Sáng hôm sau đi làm, Văn Lệ báo cáo kết quả điều tra đêm qua của mình với Tần Hán Xuyên.
Tần Hán Xuyên thở dài nói, “Sáng sớm hôm nay, đồn cảnh sát Đông Thăng truyền tin đến, nói họ đã đến địa chỉ thường trú đăng ký trên thẻ căn cước của Chu Chính để điều tra, cha mẹ hắn đã qua đời từ mấy năm trước, hắn không có người thân nào ở quê. Sau khi hỏi thăm vài bà con hàng xóm, trên cơ bản có thể xác định, gần đây hắn không hề về quê.”
“Vậy thì lạ thật, một người sống sờ sờ, lẽ nào lại bốc hơi biến mất?”
“Thầy chỉ có thể nói, nếu hắn muốn chơi trò mất tích, vậy thì hắn đã đạt được mục đích rồi.”
“Vậy phải làm sao bây giờ? Chúng ta có cần tiếp tục thẩm vấn Diêu Y Yến không ạ?”
“Vô ích thôi, chúng ta không tìm được Chu Chính, cũng không tìm được chứng cứ mới nào có thể vạch tội cô ta, cô ta sẽ không dễ dàng nhận tội đâu.”
“Nhưng độc rắn đi từ vết cào của chị ta vào cơ thể Hà Khánh Quốc, khiến anh ta trúng độc mà chết. Điểm này là chắc chắn rồi. Cho dù chị ta không thừa nhận cũng không thể thay đổi được sự thật này.”
Hai người đang nói, Lý Minh đột nhiên chạy đến báo cáo, “Tổ trưởng Tần, Diêu Y Yến ở trong phòng giam la hét muốn gặp sếp, chị ta nói có chuyện muốn nói với sếp.”
Chân mày Văn Lệ nhíu lại, “Chị ta lại muốn giở trò gì nữa đây?”
Hai người theo Lý Minh, đi đến trại giam.
Diêu Y Yến vừa thấy Tần Hán Xuyên lập tức nói lớn, “Cảnh sát Tần, tôi biết ai là hung thủ thật sự giết chết chồng tôi rồi!”
“Ồ, ai vậy?”
“Là Chu Chính, chính là người đang qua lại với tôi.”
Tần Hán Xuyên vẫn bình thản, “Vậy cô nói thử xem, vì sao hung thủ lại là hắn?”
Diêu Y Yến nói, “Chiều ngày 11 tháng 3, cũng chính là ngày chồng tôi bị hại, anh ấy gọi điện về nói có đồng nghiệp mời uống rượu, buổi tối không về nhà ăn cơm, thế nên tôi đã gọi điện thoại cho Chu Chính, hẹn anh ta đến nhà tôi gặp mặt. Hôm đó chúng tôi ở trên giường… ở trên giường…” Nói đến đây mặt chị ta liền đỏ bừng lên.
Văn Lệ trừng mắt nhìn chị ta, “Chị hãy nói vào trọng điểm!”
“Sau đó tôi nằm ngủ bên cạnh anh ta. Tôi nhớ mang máng, trong lúc ngủ có cảm giác anh ta cứ vuốt ve ngón tay tôi suốt, còn khen móng tay tôi đẹp… Tôi nghi ngờ, chính là khi đó, anh ta nhân lúc tôi ngủ, đã lén bôi độc rắn lên móng tay tôi, sau đó tôi hoàn toàn không hay biết gì đã dùng móng tay có độc cào rách da chồng mình, cuối cùng khiến anh ấy trúng độc mà chết.”
Tần Hán Xuyên và Văn Lệ nhìn nhau, cả hai đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Văn Lệ nói, “Chẳng lẽ hắn là thần tiên, có thể biết trước được chị sẽ cào chồng mình bị thương?”
“Anh ta biết mỗi lần sau khi hẹn hò với anh ta, để chồng mình không nghi ngờ, tôi đều gây chuyện trước, tìm ít chuyện vặt vãnh để cãi nhau với chồng. Mỗi lần cãi nhau, tôi đều sẽ động thủ, không cào cho anh ấy rách đầu chảy máu thì không thôi, nhất là khi chồng tôi ở ngoài uống rượu về, tôi lại càng thêm chán ghét, chắc chắn sẽ cãi một trận lớn với anh ấy ngay.”
“Bình thường khi hắn ở chung với cô, có bao giờ để lộ suy nghĩ muốn giết hại chồng cô hay không?” Tần Hán Xuyên hỏi.
Diêu Y Yến ngẫm nghĩ rồi nói, “Lúc bình thường, tuy anh ta không nói thẳng ra, nhưng tôi có thể cảm thấy được, anh ta thích tôi, anh ta không muốn tiếp tục lén la lén lút suốt thời gian dài như thế nữa, anh ta muốn kết hôn với tôi. Nhưng tôi nói với anh ta là, Hà Khánh Quốc sẽ không ly hôn với tôi đâu. Anh ta từng nói với tôi, ‘Chồng em là hòn đá ngáng chân trên con đường hướng đến hạnh phúc của chúng ta.’ Lúc đó tôi nghĩ anh ta chỉ nói vậy thôi, có nằm mơ cũng không ngờ anh ta lại ra tay tàn độc với chồng tôi thật, hơn nữa còn giấu giếm tôi lén tiến hành.”
Tần Hán Xuyên đi qua đi lại trước cửa phòng giam, bỗng ngẩng đầu lên nói, “Manh mối mà cô cung cấp vô cùng quan trọng với cảnh sát chúng tôi. Nhưng hiện tại, vẫn chưa thể xóa sạch sự nghi ngờ của chúng tôi với cô. Thứ nhất, có khả năng sau khi cô giết chết chồng mình, biết không thể thoát được điều tra của cảnh sát nên tìm Chu Chính làm quỷ chết thay, đổ hết mọi trách nhiệm lên người hắn; thứ hai, có khả năng cao hơn, chính là vụ án này do cô và Chu Chính hợp mưu phạm tội, bây giờ cô biết hắn đã sợ tội bỏ trốn, cảnh sát tạm thời không tìm được hắn, nên cô lấy hắn ra làm bia đỡ đạn, phủi sạch sẽ tội trạng của bản thân.”
“Không, tôi không hại chết chồng mình, càng không hợp mưu với Chu Chính, anh ta hạ độc giết người, tôi hoàn toàn không biết gì hết, thật ra cả tôi cũng bị anh ta gài bẫy. Các người thử nghĩ xem, nếu tôi thật sự muốn mưu hại chồng mình, tuyệt đối có thể dùng cách kín đáo hơn, an toàn hơn để bảo vệ bản thân, chắc chắn không giống như bây giờ, để lại bao nhiêu manh mối như vậy để các người dễ dàng nghi ngờ tôi.”
Văn Lệ nhìn thầy mình, thầm nghĩ người phụ nữ này nói cũng khá có lý, với trí thông minh của chị ta, chắc hẳn có thể tìm được cách giết người kín đáo hơn để bảo vệ bản thân.
Diêu Y Yến nói tiếp, “Sau khi chồng tôi chết, bỗng nhiên không tìm được Chu Chính nữa, gọi vào di động của anh ta, lúc đầu vẫn gọi được, nhưng anh ta không nghe máy, qua hôm sau, anh ta đã tắt máy, không thể gọi được nữa. Tôi tìm anh ta khắp nơi, cũng không tìm được chút tin tức nào. Tôi cứ nghĩ mãi, sao tự nhiên anh ta lại mất tích chứ? Cho đến tối qua tôi mới hiểu ra, hóa ra tất cả đều là kế hoạch của anh ta, anh ta muốn diệt trừ Hà Khánh Quốc để chung sống lâu dài với tôi, nhưng lại sợ âm mưu bại lộ, bị cảnh sát bắt được, nên sau khi thành công, lập tức trốn đến một nơi không người. Mặc kệ các người có tin hay không, bản thân tôi biết mình không giết chồng, nếu độc rắn thật sự là từ móng tay của tôi đi vào cơ thể anh ấy, vậy tôi nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một khả năng này thôi.”
Văn Lệ hỏi, “Chị thật sự không biết Chu Chính đã đi đâu sao?” “Thật sự không biết, tôi cũng không ngừng tìm anh ta, cả quê anh ta tôi cũng đến tìm qua nhưng vẫn không có chút tin tức nào, một người sống sờ sờ, cứ như bốc hơi mất vậy. Tôi nghĩ nhất định là anh ta đã trốn rồi, trốn đến nơi không ai tìm được.”
“Thầy ơi, thầy thấy những gì chị ta nói là thật, hay là giả?”
Sau khi rời khỏi trại giam, Văn Lệ chạy theo Tần Hán Xuyên hỏi.
Tần Hán Xuyên quay đầu liếc nhìn cô, trầm tư nói, “Theo tình hình trước mắt mà nói, vẫn chưa thể khẳng định những gì cô ta nói có phải là thật hay không, nhưng ít ra có thể giúp chúng ta xác nhận một chuyện.”
“Chuyện gì ạ?”
“Đó chính là, Chu Chính chắc chắn có liên quan đến vụ án này. Dù như Diêu Y Yến đã nói, hắn một mình lên kế hoạch rồi trong lúc Diêu Y Yến không hay biết, đã thực thi âm mưu giết người này, hay là hai người hợp mưu, hắn đều không thể thoát khỏi liên quan đến cái chết của Hà Khánh Quốc.”
Văn Lệ đã hiểu ý của ông, “Vậy nên trước mắt, chúng ta chỉ có thể nhanh chóng tìm ra Chu Chính, mới có thể tìm được điểm đột phá của vụ án này.”
Tần Hán Xuyên gật đầu, “Đúng vậy, thế nên nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta chính là dốc hết sức truy tìm tung tích của Chu Chính.”
Đến chiều, Văn Lệ dẫn theo Lý Minh đến bến xe khách Thanh Dương.
Chỗ làm, nhà thuê và quê của Chu Chính, cảnh sát đều đã điều tra kĩ càng, hoàn toàn không tìm được manh mối nào liên quan đến tung tích của anh ta.
Văn Lệ cảm thấy, nếu Chu Chính thật sự sợ tội bỏ trốn, vậy rất có khả năng anh ta đã không còn ở thành phố Thanh Dương nữa, mà muốn cao chạy xa bay, anh ta cần có phương tiện giao thông nhất định trợ giúp, đón xe khách đường dài rời khỏi thành phố Thanh Dương, không nghi ngờ gì đây chính là cách tiện nhất.
Cô tìm Diêu Y Yến để lấy một tấm ảnh của Chu Chính, đem cho nhân viên bán vé, nhân viên soát vé và các nhân viên khác ở bến xe khách xem, người ở trạm xe đều lắc đầu nói là không có ấn tượng.
Như vậy cũng khó trách, lưu lượng người của trạm xe rất rất lớn, mỗi ngày đều có hàng nghìn hàng vạn du khách ra vào, muốn nhân viên bến xe nhớ được khuôn mặt của từng hành khách là chuyện không thể nào.
Văn Lệ tìm đến phòng bảo vệ của bến xe, xem lại băng ghi hình an ninh các ngày từ đêm 11 trở đi, trong dòng người tấp nập không hề thấy bóng dáng của Chu Chính.
Mình suy đoán sai hay Chu Chính vốn chưa từng đến bến xe khách, mà chọn một phương tiện giao thông khác chạy khỏi thành phố Thanh Dương? Văn Lệ không khỏi nảy sinh nghi ngờ với suy đoán của mình.
Trong tình huống không chút manh mối nào, muốn tìm một người giữa biển người mênh mông, quả là mò kim đáy bể!
Cô trở lại Tổ Trọng án số 2, đang cùng Lý Minh bàn bạc bước tiếp theo của kế hoạch truy tìm, Tần Hán Xuyên đột nhiên đi ra từ phòng làm việc phía sau, vớ lấy cảnh phục, mặc lên người, rồi đi ra ngoài.
“Lúc nãy 110[1] nhận được cuộc gọi báo án, có người phát hiện một thi thể trong rừng cây dưới chân núi Nam Nhạc, phụ trách an ninh trong thôn nhận ra hình như nạn nhân là Chu Chính đang thuê nhà ở trong thôn của họ. Chúng ta qua đó xem thử!”
Tim Văn Lệ nhảy thót lên, vội vàng gọi người trong tổ, theo thầy leo lên xe cảnh sát.
Phía Đông núi Nam Nhạc có một rừng cây rộng gần mười mẫu[2], trước khi giải phóng nơi này là một khu nghĩa địa, bên trong có rất nhiều mộ hoang vô chủ, không khí u ám, bình thường rất ít người lui tới.
Sơn thôn Nam Nhạc có hai người săn rắn, hôm nay lên núi bắt rắn thì thấy một người nằm dưới gốc cây đại thụ, ban đầu cho rằng đó là một kẻ lang thang nằm ngủ ở đây, không ngờ vừa đến gần xem thử thì thấy trước ngực người này cắm một con dao, ruồi nhặng bay qua bay lại trên người anh ta, thì ra là một người đã chết.
Hai người giật mình, vội vàng chạy ra khỏi khu rừng, tìm đến báo cho người phụ trách an ninh thôn.
Phụ trách an ninh thôn dẫn theo vài thôn dân cường tráng chạy vào rừng xem, đúng thật là một người chết, thi thể tuy đã phân hủy nhưng vẫn có người nhận ra, người chết chính là khách thuê nhà ông Triệu ở cuối thôn, Chu Chính.
Phụ trách an ninh lập tức gọi điện thoại báo cảnh sát.
Xe cảnh sát chạy đến đầu thôn, phụ trách an ninh đã đứng ven đường đợi sẵn.
Tần Hán Xuyên bảo ông ta lên xe chỉ đường.
Xe cảnh sát đi theo con đường trong thôn, Văn Lệ nhìn thấy nhà ông Triệu mà hôm qua cô ghé.
Phía sau nhà ông Triệu không có hộ gia đình nào khác, chỉ có một con đường đất nhỏ hẹp.
Xe cảnh sát không thể chạy vào đường đất, phụ trách an ninh dẫn mọi người xuống xe đi bộ.
Một bên con đường đất này là ao nước, xung quanh là bức tường xây bằng gạch cao hơn chiều cao một người, đây là một trang trại nuôi ba ba. Bên còn lại chính là rừng cây.
Tần Hán Xuyên đi theo phụ trách an ninh vào khu rừng, quả nhiên nhìn thấy một thi thể đang nằm giữa bãi cỏ dại, bầy ruồi bay qua bay lại vo ve, không khí đầy mùi hôi của xác chết.
Ông ngồi xổm xuống quan sát kỹ càng, một con dao găm cắm trước ngực thi thể, phần mặt tuy bắt đầu trương lên, nhưng diện mạo cơ bản vẫn có thể nhận ra được, so sánh với tấm ảnh mà Văn Lệ đưa ra, đúng thật là Chu Chính.
Bác sĩ pháp y đeo găng tay tiến lên nhẹ nhàng lật thi thể, sau khi kiểm tra xong liền nói, “Nạn nhân giới tính nam, bị vật nhọn đâm xuyên tim, mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong. Thi thể đã bắt đầu trương phình, nhãn cầu nhô ra, da có màu xanh đục hình thành hiện tượng ‘người khổng lồ’[3], bước đầu phán đoán đã chết từ bốn đến sáu ngày. Thời gian tử vong cụ thể, phải đợi sau khi tiến hành khám nghiệm tử thi sâu hơn mới xác định được.”
Văn Lệ dùng di động chụp lại một tấm ảnh nạn nhân, gửi về cho đồng nghiệp ở Đội Hình sự, đưa cho Diêu Y Yến xem.
Diêu Y Yến nói, anh ta chính là Chu Chính.
Tần Hán Xuyên vừa quan sát địa hình xung quanh, vừa nói, “Vẫn nên gọi cô ta đến hiện trường xác nhận thì tốt hơn.”
Sau khi kiểm tra, cỏ dại quanh thi thể đã bị giập, có dấu vết bị giẫm đạp, trên mặt đất có vũng máu nhỏ, về cơ bản có thể xác định, đây là hiện trường đầu tiên của vụ án.
Nhưng hung thủ hành sự rất cẩn thận, trên mặt cỏ không Iấy được dấu chân, cán dao cũng không tìm thấy dấu vân tay, có khả năng sau khi gây án hung thủ đã lau chùi.
Không bao lâu sau, Diêu Y Yến được đưa đến hiện trường, vừa nhìn thấy thi thể, chị ta liền ngồi xổm xuống, ra sức nôn mửa.
“Là anh ta… là anh ta, anh ta chính là Chu Chính… Trời ạ, ai đã giết anh ta vậy?”
Chị ta bỗng siết chặt tóc mình, lớn tiếng bật khóc.
❀ ❀ ❀
[1] 110: Số điện thoại gọi công an, cảnh sát liên quan đến trật tự an ninh ở Trung Quốc.
[2] Một mẫu Trung Quốc bằng khoảng 667m2.
[3] Người khổng lồ: Sau khi tử thi bị phân hủy ở mức độ cao, các vi sinh vật kỵ khí liên tục diễn ra các hoạt động trao đổi chất dẫn đến tích tụ các khí như hiđrô sunft, cacbon điôxit và mêtan trong xác chết, gây phình bụng và dần dần lan khắp cơ thể khiến xác chết trở nên phình to giống như người khổng lồ.