Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 20 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Ra khỏi phòng thẩm vấn, Văn Lệ hỏi thầy mình phương hướng điều tra tiếp theo là gì?

Tần Hán Xuyên gõ đầu cô một cái, cười ha hả nói, “Con nhóc quỷ này, trong lòng rõ ràng đã nghĩ ra rồi, còn chạy đến hỏi thầy.”

Văn Lệ thè lưỡi, cũng bật cười, nghĩ bụng chút khôn vặt này của mình, rốt cuộc vẫn không thể giấu được thầy.

Cô nói, “Bây giờ Diêu Y Yến không chịu mở miệng, chúng ta đành phải nghĩ cách khác, chắc là có thể tìm ra kẽ hở từ chỗ gã tình nhân kia. Tuy chúng ta không biết người đàn ông đó là ai, nhưng đã biết được nơi làm việc của hắn, muốn tìm ra người này đoán chừng không khó.”

Tần Hán Xuyên gật đầu, “Đúng vậy, hơn nữa thầy có một dự cảm, có thể người đàn ông này là đồng phạm của Diêu Y Yến, nam nữ ngoại tình hợp mưu giết chết chồng của người nữ có khả năng rất lớn.”

“Sao thầy lại nói vậy ạ?”

“Rất đơn giản, vì người đàn ông này đang làm việc cho công ty kinh doanh dược liệu, hắn ta dễ dàng có được nọc rắn hơn người bình thường.”

“Em hiểu ý của thầy rồi ạ.” Văn Lệ gật đầu như đã hiểu.

“Hắn bán dược liệu, biết độc tính và cách sử dụng nọc rắn, hắn có thể lấy được nọc rắn, nói không chừng cả phương án giết người cũng do hắn nghĩ ra, còn Diêu Y Yến là người thực hiện sau cùng.”

Tần Hán Xuyên nói, “Em vất vả một chút, nhiệm vụ này giao cho em vậy, phá án xong, thầy sẽ ghi công đầu cho em.”

Văn Lệ ưỡn ngực nói, “Rõ.”

Đại lộ Đông Phương nằm ở phía Bắc thành phố, là một trong ba con đường chủ chốt của thành phố Thanh Dương, từ Đông sang Tây dài khoảng 30km.

Văn Lệ tra cứu qua tài liệu, trên đại lộ Đông Phương có ba công ty kinh doanh dược liệu, hơn nữa quy mô đều không nhỏ.

Đầu tiên phải tra rõ xem người đàn ông đó rốt cuộc làm việc cho công ty nào.

Văn Lệ đến ngõ Thanh Vân trước, đang là hơn năm giờ chiều, vợ của người đàn ông mập kia, hàng xóm của Diêu Y Yến, đúng lúc vừa tan làm về nhà.

Văn Lệ hỏi chị ta, hôm đó Diêu Y Yến đã vào công ty kinh doanh dược liệu nào trên đại lộ Đông Phương để tìm người.

Vợ của người đàn ông mập nói, “Công ty kinh doanh dược liệu Khang Quần, chính là công ty nằm ở chỗ đại lộ Đông Phương giao với đại lộ Thanh Dương, từ xa đã thấy bảng hiệu của họ rồi, dễ tìm lắm.”

Văn Lệ lái xe cảnh sát đến đại lộ Đông Phương, đi cùng cô còn có điều tra viên Lý Minh, hai người đến giao lộ của hai con đường lớn, quả nhiên từ xa đã nhìn thấy mấy bảng hiệu viết lớn “Công ty kinh doanh dược liệu Khang Quần” tỏa ra ánh sáng màu vàng dưới ánh nắng hoàng hôn.

Công ty dược này chiếm bốn, năm gian mặt tiền trên con phố sầm uất, bức tường bên ngoài được trang trí theo màu cổ kính, vô cùng tráng lệ.

Bên trong khách hàng đông đúc, buôn bán trông có vẻ rất khấm khá.

Các cửa hiệu thuốc bây giờ vì muốn giành mối làm ăn, đều tự mình mở rộng phạm vi thanh toán của thẻ bảo hiểm y tế. Người dân dùng tiền trong thẻ bảo hiểm y tế không những có thể mua được thuốc, còn có thể mua sữa tắm, bột giặt, thậm chí là thức ăn vặt và gạo, hệt như đi siêu thị vậy, nên được rất nhiều người biết tới, đắt như tôm tươi.

Văn Lệ đi vào công ty dược liệu, đưa thẻ cảnh sát ra cho nữ nhân viên bán hàng, nói mình muốn tìm ông chủ của họ.

Nhân viên bán hàng mặc bộ đồng phục màu trắng kia lập tức căng thẳng, lắc đầu nói, “Ông chủ chúng tôi không có ở đây, cách đây một tuần ông ấy đã ra nước ngoài du lịch rồi, đến nay vẫn chưa về.”

Văn Lệ thấy buồn cười, cô biết dùng số dư trong thẻ bảo hiểm y tế để mua những thứ khác ngoài dược phẩm là phạm luật, người ta nghĩ cô đến điều tra chuyện này nên mới có tật giật mình, không dám gọi ông chủ ra mặt.

“Cô yên tâm, chúng tôi không quản chuyện kinh doanh của công ty các cô, tôi tìm ông chủ là muốn hỏi thăm một chút thông tin.”

Bấy giờ nhân viên bán hàng mới thở phào nhẹ nhõm, nhấc điện thoại trên quầy lên, gọi vào một số điện thoại.

Không bao lâu sau, một người đàn ông từ trên lầu đi xuống, có vẻ đã ngoài năm mươi tuổi, đầu hói, với cái bụng bia thật to. Nhân viên bán hàng nhỏ giọng nói, “Ông ấy chính là ông chủ của chúng tôi.”

Ông chủ bắt tay với Văn Lệ, trên mặt là nụ cười đặc trưng của những người làm ăn, “Chào cô cảnh sát, tôi họ Trần, là ông chủ của công ty này, không biết cô tìm tôi”

Văn Lệ giới thiệu ngắn gọn về bản thân và lý do tìm đến, sau đó lấy điện thoại ra, mở hình Diêu Y Yến lên, đưa cho ông ta xem và hỏi, “Ông chủ Trần, ông có quen người phụ nữ này không?”

Ông chủ Trần híp mắt nhìn một lúc rồi nói, “Không quen, nhưng tôi từng gặp cô ta, hai ngày trước, cô ta có đến công ty của tôi mấy lần.”

“Chị ta đến tìm ông làm gì?”

“Lúc đầu cô ta đến tìm Chu Chính, nhưng cậu ta không ở đây. Hôm sau cô ta lại đến, cậu ta vẫn không đi làm, cũng không liên lạc được với cậu ta, nên cô ta mới tìm tôi để hỏi thăm tình hình.”

“Chu Chính là ai?”

“Một nhân viên bán dược phẩm, nhưng từ mấy hôm trước không thấy cậu ta đi làm nữa, di động cũng gọi không được, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chúng tôi cũng đang tìm cậu ta. Người phụ nữ này chạy đến hỏi tôi, tôi nói mình cũng không biết Chu Chính đã đi đâu. Còn nhắn nếu cô ta tìm được thì bảo cậu ta nhanh chóng quay lại làm việc. Nhắc đến việc cậu ta mất tích, người phụ nữ này có vẻ rất lo lắng, xem ra quan hệ của họ hẳn là không bình thường.”

Văn Lệ lấy sổ tay cá nhân ra, ghi lại ngắn gọn những gì ông chủ Trần nói.

“Có thể giới thiệu qua về người tên là Chu Chính này cho chúng tôi biết không?”

Ông chủ Trần nói, “Chu Chính là người ở thị trấn Đông Thăng, năm nay 28 tuổi, chưa kết hôn, ba năm trước đến chỗ tôi làm, doanh số cũng khá tốt, chủ yếu là tên nhóc này khá điển trai, mọi người đều nói cậu ta có nét giống minh tinh Hồng Kông - Lê Minh, mà miệng lưỡi cũng ngọt, rất được các khách hàng nữ yêu thích, nên doanh số bán hàng mỗi tháng đều tốt hơn so với các nhân viên khác.”

“Cụ thể là bắt đầu từ ngày nào thì anh ta không đến làm việc nữa?”

Ông chủ Trần nghĩ ngợi một lúc rồi nói, “Chắc là từ ngày 12 tháng này. Trước hôm đó vẫn đi làm bình thường, đến chiều cậu ta nói có việc, tan làm sớm hai tiếng, qua ngày hôm sau thì không đến làm nữa. Tôi có gọi điện thoại cho cậu ta, lúc đầu điện thoại vẫn gọi được, về sau gọi lại thì tắt máy luôn rồi.”

“Các ông có biết nguyên nhân vì sao anh ta không đi làm không?”

Ông chủ Trần lắc đầu nói, “Không biết, tôi cũng thấy rất đột ngột.”

“Anh ta ở tại ký túc xá của công ty à?”

“Không, cậu ta ăn ở nhà ăn công ty, nhưng vẫn luôn thuê nhà sống một mình ở bên ngoài.”

“Ông có biết chỗ anh ta thuê nhà không?”

Ông chủ Trần bảo người tra trên máy tính, “Trong mục ‘địa chỉ hiện tại’ trên hồ sơ nhận việc của cậu ta viết, phòng 302, số 78, sơn thôn Nam Nhạc, không biết đến hiện tại có từng chuyển nhà hay không.”

“Khi nhận việc chắc anh ta có nộp bản sao thẻ căn cước nhỉ?” “Có, nếu các cô cần, tôi có thể photo một bản cho cô.”

Văn Lệ gật đầu nói, “Vậy thì cảm ơn ông chủ Trần.”

“Cô cảnh sát, xin thứ lỗi cho tôi nhiều lời, có phải cậu ta xảy ra chuyện gì rồi không?”

Văn Lệ không tiện tiết lộ tình tiết vụ án, chỉ có thể nói, “Không có chuyện gì lớn, chẳng qua anh ta có liên quan đến một vụ án chúng tôi đang điều tra, muốn tìm anh ta để dò la chút manh mối thôi.”

Ông chủ Trần nói, “Vậy thì tốt quá, nếu các cô tìm được thì nhắn cậu ta nhanh chóng quay lại làm việc, dù sao nhân viên bán hàng đắc lực như vậy chúng tôi cũng rất khó tìm được.”

Văn Lệ nói, “Được.” Trước khi ra về, cô chợt nhớ ra gì đó, quay lại hỏi ông chủ Trần, “Chỗ các ông, có mua được nọc độc rắn không?”

“Nọc độc rắn?” Ông chủ Trần hơi sửng sốt, “Chỗ chúng tôi có dung dịch nọc rắn, dùng để trị bệnh phong thấp, nếu là loại nọc rắn độc đơn thuần, các hiệu thuốc thường không bán, phải mua từ nơi bán hàng chuyên dụng.”

Văn Lệ gật đầu cảm ơn lần nữa, quay người ra về.

Ngồi trong xe, cô gọi điện thoại cho Tần Hán Xuyên, báo cáo tình hình điều tra của mình.

Tần Hán Xuyên lập tức nghi ngờ, “Hà Khánh Quốc trúng độc tử vong vào ngày 11 tháng 3, ngày 12 tháng 3 tình nhân Chu Chính của Diêu Y Yến liền mất tích, xem ra tên Chu Chính này đúng là có liên quan đến cái chết của Hà Khánh Quốc.”

Văn Lệ nói, “Theo tình hình chúng ta nắm được trước mắt, sau khi Hà Khánh Quốc chết, Diêu Y Yến vẫn không ngừng tìm Chu Chính, xem ra chị ta cũng không biết anh ta đã đi đâu. Nếu hai người là đồng bọn, sau khi hợp mưu sát hại Hà Khánh Quốc, Chu Chính sợ tội bỏ trốn, không lý nào Diêu Y Yến lại không biết anh ta đi đâu, cho dù không biết anh ta đi đâu, ít ra cũng phải biết vì sao anh ta lại đột nhiên chơi trò mất tích chứ, sao chị ta lại nóng lòng chạy khắp nơi tìm anh ta nhỉ?”

“Vụ án này, càng lúc càng phức tạp rồi, có lẽ phải nhanh chóng tìm được Chu Chính mới có thể biết được sự thật,”

Văn Lệ lấy những gì mình ghi lại trong công ty dược khi nãy ra, vừa xem vừa nói, “Chu Chính là người thị trấn Đông Thăng, hiện thuê nhà ở sơn thôn Nam Nhạc, mấy ngày trước Diêu Y Yến đi sớm về khuya, chắc chắn là đến chỗ anh ta thuê nhà, thậm chí là đến quê anh ta để tìm rồi. Nhưng em vẫn muốn đến nhà anh ta thuê xem thử. Còn nữa, em đã dùng di động chụp lại bản sao thẻ căn cước của anh ta gửi cho thầy, thầy gửi đến đồn cảnh sát thị trấn Đông Thăng, nhờ họ hỗ trợ điều tra xem anh ta có về quê hay không ạ.”

Tần Hán Xuyên nói, “Được.”

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.