Sau khi Tần Hán Xuyên đi khỏi, trời đã tối dần, hai cảnh sát hình sự của Tổ Trọng án số 2 đã đến.
Văn Lệ cử họ canh gác lối ra vào ở trước và sau ống cống, còn mình canh giữ bên bờ sông.
Đêm đã khuya, vầng trăng sáng treo lơ lửng trên bầu trời, chiếu rọi một mảnh sáng trong, dưới lòng sông tuy không có đèn đường, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể nhìn rõ cảnh vật trước mắt.
Bất cứ người nào muốn đi theo bờ sông ra ngoài, đều không thoát khỏi tầm mắt Văn Lệ được.
Đến nửa đêm, cô chợt nghe thấy tiếng hát khe khẽ, lắng nghe thật kĩ, là người phụ nữ điên kia đang hát ru, giọng hát da diết, khiến người nghe xót lòng.
Một đêm yên ắng. Trưa hôm sau, Tần Hán Xuyên gọi điện thoại đến, nói có thể giải trừ giám sát rồi.
Văn Lệ hỏi kết quả thế nào?
Tần Hán Xuyên nói, “Lúc nãy lão Tào gọi cho tôi, trong nhóm người vô gia cư đó, không có móng tay của người nào khớp với vết cào trên người nạn nhân cả.”
Văn Lệ “ồ” một tiếng, cảm giác toàn thân rã rời, ngồi phịch xuống bãi cỏ.
Trở về đơn vị, suốt một đêm không chợp mắt, cô không chống đỡ được nữa, nằm xuống sofa trong phòng làm việc, nhắm mắt lại liền chìm vào giấc ngủ.
Buổi chiều, Lý Minh trở về báo cáo với Tần Hán Xuyên, nói mình đã điều tra được, tổng cộng có năm kẻ ăn mày từng xảy ra xung đột với Mũi Loét vì tranh giành địa bàn chợ Thanh Long Chủy.
Đầu tiên là hai lão ăn mày đánh mũi của Mũi Loét bị thương, vì từng sống ở trung tâm cứu trợ nên dễ dàng tra được tài liệu về thân phận của họ. Cả hai đều là người Quảng Tây, một năm trước đã về quê dưỡng lão, Đồn Cảnh sát địa phương đã xác nhận, hai người này gần đây đều chưa từng đi xa.
Ba ăn mày phía sau, đều là người sau khi Mũi Loét chiếm lĩnh chợ Thanh Long Chủy, muốn kiếm miếng ăn từ chỗ hắn, bị hắn đuổi đi. Một trong số đó, đầu năm nay gặp tai nạn, đã bị xe hơi tông chết. Hai người còn lại, đều là người Tứ Xuyên, hiện tại đang sống chung với Mũi Loét trong ống cống.
“Lát nữa tôi sẽ đi xác thực tình hình của hai người này.”
Cuối cùng, Lý Minh thở phào nói.
Tần Hán Xuyên xua tay nói, “Không cần đâu, hai ăn mày người Tứ Xuyên này tôi đã gặp qua, cũng bảo lão Tào lấy mẫu móng tay của họ về đối chiếu với vết cào trên người nạn nhân rồi, họ không phải hung thủ.”
Sau đó Tổ Trọng án số 2 nhận được một tờ fax, do cảnh sát Tín Dương, Hà Nam gửi đến.
Nhận được sự ủy thác của cảnh sát Thanh Dương, họ đang hỗ trợ điều tra thân phận của Mũi Loét.
Hiện tại cảnh sát Tín Dương đã tra được, Mũi Loét đích thực là người Tín Dương, Hà Nam. Tên thật là Ngô Dân Sinh, năm nay 39 tuổi, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, rời khỏi quê đã hơn mười năm, không còn bà con thân thích nào ở quê.
Tần Hán Xuyên đem thông tin mà Lý Minh điều tra được, cùng với phản hồi từ phía cảnh sát Tín Dương, nói lại với mọi người.
Người của Tổ Trọng án số 2 đều rơi vào im lặng.
Mọi người đều hiểu, theo những gì mà cảnh sát nắm được trước mắt, vụ án mạng của gã ăn mày Mũi Loét Ngô Dân Sinh, rất có khả năng sẽ giống hai vụ án của Hà Khánh Quốc và Dương Như Thành trước đó, manh mối đứt đoạn, rơi vào ngõ cụt, không tìm ra được phương hướng điều tra rõ ràng.
Trong lúc mọi người đang chán nản, điện thoại trong phòng làm việc của Tần Hán Xuyên đổ chuông, ông bắt máy, là Cục trưởng Tưởng của Cục Cảnh sát thành phố gọi đến.
Cục trưởng Tưởng bảo ông lập tức đến phòng làm việc của Cục trưởng một chuyến.
Tần Hán Xuyên không dám chậm trễ, cúp điện thoại xong lập tức lấy mũ cảnh sát trên bàn làm việc, vừa đội lên đầu vừa bước nhanh ra ngoài.
Đến cơ quan Cục, đi thang máy lên tầng bốn, trước cửa phòng làm việc của Cục trưởng, ông gõ nhẹ lên cửa.
“Mời vào!”
Trong phòng có người lên tiếng, là giọng của Cục trưởng Tưởng.
Tần Hán Xuyên nghe ra được giọng nói của lãnh đạo hơi cứng nhắc, trong lòng bất giác chùng xuống, đẩy cửa tiến vào, quả nhiên bầu không khí trong phòng có chút nặng nề.
Cục trưởng Tưởng tuổi ngoài năm mươi, đầu tóc bạc trắng, ngồi yên sau bàn làm việc, sắc mặt không biểu cảm, còn có một người đàn ông mặt đen ngồi trên sofa, chính là cấp trên trực tiếp của ông - Đội trưởng Đội Hình sự Phạm Trạch Thiên.
Cục trưởng Tưởng hỏi, “Lão Tần, vụ án móng tay có độc giết người, đã có ba người chết, bây giờ điều tra đến đâu rồi? Khi nào có thể phá án?”
“Chuyện này…”
Tần Hán Xuyên hễ căng thẳng thì mồ hôi sẽ đổ ra đầy trán, nhìn về phía Đội trưởng Phạm như muốn cầu cứu.
Phạm Trạch Thiên và ông tuy là đồng nghiệp cấp trên cấp dưới, những cũng là bạn thân lâu năm.
Phạm Trạch Thiên cố ý nghiêm mặt nói, “Anh đừng có nhìn tôi, tôi đã nói lại tường tận tình tiết vụ án với Cục trưởng Tưởng rồi”.
Tần Hán Xuyên đành phải có sao nói vậy, “Ba vụ án này, thủ pháp gây án tương đồng, trông giống như vụ giết người liên hoàn, nhưng nhìn kĩ, lại không tìm ra được điểm liên quan, trước mắt công tác điều tra vẫn chưa có tiến triển gì lớn, Tổ Trọng án số 2 chúng tôi sẽ dốc toàn lực điều tra.”
“Toàn lực điều tra? Toàn lực điều tra?”
Cục trưởng Tưởng bỗng nhiên đập bàn, đứng dậy.
Phạm Trạch Thiên chưa từng thấy Cục trưởng Tưởng nổi nóng như vậy, cũng vội vàng đứng dậy theo.
Cục trưởng Tưởng hỏi, “Chẳng lẽ các anh không đọc báo, không lên mạng, không xem tin tức sao?”
Tần Hán Xuyên ngây người, gần đây vì vụ án này mà ông bận đến mức không có thời gian đi vệ sinh, đâu ra tâm tư mà xem tin tức trên báo chí và internet.
Ông nhìn Cục trưởng Tưởng, rồi lại nhìn Phạm Trạch Thiên, ngờ ngợ hỏi, “Tin tức đã nói gì vậy?”
Phạm Trạch Thiên tiếp lời ông, nói, “Bây giờ tin đồn đã lan truyền khắp nơi, tin tức trên mạng nói, thành phố Thanh Dương chúng ta xuất hiện một tên ác ma giết người thần bí, phàm là người bị hắn cào bị thương, trong vòng một tiếng đồng hồ chắc chắn sẽ thất khứu chảy máu, ngã xuống chết ngay. Tên ác ma giết người này mỗi ngày sẽ hóa trang thành dáng vẻ khác nhau, lang thang trên đường lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể cào mấy đường trên người anh, đáng sợ hơn là, trong thành phố Thanh Dương đã có mười mấy người chết dưới móng tay độc của hắn, ngay cả cảnh sát cũng không có cách nào với hắn…”
“Đâu có khoa trương như vậy”, Tần Hán Xuyên tức giận nói. “Đây rõ ràng là tin đồn thất thiệt!”
Cục trưởng Tưởng nói, “Nếu không nhanh chóng phá án, sớm ngày bắt được hung thủ, tin đồn khó tin hơn nữa cũng sẽ xuất hiện. Bây giờ trên dưới toàn thành phố, lòng người hoang mang, dân chúng sợ hãi. Sáng hôm nay, có cậu nhóc đang đi trên đường, đột nhiên bị vài bảo an của trung tâm thương mại và người qua đường đè xuống đất mà đánh, nguyên nhân là vì cậu ta để móng tay dài, người xung quanh cảm thấy có thể cậu ta chính là tên ác ma dùng móng tay độc giết người…”
Lúc này Tần Hán Xuyên mới ý thức được sự ảnh hưởng của án mạng liên hoàn móng tay độc này đã vượt xa dự liệu của mình.
Cục trưởng Tưởng dịu giọng xuống, “Tôi biết, các anh rất vất vả, vì vụ án này mà tăng ca làm thêm, chạy Đông chạy Tây, có thể nói là làm việc bất kể ngày đêm, nhưng cái người dân cần không phải những thứ này, cái họ muốn là phá được án, sớm bắt được hung thủ, muốn có một môi trường sống an toàn yên bình.”
Tần Hán Xuyên và Phạm Trạch Thiên không dám lên tiếng, chỉ đứng nghiêm ở đó, cúi đầu chịu mắng.
“Trưa hôm nay, lãnh đạo thành phố đã gọi điện thoại cho tôi, hỏi tôi vụ án tiến triển ra sao, nói họ đã nhận được một lượng lớn khiếu nại của người dân, vụ án này đã trở thành vụ án quan trọng mà chính quyền thành phố giám sát chặt chẽ. Lãnh đạo thành phố hy vọng chúng ta có thể nhanh chóng phá án.”
Phạm Trạch Thiên và Tần Hán Xuyên đồng loạt ưỡn ngực, nói, “Rõ, Cục trưởng hãy yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức điều tra, quyết tâm phá án sớm, trả lại môi trường sống yên tĩnh, hòa hợp cho người dân Thanh Dương.”
Ra khỏi phòng làm việc của Cục trưởng, Tần Hán Xuyên mới nhận ra người mình đầy mồ hôi lạnh.
Đội trưởng Phạm ném cho ông một điếu thuốc nói, “Cục trưởng Tưởng lúc nãy bị lãnh đạo thành phố phê bình trong điện thoại, giọng điệu khó tránh hơi nặng lời một chút, anh đừng để trong lòng.”
Tần Hán Xuyên thở dài nói, “Không để trong lòng sao được. Cục trưởng đã hạ ‘chú Kim Côʼ[1] cho tôi rồi, vụ án này mà không phá được, tôi cũng không còn mặt mũi mà gặp người dân Thanh Dương.”
Phạm Trạch Thiên vỗ vai ông nói, “Anh có suy nghĩ này là đúng. Nhưng đừng bao giờ vì lãnh đạo đã lên tiếng mà hấp tấp rối loạn. Cái chúng ta cần là phá án, bắt được hung thủ thật sự, chứ không phải vì chúng ta hấp tấp làm sai, bắt lầm người, tạo thành án oan. Nên tôi yêu cầu anh, có thể sốt sắng, nhưng không được rối loạn.”
Hai người đều là cảnh sát lâu năm, lại là bạn tốt, trước khi Tần Hán Xuyên được điều đến Tổ Trọng án số 2 còn từng kề vai sát cánh với Phạm Trạch Thiên phá không ít vụ án lớn, ông đương nhiên hiểu ý của Đội trưởng, gật đầu thật mạnh và nói, “Anh yên tâm, tôi biết rồi, nên làm thế nào, trong lòng tôi đã có tính toán.”
❀ ❀ ❀
[1] Chú Kim Cô: Xuất hiện trong tiểu thuyết Tây Du Ký, mỗi lần Tôn Ngộ Không phạm sai lầm thì Đường Tăng sẽ niệm chú làm cho cái vòng kim cô trên đầu Tôn Ngộ Không co lại và gây ra đau đớn khủng khiếp. Sau này, chú Kim Cô được sử dụng để so sánh những thứ ràng buộc con người.