãn trong lời nói của bà, dừng lại nói, “Xin lỗi, Bình Bình, cảnh sát tra án là như vậy, chỉ cần một chút nghi ngờ, đều phải dốc hết sức để điều tra và loại trừ.”
Cơ Bình Bình nhướn mày, “Ý của anh là, anh đang dốc hết sức để loại bỏ hiềm nghi của tôi, vì muốn tốt cho tôi, đúng không?”
Tần Hán Xuyên nói, “Đúng vậy, theo tư duy tra án của cảnh sát trước giờ, khi xảy ra án mạng, đầu tiên phải đặt câu hỏi, ai là người được lợi nhiều nhất?”
“Âu Dương Chiêu chết đi, gia tài bạc triệu của hắn sẽ do tôi thừa kế, nên tôi là người được lợi nhiều nhất trong vụ án mạng này, đúng không?”
“Theo tư duy tra án của cảnh sát trước giờ, suy đoán này có thể được thành lập. Nên tôi muốn loại bỏ hiềm nghi về em trước khi người khác điều tra em.”
Cơ Bình Bình bỗng nhiên bật cười, nói, “Tôi hiểu ý của anh rồi. Thật ra anh vẫn cảm thấy tôi có hiềm nghi gây án lớn, so với việc để người khác đến điều tra chứng thực tôi là hung thủ giết người, chi bằng để cho chồng trước của tôi nắm được bằng chứng tôi phạm tội, vì chỉ có như vậy, anh mới có thể giúp tôi, giúp tôi thoát tội, thậm chí bao che cho tôi, đúng không?”
Tần Hán Xuyên lắc đầu nói, “Đó chỉ là suy nghĩ của em, mục đích tôi đến đây, chỉ là muốn tra rõ chân tướng.”
Xuống đến phòng khách ở tầng trệt, sau khi ngồi xuống, ông nói, “Có thể hỏi em vài câu được không?”
Cơ Bình Bình nói, “Tất nhiên là được.”
Tần Hán Xuyên nhìn bà, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc, “Em có thường xuyên ngồi xe của chồng em không?”
“Không thể nói là thường xuyên ngồi, nhưng thỉnh thoảng có. Trường tôi có xe đưa đón, vừa khéo đi ngang cổng tiểu khu, nên thông thường, tôi đều ngồi xe của trường để đi làm.”
“Lần gần đây nhất em ngồi xe của chồng mình là khi nào?”
Cơ Bình Bình nghĩ ngợi một lúc rồi nói, “Chắc là ngày 24 tháng 4, cũng là chiều tối hôm trước ngày hắn xảy ra chuyện, hôm đó sau khi tan học, trường có họp, đến khi tan họp, xe đưa đón đã đi rồi. Đúng lúc hắn có việc ở gần trường, nên tôi đã gọi điện thoại cho hắn, bảo hắn sẵn đường qua đón tôi về. Khi chúng tôi về đến nhà, đã là khoảng 7 giờ rưỡi tối, ăn tối xong, hơn 8 giờ, hắn ta lái xe ra ngoài gặp khách hàng, trở về lần nữa, đã hơn 12 giờ đêm.”
“Đêm hôm đó, xe của anh ta vẫn luôn đậu trong gara à?”
“Chiều tối khi chở tôi về, xe đậu cạnh bồn hoa trước cửa nhà, đến khuya trở về mới khóa trong gara.”
“Hôm đó trường em họp gì? Thông báo đột xuất sao?”
“Là một cuộc họp liên quan đến an toàn giáo dục trong trường học, lãnh đạo của Cục Giáo dục cũng đến, thông báo họp được gửi đến các giáo viên dự họp trước đó một ngày qua tin nhắn di động.”
“Vậy ngày 24 Âu Dương Chiêu ra ngoài gặp khách hàng, là cuộc hẹn đột xuất à?”
“Cũng không phải, hôm đó là thứ hai, tối thứ hai hàng tuần hắn ta đều phải ra ngoài.”
Tần Hán Xuyên nhíu mày, nhìn bà, “Tối thứ hai hàng tuần anh ta đều phải ra ngoài gặp khách sao?”
Cơ Bình Bình im lặng hồi lâu, nói, “Được rồi, thật ra tôi biết, gặp khách hàng bàn chuyện làm ăn, chỉ là cái cớ, hắn bao nuôi một người đàn bà ở bên ngoài, tối thứ hai và thứ tư hàng tuần, đều qua đó mèo mỡ, có khi nửa đêm về, có khi suốt đêm không về.”
Tần Hán Xuyên “ồ” một tiếng, nhất thời không biết phải nói gì.
Có nằm mơ ông cũng không ngờ rằng Cơ Bình Bình sau khi rời khỏi mình, kết hôn với Âu Dương Chiêu, lại phải sống tủi nhục và đau khổ như vậy.
“Kết hôn với hắn ta rồi tôi mới hiểu, sở dĩ hắn ta muốn cưới tôi, chỉ là để hoàn thành giấc mơ tình đầu thời đại học, đặc biệt khi tôi không thể sinh hoạt vợ chồng được với hắn, quan hệ giữa chúng tôi cũng trở nên lãnh đạm.”
Cơ Bình Bình đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói bình thản đến lạ, như đang nói lại một việc không hề liên quan chút gì đến mình.
Tân Hán Xuyên cảm thấy tim mình đau âm ỉ, bất giác đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay chị ta nói, “Bình Bình, tôi không biết những năm qua, em sống khổ như vậy, xin lỗi, tất cả đều là lỗi của tôi…”
“Bây giờ nói những thứ này, có ích gì chứ?” Cơ Bình Bình rút tay về, lạnh nhạt nói, “Cảnh sát Tần, anh còn gì muốn hỏi nữa không?”
Tần Hán Xuyên bình tĩnh lại, tiếp tục hỏi, “Sáng ngày xảy ra vụ án, em ra khỏi nhà lúc mấy giờ?”
Cơ Bình Bình nói, “Hôm đó tôi có tiết dạy buổi sáng nên dậy từ rất sớm, ở nhà ăn sáng xong, khoảng 6 giờ 40 phút, đã ngồi trước cổng tiểu khu đợi xe.”
“Khi em ra khỏi nhà, chồng em đang làm gì?”
“Hắn ta đang ngủ, hắn xưa nay đều dậy rất muộn.”
“Câu cuối cùng, tối ngày 24 đến sáng ngày 25 tháng 4, em có vào gara không?”
Cơ Bình Bình lắc đầu nói, “Không có.”
Tần Hán Xuyên nhìn đồng hồ, đã hơn 9 giờ tối, ông ngẫm nghĩ, những gì cần tìm hiểu đã tìm hiểu xong rồi, bèn đứng dậy ra về.
Khi ra khỏi cửa, ông chợt nhớ ra gì đó, quay đầu nói, “Ngày mai có thể đồng nghiệp của tôi sẽ đến xác thực một số chuyện, em chỉ cần phối hợp hết sức là được.”
Cơ Bình Bình gật đầu nói, “Tôi biết rồi.”
Khi đi qua phòng bảo vệ ở cổng tiểu khu, Tần Hán Xuyên thấy Đội trưởng Đội Bảo vệ đang trực ban bên trong, bèn đi vào, nhờ anh ta mở băng ghi hình từ tối ngày 24 đến sáng ngày 25, chứng thực Cơ Bình Bình không nói dối, nửa đêm sau khi chiếc BMW màu trắng của Âu Dương Chiêu chạy vào gara, cửa cuốn tự động của gara liền khóa lại, cho đến sáng hôm sau Âu Dương Chiêu lái xe đi làm, trong thời gian đó không ai từng vào gara.
Chiều hôm sau, Tổ Trọng án số 2 mở cuộc họp phân tích vụ án.
Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của Tần Hán Xuyên, cuộc họp phân tích vừa bắt đầu, đã có người đề nghị, nên liệt Cơ Bình Bình, vợ của nạn nhân Âu Dương Chiêu, vào danh sách tình nghi trọng điểm, nguyên nhân là do bà ấy được hưởng lợi lớn nhất trong cái chết của Âu Dương Chiêu.
Tân Hán Xuyên không lên tiếng, chỉ đưa mắt nhìn Văn Lệ.
Buổi sáng Văn Lệ đã tìm Cơ Bình Bình để điều tra, cô nhìn anh chàng cảnh sát trẻ đưa ra đề nghị xem Cơ Bình Bình là kẻ tình nghi trọng điểm, nói, “Theo kết quả trước mắt tôi điều tra được, khả năng Cơ Bình Bình gây án không lớn.”
Cô đưa ra kết luận này, chủ ý bắt nguồn từ hai nguyên nhân.
Thứ nhất, quan hệ vợ chồng của Âu Dương Chiêu và Cơ Bình Bình, tuy không tính là hòa hợp lắm, nhưng cũng không đến mức một mất một còn, nên Cơ Bình Bình không đủ động cơ để gây án.
Thứ hai, trước mắt vẫn chưa phát hiện ra chứng cứ gây án của Cơ Bình Bình.
Lần cuối cùng Cơ Bình Bình tiếp xúc với chiếc BMW màu trắng của chồng, là một ngày trước khi Âu Dương Chiêu chết, cũng tức là chiều tối ngày 24 tháng 4, vì trường có cuộc họp, chị ta đã lỡ chuyến xe đưa đón, nên đã gọi điện thoại cho chồng đang có việc ở gần đó lái xe đến đón mình. Hơn 7 giờ tối, hai vợ chồng về đến nhà, Âu Dương Chiêu đậu xe cạnh bồn hoa trước cửa, Cơ Bình Bình sau khi xuống xe thì không đến gần chiếc xe nữa.
Hơn 8 giờ tối hôm đó, Âu Dương Chiêu lái xe đi gặp khách hàng, đến nửa đêm, anh ta về đến nhà, lái xe vào gara, đồng thời khóa cửa gara lại.
Vậy nên con mèo đen có bộ vuốt bôi độc rắn chí mạng kia, chỉ có thể được hung thủ bỏ vào xe trong khoảng thời gian từ sau đó đến trước khi Âu Dương Chiêu lái xe ra khỏi gara vào sáng hôm sau.
Muốn hoàn thành việc này, ít nhất hung thủ phải lấy được chìa khóa để mở hai cánh cửa, một là cửa gara, hai là cửa xe.
Theo suy luận thông thường, Cơ Bình Bình là người có cơ hội nhân lúc chồng mình say ngủ lén trộm chìa khóa để hoàn thành hai bước này nhất, nhưng trên thực tế, theo hình ảnh mà máy quay an ninh ghi lại được, trong khoảng thời gian đó, chị ta không hề đi vào gara, thậm chí không đến gần gara trong phạm vi 5m, nên hiềm nghi gây án của chị ta, trên cơ bản có thể loại bỏ.
Hung thủ giết hại Âu Dương Chiêu, chỉ có thể là người khác.
Hung thủ này, tối thiểu phải phù hợp với hai yêu cầu, biết Âu Dương Chiêu có chứng sợ mèo, có cơ hội đánh chìa khóa gara và chìa khóa xe của Âu Dương Chiêu.
Tất nhiên, người phù hợp với hai yêu cầu này, hẳn phải là người có quan hệ tương đối thân thiết với nạn nhân.
“Máy quay an ninh có quay được cảnh hung thủ đi vào gara không?”
Lý Minh hỏi.
Văn Lệ nói, “Đây chính là điểm khiến chúng ta khó hiểu nhất. Máy quay an ninh trước gara hiển thị, trong khoảng thời gian đó, không có bất cứ ai ra vào gara, hơn nữa chúng ta đã xem cả băng ghi hình của các máy quay an ninh khác trong tiểu khu, trong khoảng thời gian đó, cũng không phát hiện ra người nào khả nghi ra vào tiểu khu.”
Lý Minh nhìn cô, “Ý của chị là, con mèo có độc đó, bị hung thủ làm ảo thuật biến vào trong chiếc BMW của Âu Dương Chiêu cách một bức tường hả?”
Các tổ viên khác của Tổ Trọng án số 2 đều bật cười đầy thiện ý.
Văn Lệ nhìn mọi người, mặt liền đỏ lên, trong nhất thời, không tìm ra được lý do vững chắc nào để phản bác lời Lý Minh nói.
Tần Hán Xuyên nghĩ ngợi một lúc rồi nói, “Vụ án này, đến hiện tại, chúng ta vẫn chưa tìm ra được manh mối quan trọng. Nhưng ở đây, tôi cho mọi người hai phương hướng để điều tra, thứ nhất, máy quay an ninh là một cách quan trọng để cảnh sát chúng ta tìm kiếm chứng cứ, nhưng không phải cách duy nhất, chúng ta có thể tin nó, cũng không thể hoàn toàn tin tưởng vào nó. Thứ hai, lúc nãy đã nhắc đến người hưởng lợi lớn nhất sau khi Âu Dương Chiêu chết, thật ra không chỉ có một mình vợ anh ta là Cơ Bình Bình, chẳng hạn như các cổ đông khác của cửa hàng Toyota 4S, đối thủ cạnh tranh trong làm ăn của anh ta. Chúng ta có thể bắt tay điều tra từ những mặt này. Có tình hình gì mới, lập tức báo cáo với tôi.”
Vì thiếu manh mối mang tính quyết định, cuộc họp phân tích vụ án lần này, không xác định được phương hướng điều tra kế tiếp, sau khi kết thúc cuộc họp, người của Tổ Trọng án số 2 vẫn phải tiếp tục tiến hành điều tra manh mối vòng ngoài.
Hai ngày sau, Văn Lệ báo cáo với Tần Hán Xuyên một manh mối quan trọng.
Hai ngày nay, cô tập trung điều tra lịch sử cuộc gọi trong di động của Âu Dương Chiêu trước khi xảy ra vụ án, phát hiện đêm hôm trước, vào lúc 8 giờ 33 phút, Âu Dương Chiêu lái xe đi gặp khách hàng. Mốc thời gian này đã được máy quay an ninh trong tiểu khu chứng thực, cho đến 12 giờ đêm hắn ta về đến nhà, trong khoảng thời gian này, tổng cộng hắn ta đã nghe và gọi đi hơn mười cuộc điện thoại.
Văn Lệ tỉ mỉ điều tra từng số điện thoại từng gọi đến hoặc được hắn ta gọi đi, có một người phụ nữ tên Thái Doanh khiến cô chú ý.
Thái Doanh đã gọi cho Âu Dương Chiêu vào lúc 11 giờ 24 phút đêm đó, thời gian gọi chỉ có 53 giây.
Mà Thái Doanh chính là vợ của Liêu Bôn Trì, cổ đông lớn thứ hai của cửa hàng.
Cửa hàng Toyota 4S của Âu Dương Chiêu, có bốn cổ đông lớn góp vốn kinh doanh.
Âu Dương Chiêu chiếm 35% cổ phần, là cổ đông lớn nhất có quyền kiểm soát thực tế, cổ đông lớn thứ hai là Liêu Bôn Trì, chiếm 30% cổ phần, cổ phần của hai cổ đông còn lại bình quân không đến 20%.
Tần Hán Xuyên hỏi, “Thái Doanh này, vì sao lại gọi cho Âu Dương Chiêu?”
Văn Lệ nói, “Rất đơn giản, chị ta gọi để kiểm tra chồng mình.”
Văn Lệ nói, cô đã gặp trực tiếp người phụ nữ tên Thái Doanh này.
Thái Doanh nói với cô, đêm hôm đó, chồng chị ta nói phải đi gặp một khách hàng lớn với Âu Dương Chiêu, đến hơn 11 giờ đêm, chị ta vẫn chưa thấy chồng về nhà, nghi ngờ có phải chồng mình mượn cớ ra ngoài mèo mỡ rồi không, thế là gọi điện thoại cho Âu Dương Chiêu, hỏi xem Liêu Bôn Trì có phải đang ở cùng hắn hay không?
Lúc đó Âu Dương Chiêu đã trả lời, đúng vậy, còn nói cho chị ta biết có thế lão Liêu phải về hơi muộn, bảo chị ta không cần lo lắng.
Đến khoảng 12 giờ 40 phút, Liêu Bôn Trì về đến nhà. Thái Doanh hỏi anh ta vì sao lại về muộn như vậy, anh ta nói vị khách đêm nay rất khó phục vụ, phải bàn đến tận nửa đêm mới giải quyết xong hợp đồng này. Vì Tổng giám đốc Âu Dương Chiêu của công ty có uống rượu, gần đây cảnh sát giao thông kiểm tra việc say rượu lái xe rất gắt, Âu Dương Chiêu không dám lái xe, nên gọi Liêu Bôn Trì lái xe về. Anh ta lái chiếc BMW màu trắng đưa Âu Dương Chiêu đến ngã rẽ cách cổng tiểu khu Kim Bồn Sơn không xa, sau đó Âu Dương Chiêu mới tự lái xe vào, còn Liêu Bôn Trì đón taxi về nhà.
Cuối cùng Tần Hán Xuyên cũng nhận ra tính quan trọng của manh mối này, “Nói như vậy, đêm hôm đó, người cuối cùng từng tiếp xúc với xe của Âu Dương Chiêu, không phải Cơ Bình Bình, mà là Liêu Bôn Trì, cổ đông lớn thứ hai của cửa hàng Toyota 4S?”
“Nếu những gì Thái Doanh nói là thật thì kết luận này hoàn toàn có thể thành lập.” Văn Lệ ngẫm nghĩ rồi nói, “Hơn nữa em cảm thấy, con mèo đen kia, rất có thể khi Liêu Bôn Trì xuống xe, đã lén bỏ lại trong xe BMW của Âu Dương Chiêu.”
“Ý của em là, Liêu Bôn Trì bôi độc rắn lên móng vuốt của mèo trước, sau đó bỏ nó vào trong túi giấu ở đâu đó, buổi tối khi gặp khách hàng, anh ta cố ý khuyên Âu Dương Chiêu uống rượu, sau đó lấy lý do sợ cảnh sát giao thông kiểm tra, lái xe thay, và nhân cơ hội đó đem con mèo này lên xe. Anh ta lái xe đến trước cổng tiểu khu, khi xuống xe, lén lấy con mèo trong túi ra, bỏ lại trên xe.”
Văn Lệ gật đầu nói, “Em nghĩ chắc là vậy.”
Tần Hán Xuyên sờ cằm nói, “Thôi được, nếu suy luận này của em có thể thành lập, vậy việc xảy ra sau đó, không thể giải thích được rồi. Liêu Bôn Trì bỏ mèo vào xe của Âu Dương Chiêu vào lúc 12 giờ đêm, anh ta làm thế nào để khiến con mèo đó đến ngày hôm sau mới tấn công Âu Dương Chiêu được?”
“Em nghĩ cụ thể khi nào con mèo này tấn công Âu Dương Chiêu, Liêu Bôn Trì không cách nào khống chế được. Sau khi giao xe lại cho Âu Dương Chiêu, quá trình Âu Dương Chiêu tự lái xe về nhà, chắc chỉ có vài phút. Có lẽ Liêu Bôn Trì vốn dự định, vừa bỏ con mèo lên xe, anh ta vừa đi khỏi, liền bị Âu Dương Chiêu phát hiện ngay. Anh ta biết Âu Dương Chiêu có chứng sợ mèo, nhất định sẽ có hành động thô bạo với con mèo, con mèo hoang có tính bạo lực sẽ tấn công Âu Dương Chiêu, thậm chí là cào anh ta bị thương, cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng không biết con mèo bị sợ hãi, hay có nguyên nhân nào khác, sau khi nó bị bỏ vào trong xe, lại không phát ra tiếng động nào, tự nhiên Âu Dương Chiêu cũng không phát hiện ra. Anh ta về đến nhà, lái xe vào gara, khi khóa xe lại, cũng khóa luôn con mèo ở trong xe. Sáng hôm sau, vừa mở cửa xe ra, con mèo bị nhốt suốt một đêm không nhịn được nữa, giương vuốt độc về phía anh ta…”
Tần Hán Xuyên khoanh tay đi qua đi lại trong phòng làm việc, vừa suy nghĩ về khả năng của Văn Lệ đề ra, vừa nói, “Nếu suy đoán của em chính xác, vấn đề khó, vây hãm chúng ta hiện tại đã tìm ra lời giải rồi.”
Văn Lệ hiểu ý ông, nói, “Ý thầy nói là hung thủ làm thế nào bỏ con mèo đen vào trong xe mà không bị máy quay an ninh trước cửa gara ghi lại đúng không ạ?”
Tần Hán Xuyên gật đầu nói, “Đúng vậy.”
Văn Lệ xin chỉ thị, “Vậy bây giờ chúng ta có cần bắt Liêu Bôn Trì ngay không ạ?”
Tần Hán Xuyên xua tay nói, “Bây giờ vẫn chưa phải lúc. Tất cả mọi chứng cứ, đều chỉ là suy đoán logic của chúng ta, trong tay cảnh sát không hề có bằng chứng thật sự, bây giờ bắt anh ta, chỉ là đánh rắn động cỏ, một khi anh ta có tâm lý đề phòng, chúng ta muốn tìm được điểm đột phá từ chỗ anh ta, sẽ càng khó khăn hơn.”
“Vậy chúng ta phải làm sao đây?”
Tần Hán Xuyên suy nghĩ một lúc, “Tôi thấy thế này đi, chúng ta chia thành hai hướng, chia nhau ra hành động, em và Lý Minh đi điều tra chứng cứ củng cố cho suy đoán của em, tôi đi điều tra động cơ gây án của Liêu Bôn Trì. Nhưng hai người phải nhớ, trước khi quyết định tiếp xúc trực tiếp với Liêu Bôn Trì, nhất định phải cẩn thận mà hành sự, đừng kinh động đến anh ta.”
Văn Lệ gật đầu nói, “Vâng, em hiểu rồi ạ!”
❀ ❀ ❀
[1] Hủy thi diệt tích: Hủy diệt thi thể để xóa đi dấu vết.