Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Tuy ngoài miệng nói không sao, nhưng trong lòng Văn Lệ vẫn cảm thấy thấp thỏm không yên.

Tối về đến nhà, ăn tối xong, cô vẫn không nhịn được mà gọi điện thoại cho Kim Nhất Điền.

Nhưng di động của Kim Nhất Điền lại báo đã tắt máy.

Văn Lệ vừa tức vừa buồn cười, nghĩ bụng tên nhóc này, đúng là nhỏ nhen thật!

Đến khi lên giường đi ngủ, cô lại gọi vào di động của anh, vẫn tắt máy.

Văn Lệ thấy hơi lạ, số điện thoại này, là số dùng để liên lạc thường xuyên với bên ngoài của công ty điều tra của Kim Nhất Điền, bình thường chưa bao giờ tắt máy, hôm nay lại tắt máy suốt mấy tiếng đồng hồ, lẽ nào chỉ vì giận dỗi với cô?

Cô thấy đây không phải tác phong làm việc của một thám tử tư xưa nay hành sự nhất quán như Kim Nhất Điền.

Chẳng lẽ tên nhóc này gặp phải rắc rối gì rồi?

Đêm đó, Văn Lệ ngủ không ngon giấc chút nào.

Buổi sáng thức dậy, cô gọi vào di động Kim Nhất Điền lần nữa, vẫn tắt máy.

Khi đi làm, cô cố ý chạy xe máy theo đường vòng, đi ngang qua công ty điều tra của Kim Nhất Điền, nhưng nhìn thấy cửa chính của công ty đóng chặt, gọi vào điện thoại của công ty, điện thoại bàn ở bên trong đổ chuông không ngừng, nhưng không ai nhấc máy.

Sau khi đến chỗ làm, trong lòng cô cứ thấp thỏm, lại gọi vào di động của Kim Nhất Điền, vẫn tắt máy suốt.  

Nhắn liên tiếp mấy tin nhắn, cũng không thấy trả lời. Lẽ nào tên nhóc này xảy ra chuyện thật rồi?  

Một dự cảm không lành dâng lên trong lòng cô.  

Chiều tối tan làm, cô lại chạy đến công ty điều tra của Kim Nhất Điền xem thử, vẫn cửa đóng then cài, không có dấu vết Kim Nhất Điền từng đến đây.

Cô đang đứng trước cửa công ty ngơ ngác không biết làm gì, di động đột nhiên reo lên, là tiếng báo tin nhắn.

Cô vội mở di động ra xem, người nhắn tin đến là một dãy số lạ, không phải Kim Nhất Điền.

Cô bất giác thấy hơi thất vọng, tiện tay mở tin nhắn ra, hiện lên hai dòng chữ: SOS, phòng 2019 hộp đêm Hoàng Triều, cứu em! Đừng gọi lại! Kim Nhất Điền.

Tên nhóc này, quả nhiên có chuyện rồi! Tim Văn Lệ bất giác giật thót.

Nhưng với bản năng của một cảnh sát hình sự, cô nhanh chóng bình tĩnh lại.

Cô đọc lại tin nhắn kia lần nữa, lập tức phát hiện ra điểm đáng nghi.

Đầu tiên, tin nhắn này không phải số di động của Kim Nhất Điền gửi đến, là một số điện thoại lạ.

Vì sao Kim Nhất Điền lại tắt di động, dùng di động của người khác để gửi tin nhắn cầu cứu quan trọng như vậy cho cô?

Hơn nữa còn đặc biệt dặn dò, “đừng gọi lại”, hiển nhiên là không muốn cô gọi lại vào số máy này.

Là cậu ta không tiện nghe, hay có nguyên nhân khác?

Ngoài ra, tin nhắn này không đầu không đuôi, có khi nào là trò đùa, hoặc lừa đảo không?

Nhưng cô nhanh chóng phủ định suy nghĩ này. Tuy ngoài mặt Kim Nhất Điền hay cười đùa hi hi ha ha, không nghiêm túc, nhưng khi làm chuyện chính đáng, không bao giờ hồ đồ, tuyệt đối không bày ra trò đùa nhạt nhẽo thế này.

Quan trọng hơn là, lần trước đến bang Đầu Lâu, thăm dò được thiếu nữ Uông Tiểu Lộ đã bị Chu Tứ Xuân bán vào hộp đêm, Kim Nhất Điền từng nói, phải đến từng hộp đêm để tra, nhất định phải tìm được tung tích của Uông Tiểu Lộ.

Địa chỉ trong tin nhắn cầu cứu này, chính là một hộp đêm.

Lẽ nào có liên quan đến chuyện này?

Mặc kệ thế nào, đến đó xem sao trước rồi nói!

Cô lên xe máy, bẻ lái, rẽ về phía đại lộ Đông Phương.

Hộp đêm Hoàng Triều nằm ở đại lộ Đông Phương, giáp chân núi.

Ở thành phố Thanh Dương, nơi này có thể nói là chốn ăn chơi xa hoa bậc nhất.

Có tin đồn, ông chủ đứng sau hộp đêm này, có gốc gác quan chức rất lớn.

Đến chân núi, sắc trời đã tối hẳn.

Hộp đêm Hoàng Triều cao năm tầng đèn đóm rực rỡ, đèn neon lấp lánh tổ hợp thành hình một người đẹp bán khỏa thân, từ trên cao nhìn xuống, tựa như đang khiêu khích mỗi người đi ngang qua.

Bãi đậu xe trước cửa hộp đêm đã có không ít xe hơi, chiếc Peugeot màu xám bạc của Kim Nhất Điền quả nhiên cũng nằm trong số đó.

Xem ra tin nhắn cầu cứu kia, đúng thật do cậu ta gửi. Tim Văn Lệ bất giác thắt lại.

Cô đi vào hộp đêm.

Hai bên cửa lớn, có bốn nhân viên bảo an đứng đó, vì Văn Lệ mặc thường phục, không có gì khác với các khách hàng bình thường, nên không ai ngăn cản cô.

Đi qua sảnh lớn, tiến vào một cánh cửa hình vòm, hiện ra trước mắt Văn Lệ là một sàn nhảy khổng lồ, trên sân khấu ở giữa, hai vũ nữ ăn mặc mát mẻ đang nhún nhảy, một vài thanh niên tụ lại thành một nhóm, ra sức lắc lư theo điệu nhạc.

Các nam thanh nữ tú ngồi đầy trong các phòng bao nhỏ ở xung quanh sàn nhảy, có đôi ôm ấp lăn lộn trên sofa, có nhóm đang hít bột phấn khả nghi trên mặt bàn, nữ nhân viên phục vụ mặc chiếc váy siêu ngắn bưng khay thức uống đưa đến từng phòng. Ánh đèn mập mờ, tiếng nhạc đinh tai, cộng thêm bóng người điên cuồng nhảy nhót, khiến Văn Lệ có cảm giác không chân thật.

Cô trấn tĩnh lại, lấy di động ra, đọc lại tin nhắn cầu cứu của Kim Nhất Điền.

Trong đó viết số phòng 2019, chắc là trên tầng hai.

Cô đi theo cầu thang xoắn ốc lên tầng hai. Tầng hai cách âm rất tốt, không nhiều người như tầng một, cũng yên tĩnh hơn bên dưới. Một hành lang hẹp trải thảm dẫn thẳng về phía trước, hai bên hành lang là phòng khách, trên cánh cửa mỗi phòng đều có bảng số.

Văn Lệ tìm từng phòng, cuối cùng đến cuối hành lang, đã tìm thấy phòng 2019.

Trước cửa phòng, có hai người đàn ông vạm vỡ, trên cánh tay xăm hai con rồng xanh nhe răng múa vuốt, vừa nhìn đã biết là nhân vật đầu gấu của hộp đêm.

Văn Lệ dừng lại một lúc, trong lòng đã có tính toán, đột nhiên bước nhanh đến.

Một người tiến lên hai bước, giơ tay chặn cô lại, “Xin lỗi, thưa cô, nơi này không được ra vào.”

Văn Lệ nói, “Tôi muốn đến phòng 2019.”

Người đàn ông nghiêm mặt nói, “Tôi đã nói rồi, nơi này không được ra vào.”

Văn Lệ đành phải lấy thẻ công tác ra, “Tôi là người của Cục Cảnh sát, tôi nghi ngờ các người đang giam giữ người trái phép, tôi muốn lục soát căn phòng này, nhanh mở cửa ra.”

Hai người đàn ông chặn trước mặt cô nói, “Dù cô có là người của Ngọc hoàng Đại đế phái xuống, đến đây rồi, cũng phải nghe theo chúng tôi.”

Văn Lệ nhìn họ, trong lòng thầm tính toán, nói, “Được thôi.” Rồi quay người muốn đi.

Hai người kia thấy cô quay người bỏ đi, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ngay lúc họ buông lỏng cảnh giác, Văn Lệ bỗng nhiên quay lại, chân đá vào hạ bộ của một trong hai người.

Tên kia đau đến cúi gập người.

Người còn lại há miệng định hô lên, Văn Lệ vung tay, chặt mạnh vào yết hầu của gã, gã há miệng nhưng lại không phát ra được tiếng.

Người bị đá trúng hạ bộ rốt cuộc đã lấy lại tinh thần, giơ nắm đấm lớn, nhắm thẳng vào mặt Văn Lệ.

Văn Lệ cúi đầu tránh, đi vòng qua nách gã, nhảy ra phía sau, giáng một đấm thẳng vào sau ót.

Gã hét lên rồi ngã xuống, bất tỉnh nhân sự.

Gã còn lại xuất chiêu “song phong quán nhĩ”[1], hai nắm đấm cùng lúc đánh về phía ngực Văn Lệ.

Văn Lệ nghiêng người tránh đòn, dùng cánh tay kẹp cổ họng đối phương, siết mạnh.

Gã giãy giụa trong vòng kẹp của Văn Lệ một lúc, nhanh chóng khó thở, đại não thiếu oxy, hôn mê bất tỉnh.  

Vãn Lệ quay đầu lại nhìn, hành lang hẹp dài không có người nào khác.

Cô tiến lên gõ cửa phòng 2019, gọi tên Kim Nhất Điền hai lần, bên trong loáng thoáng có tiếng đáp lại, nhưng không thể chắc chắn có phải tiếng của Kim Nhất Điền hay không.

Cô đưa tay vặn nắm cửa, cửa phòng khóa chặt, không thể mở ra được.

Cô quay lại tìm được chìa khóa từ trên người hai gã gác cửa, cắm vào lỗ khóa, xoay nhẹ, cửa đã mở ra.

Cô đẩy cánh cửa thì thấy một người đang ngồi trên sofa trong phòng, bắt tréo chân, thong dong uống trà.

Tên nhóc này, chính là Kim Nhất Điền mất tích suốt mấy tiếng đồng hồ qua.

Văn Lệ thật sự vừa tức giận, vừa buồn cười, “Đại thám tử, giờ là lúc nào rồi, cậu vẫn còn tâm trạng ngồi đây thưởng thức trà vậy?”

Kim Nhất Điền điềm tĩnh nói, “Đã bị người ta nhốt lại, bên ngoài còn có hai thần giữ cửa, em sốt ruột cũng vô ích thôi. Vả lại em biết, trời cao nhất định sẽ phái một nữ hiệp đến cứu em.”

Văn Lệ cười nói, “Bớt lẻo mép đi, ra khỏi đây trước rồi nói.”

“Đừng vội, nếu đã đến đây rồi thì cứ ở yên đấy, em vẫn còn nhiệm vụ chưa hoàn thành, chị ngồi xuống uống ly trà trước đi.”

Kim Nhất Điền rót một ly trà cho cô.

Đã đến nước này rồi, Văn Lệ đâu còn tâm trạng mà uống trà, ngồi xuống liền hỏi, “Tôi nói này đại thám tử, rốt cuộc cậu đang chơi trò gì thế?”

Kim Nhất Điền uống một ngụm trà, nói, “Chuyện này kể ra dài lắm.”

Chu Tứ Xuân tuy đã chết, nhưng Kim Nhất Điền nhờ vào quan hệ, vẫn lấy được danh sách cuộc gọi của người này từ chỗ công ty truyền thông. Anh phát hiện vào khoảng thời gian Uông Tiểu Lộ bị hắn đem bán, hắn từng nhiều lần liên lạc với một số điện thoại, hơn nữa mỗi lần gọi đều nói chuyện khá lâu.

Sau này tra được, số điện thoại kia là một số máy bàn của hộp đêm Hoàng Triều.

Do đó anh nghi ngờ, Chu Tứ Xuân đã bán Uông Tiểu Lộ vào hộp đêm này.

Sau khi có được tin tức này, anh vốn định nhờ Văn Lệ cùng đến hộp đêm đòi người, chiều hôm qua, anh đến trước cửa cơ quan của Văn Lệ đợi cô, gặp được Lý Minh, cậu ta nói với anh là Văn Lệ đã đến công ty bảo hiểm nhân thọ Hạnh Phúc để tra án.

Anh lại đuổi theo đến công ty bảo hiểm nhân thọ Hạnh Phúc, không ngờ trên phố đi bộ, lại đúng lúc nhìn thấy cảnh ”thân mật” của Văn Lệ và Tần Hán Xuyên.

Trong lúc tức giận, anh quyết định tự dựa vào sức mình, một mình đi điều tra hộp đêm Hoàng Triều.

Anh xông vào hộp đêm Hoàng Triều, tìm Đông tìm Tây, không tìm được Uông Tiểu Lộ, nhưng lại khiến bảo an nghi ngờ, vài bảo an muốn kéo anh ra ngoài, anh liền lớn tiếng gây rối, bảo an sợ làm lớn chuyện sẽ ảnh hưởng đến việc buôn bán, bèn mời Tổng giám đốc đến.

Tổng giám đốc xem ảnh của Uông Tiểu Lộ mà anh cung cấp, lắc đầu nói hộp đêm của họ không có cô gái này.

Nhưng khi Tổng giám đốc đầu hói vừa thấy ảnh của Uông Tiểu Lộ, nét mặt thoáng xuất hiện một tia hoảng hốt, chi tiết này không thoát khỏi ánh mắt của Kim Nhất Điền.

Anh càng thêm chắc chắn, nhất định Uông Tiểu Lộ đang ở trong hộp đêm này, tên đầu hói này đang nói dối. Thế là khăng khăng đòi hộp đêm phải giao người ra mới chịu thôi, nếu không anh sẽ báo cảnh sát.

Tổng giám đốc đầu hói vừa nghe ba chữ “báo cảnh sát”, lập tức trở mặt, đưa mắt ra hiệu cho người phụ trách bảo an, sau đó vài gã bảo an đồng loạt tiến lên, đè Kim Nhất Điền xuống đất, lấy di động trên người anh tắt máy, sau đó lôi anh lên tầng hai, nhốt vào căn phòng này.

Sau khi Kim Nhất Điền bị nhốt, ngược lại đã bình tĩnh hơn, anh có chút hối hận vì giận dỗi mà không gọi Văn Lệ đi cùng. Anh biết vào lúc này, người có thể giúp mình, chỉ có Văn Lệ. Nhưng trong tay anh không có công cụ liên lạc, làm sao thông báo cho Văn Lệ đến cứu đây?

Bị nhốt một ngày một đêm, đến chập tối hôm nay, anh ở trong phòng làm ầm ĩ, nói khát chết rồi, gọi người bên ngoài đưa một bình trà vào.

Hai tên bên ngoài bị anh làm phiền đến bực mình, đã gọi một nữ nhân viên phục vụ đưa một ít trà nước vào cho anh.

Kim Nhất Điền nhân cơ hội đến gần nhân viên phục vụ, dùng hai ngón tay lén lấy điện thoại di động trong túi cô ta ra, sau đó viện cớ là trà không hợp khẩu vị, yêu cầu cô đổi gói khác.

Nhân lúc nhân nữ nhân viên rời khỏi, anh nhanh chóng dùng di động này gửi tin nhắn cầu cứu cho Văn Lệ.

Vì không phải di động của mình, anh sợ Văn Lệ sốt ruột gọi lại, chuyện này sẽ bại lộ, nên cố ý dặn dò, đừng gọi lại. Nhắn tin xong, xóa sạch dấu vết của tin nhắn, đợi nhân viên phục vụ quay lại, trả di động lại vào túi cô ta một cách “thần không biết quỷ không hay”.

Văn Lệ nói, “Bây giờ nữ hiệp đến cứu cậu rồi, sao cậu lại không chịu đi?”

Kim Nhất Điền nói, “Em đến đây là để điều tra tung tích của Uông Tiểu Lộ, giờ việc còn chưa làm xong, sao em đi cho được.”

Văn Lệ đã hiểu ý của anh, đành ngồi xuống cùng anh uống trà.

Vài phút sau, hai gã to con bị đánh ngất trước cửa đã tỉnh lại, bò dậy nhìn, thấy Kim Nhất Điền và Văn Lệ vẫn ngồi trong phòng, đang ung dung uống trà.

Hai người đều thấy kinh ngạc và kỳ lạ, nhưng khi nhìn Văn Lệ, có vẻ dè chừng, không dám manh động, chỉ lấy bộ đàm ra, báo cáo với phụ trách Bảo an.

Không lâu sau, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, một người đàn ông đầu hói ngoài 50 tuổi dẫn theo một đội bảo an, vội vàng chạy đến.

Kim Nhất Điền nói với Văn Lệ, “Thấy người đầu hói kia không? Ông ta chính là Tổng giám đốc ở đây.”

Tổng giám đốc đầu hói hung hăng trừng mắt nhìn hai gã to con gác cửa, nhỏ giọng mắng, “Đồ vô dụng!” Rồi ông ta đi vào phòng, nhìn Văn Lệ, lại nhìn Kim Nhất Điền, “Bây giờ, hai người gây chuyện xong rồi, đánh người của tôi rồi, nên ra về rồi nhỉ?”

Kim Nhất Điền nói, “Không tìm được người tôi muốn tìm, tôi sẽ không ra về.”

Tổng giám đốc đầu hói thở dài nói, “Tôi nói thật với anh vậy, cô gái mà anh muốn tìm, tên là Uông Tiểu Lộ, quả thật từng ở chỗ chúng tôi.”

Kim Nhất Điền đứng bật dậy khỏi sofa, “Cô ấy đâu?”

“Cô gái này tính tình ương ngạnh, vừa đến đây đã đòi sống đòi chết, chúng tôi nhốt cô ấy ba ngày, còn chưa bắt đầu để cô ấy ra tiếp khách, cô ấy đã nhân lúc bảo an không chú ý, trèo theo ống thoát nước ngoài cửa sổ tầng hai bỏ trốn. Chúng tôi cho người đuổi theo, cũng không bắt được cô ấy về, đành phải bỏ qua.”  

“Ông nghĩ tôi sẽ tin lời ông sao?”

“Quả thật cô ấy không ở đây nữa, anh không tin tôi cũng không có cách nào khác.” Tổng giám đốc đầu hói nhún vai, ra vẻ hết cách.

Kim Nhất Điền chỉ Văn Lệ, nói với ông ta, “Tôi quên chưa giới thiệu với ông, vị này là cảnh sát Văn Lệ, nữ cảnh sát hình sự siêu cấp của Đội Hình sự Cục Cảnh sát, nói thật với ông, Cục Cảnh sát đã theo dõi hộp đêm này lâu rồi, chỗ các ông tổ chức cưỡng ép phụ nữ bán dâm, để mặc khách hàng sử dụng chất cấm, còn mở sòng bạc trên tầng thượng, mọi chứng cứ phạm tội của các ông, đều đã bị tôi nắm trong tay. Nếu ông không giao Uông Tiểu Lộ ra, vậy thì tôi chỉ có thể làm lớn chuyện, hiện đang truy quét nghiêm ngặt, ông chủ của các ông có ô dù lớn đến đâu cũng chỉ là ‘Bồ Tát bùn vượt sôngʼ[2]. Tốt nhất ông nên nghĩ cho kĩ rồi hãy trả lời câu hỏi của tôi.”

Mặt Tổng giám đốc đầu hói biến sắc, mồ hôi tuôn ra thành hàng trên vầng trán bóng nhẫy, nhìn chằm chằm anh hói, “Nhóc con, rốt cuộc anh là thần thánh phương nào, muốn gì?”

Kim Nhất Điền mỉm cười, “Tôi không phải thần tiên, cũng không có lai lịch ghê gớm gì, tôi chỉ là một thám tử tư, được người khác ủy thác đến tìm người. Chỉ cần tìm được người cần tìm, tôi lập tức đi ngay, cho dù ông giết người phóng hỏa buôn bán vũ khí trong hộp đêm này, cũng không liên quan đến tôi.”

Tổng giám đốc đầu hói sốt sắng, “Tôi đã nói rồi, người anh muốn tìm đã không còn ở chỗ của tôi nữa.” Ông ta nghĩ ngợi một lúc, “Hay thế này đi, tôi gọi hết tất cả các cô gái ở đây ra, tập trung đến đại sảnh, anh tự mình tìm, nếu tìm được người anh cần, tùy anh đưa đi, tôi sẽ không ngăn cản.”

“Sao tôi biết được ông có đem Uông Tiểu Lộ đi giấu trước hay không?”

“Việc này dễ lắm. Sau khi tôi tập trung tất cả các cô gái lại, anh có thể lục soát mọi nơi, nếu tìm được cô gái nào không được tôi gọi ra đại sảnh, xem như tôi đã lừa anh.”

Kim Nhất Điền nói, “Được.”

Tổng giám đốc đầu hói gọi một cuộc điện thoại, không lâu sau, phụ trách phòng Quan hệ công chúng trang điểm lòe loẹt tiến vào.

Tổng giám đốc đầu hói nói, “Cho cô 5 phút, gọi hết tất cả các tiếp viên tập trung ở sảnh chính. Còn nữa, báo cho phụ trách Phòng thực phẩm, bảo anh ta gọi hết các nhân viên phục vụ nữ, lao công nữ, đầu bếp nữ, tóm lại hễ là nữ đều gọi ra sảnh chính, sẵn sàng cho khách hàng kiểm tra.”

Phụ trách phòng Quan hệ công chúng, cũng chính là “má mì” mà mọi người ở đây hay gọi.

Vị má mì dáng người đẫy đà này nhìn qua Kim Nhất Điền, tưởng anh là khách hàng có lai lịch lớn, bất giác ưỡn ngực, liếc mắt đưa tình với anh.

Kim Nhât Điền nhìn bà ta chớp mắt hai cái, rất ra dáng khách quen của chốn ăn chơi.  

Văn Lệ ở bên cạnh nhìn, thầm thấy buồn cười.

Không bao lâu sau, phụ trách phòng Quan hệ công chúng đã dẫn theo tất cả các tiếp viên, nữ phục vụ… tập trung ở dưới lầu.

Kim Nhất Điền xuống lầu nhìn qua; hai, ba trăm người đẹp đứng chật ních trong sảnh chính, thật sự nhìn đến hoa mắt chóng mặt.

Từ đầu đến cuối, anh nhìn qua từng người một, không hề thấy Uông Tiểu Lộ mà anh muốn tìm.

Lúc này, Văn Lệ cũng đã đi một vòng quanh các ngóc ngách của hộp đêm, ngoài những người đang tập hợp ở sảnh chính, không thấy một nhân viên nữ nào khác.

Tổng giám đốc đầu hói vừa ra hiệu cho phụ trách Bảo an trả lại chiếc di động hôm qua tịch thu cho Kim Nhất Điền, vừa hỏi, “Hai vị, còn muốn xem tiếp không? Có cần tôi gọi luôn tất cả các nhân viên nam ra tập hợp không?”

Kim Nhất Điền nghe ra ý châm chọc trong lời nói của ông ta, quay đầu lại nhìn ông ta nói, “Không cần. Tôi chỉ muốn nói với ông, lần này tuy không tìm được, nhưng tôi sẽ không bỏ qua, cho dù lên trời xuống đất, tôi cũng nhất định tìm cho ra cô bé.”

Cơ mặt của Tổng giám đốc co giật, nói không nên lời.

❀ ❀ ❀

[1] Song phong quán nhĩ: Chiêu thức trong Thái Cực quyền.

[2] Bồ Tát bùn vượt sông (thành ngữ Trung Quốc): Bồ Tát bùn ý nói là tượng Phật được làm bằng đất sét, khi đi qua sông bị ngâm trong nước sẽ trở nên mềm nhũn, tan chảy ra. Câu thành ngữ có ý nghĩa: không thể đảm bảo sự an toàn của chính mình, không thể tự cứu lấy mình

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.