Hai giờ sáng, bỗng nhiên nổi gió, trời lại bắt đầu mưa lâm râm, nhiệt độ ban đêm vốn đã thấp, cộng thêm gió mát mưa lạnh, khắp nơi đều có chút lạnh lẽo.
Đường Thành Quan gồ ghề, vốn đã tích tụ không ít ước mưa, lúc này lại càng thêm trơn trượt.
Gió mưa mịt mù, trên đường không có bóng người hay xe cộ, cả con chuột qua đường cũng run rẩy trốn đi, dãy nhà hoang viết chữ “dỡ bỏ” ở hai bên vắng lặng như đã chết.
Số 179 đường Thành Quan, nơi ở của Dương Như Thành, nạn nhân thứ hai trong vụ án mạng móng tay độc giết người liên hoàn chấn động toàn thành phố.
Đối diện nơi đó, băng qua đường cách đấy không xa, có một căn nhà đổ nát, cạnh con đường đất nhỏ, xung quanh mọc đầy cây và cỏ dại cao hơn cả người, căn nhà ấy cao tám tầng đứng sừng sững, trong đêm nhìn qua, hệt như một căn nhà ma đen ngòm.
Trong góc tầng trệt cuối căn nhà đổ nát kia, có một người đàn bà điên tóc tai bù xù, quần áo rách rưới đang ngủ, người đàn bà điên ấy đã nhặt hết chăn vụn áo rách có thể tìm được trong căn nhà, đắp lên người.
Gió lạnh từ những lỗ trên vách tường ở bốn phương tám hướng thổi vào, người đàn bà điên lạnh đến run cầm cập, toàn thân cuộn chặt tấm chăn cũ vừa đen vừa hôi thối kia, lầm bầm một lúc lâu mới từ từ chìm vào giấc ngủ.
Không biết bao lâu sau, một chiếc đèn pin rọi đến, một bóng người màu đen giống như bóng ma giữa đêm mưa, chậm rãi đi vào căn nhà đổ nát.
Bóng ma mặc chiếc áo mưa màu đen, đội mũ rộng vành chống mưa, vành mũ kéo rất thấp, gần như che khuất hơn nửa gương mặt, cộng thêm đôi ủng đi mưa dưới chân, toàn thân đều được bao bọc kín mít, không những nhìn không rõ tướng mạo, ngay cả là nam hay nữ, cũng nhìn không ra.
Trong tay bóng ma kia xách một túi da màu đen, dừng chân trước cửa, đèn pin quét một vòng qua bên trong căn nhà, rất nhanh đã nhìn thấy người đàn bà điên đang ngủ trong góc.
Bóng ma đi về phía cô ta.
Người đàn bà điên kia đang say ngủ, hoàn toàn không hay biết có người lạ đến gần.
Bóng ma đến bên cạnh cô ta, lật mở một góc chăn bẩn thỉu, hai bàn tay đen đúa của người đàn bà điên lộ ra ngoài.
Bóng ma lấy một chiếc bàn chải từ trong túi da ra, cho vào một chiếc lọ, trong lọ là một ít chất lỏng không rõ tên, sau đó nhẹ nhàng chà lên mười đầu ngón tay của người đàn bà điên.
Bỗng nhiên, một tiếng sấm vang lên giữa trời, một ánh điện trắng như lưỡi kiếm sắc bén, xé toạc màn đêm yên ắng.
Người đàn bà điên như bị giật mình, toàn thân khẽ rung, mơ màng lầm bầm một câu không rõ là tiếng địa phương của tỉnh nào, sau đó lại vùi đầu vào trong đống cỏ khô rối loạn, say ngủ.
Bóng ma cầm bàn chải lên lần nữa, cẩn thận chà lên mười đầu ngón tay của cô ta, sau đó đắp lại chăn cho cô ta, cầm túi lên, ra khỏi căn nhà nát.
Bóng người kì lạ đó, nhanh chóng biến mất vào màn mưa đêm.
Cũng ngay lúc này, một bóng người khác nhảy ra từ cửa sổ căn nhà đổ nát, trong tay anh ta là chiếc máy quay hồng ngoại, đã quay lại nhất cử nhất động của bóng ma kia.
20 phút sau, bóng ma thần bí khoác áo mưa màu đen này, lại xuất hiện ở ngõ Thanh Vân.
Hà Khánh Quốc, nạn nhân đầu tiên trong vụ án mạng móng tay độc giết người liên hoàn chấn động, sống tại ngõ Thanh Vân.
Con đường cuối cùng Hà Khánh Quốc đi qua trước khi chết, chính là ngõ Thanh Vân.
Đi từ đầu ngõ Thanh Vân vào không xa, có một nhà vệ sinh công cộng.
Bên ngoài nhà vệ sinh công cộng chất đầy rác, bình thường nước bẩn đã chảy ra khắp nơi, mùi hôi nồng nặc, lúc này bị nước mưa xối qua, nước bẩn đen ngòm từ trong đống rác không ngừng chảy ra ngoài, nhuốm đen nửa con hẻm.
Bóng ma đứng cạnh đống rác, nhìn quanh tứ phía, những căn nhà kiểu cũ ở hai bên ngõ đều đen thui, không một hộ nào còn sáng đèn.
Trong ngõ ngoài tiếng gió mưa ra, không nghe thấy chút âm thanh nào khác, dường như cả ngõ đều đã lẳng lặng chết đi trong giấc ngủ.
Bóng ma bò lên đống rác, nhấc từng túi rác ra, có vẻ như đang tìm gì đó.
Nhưng hắn lục mở hơn nửa đống rác cao như núi này cũng không tìm được thứ mình muốn, đang thấy hơi thất vọng, chợt nghe một giọng nói vang lên bên cạnh, “Anh, anh đang làm gì đó?”
Giọng nói không lớn, nhưng trong đêm mưa vắng lạnh và ở hoàn cảnh khác thường này nghe thấy, lại như một tiếng sấm rền vang, cả bóng ma kia cũng giật nảy mình, nghiêng đầu nhìn qua, chỉ thấy một người đàn bà điên toàn thân ướt đẫm, đang ngồi sát tường trên bậc thềm của nhà vệ sinh công cộng, miễn cưỡng có thể dùng để trú mưa.
Mắt cô ta bị mái tóc đen ướt nhẹp che khuất, không biết đang mở hay đang nhắm, không biết đang ngủ hay vẫn còn thức.
“Anh tìm tôi hả?” Cô ta lại hỏi, “Bình thường tôi đều ngủ trong đống rác, hôm nay vì tránh mưa mới…”
Lúc này bóng ma mới chắc chắn cô ta không phải đang nói mớ, cô ta đang tỉnh. Bóng ma xoay người đi về phía cô ta, người đàn bà điên đột nhiên sợ hãi, toàn thân run rẩy, co thành một cục, há miệng muốn hô lên.
Bóng ma vội đặt một ngón tay lên môi, “suỵt” một tiếng, làm động tác đừng lên tiếng.
Người đàn bà điên mở to đôi mắt sợ hãi nhìn đối phương, quả nhiên không lên tiếng nữa.
Bóng ma đến gần, lấy một ổ bánh mì đưa cho cô ta.
Người đàn bà điên không biết đã đói mấy ngày lập tức sáng mắt, giơ tay giật lấy ổ bánh mì, há miệng ăn ngấu nghiến.
Bóng ma ngồi xổm trước mặt cô ta, cầm một tay cô ta lên, đặt trên đầu gối của mình.
Người đàn bà điên đang ngấu nghiến ổ bánh mì, mặc cho đối phương chạm vào ngón tay của mình. Bóng ma lại lấy chiếc bàn chải kia ra, nhúng vào thuốc, chà lên móng tay cô ta. Người đàn bà điên cười hì hì, không hề phản kháng…
Lại thêm 30 phút sau, bóng ma xuất hiện dưới lòng đường cao tốc ngoại ô.
Đường cao tốc bắt qua một con sông nhỏ, dưới mặt đường, trong con sông cạn khô, có mấy ống cống.
Nơi này không có đèn đường, bốn bề âm u tối đen, thỉnh thoảng có một chiếc xe hơi chạy qua đường cao tốc, hai ngọn đèn xe chiếu rọi về phương xa không bờ bến, ống cống cũng trở nên lúc sáng lúc tối.
Bóng ma men theo bờ sông đi đến chỗ ống cống.
Từ xa truyền đến tiếng hát của một người phụ nữ, nghe kĩ lại, đó là một khúc hát ru,
Trăng sáng trong gió vắng lặng
Lá cây che khuất ô cửa sổ
Dế kêu o e
Hay hơn cả tiếng đàn
Tiếng đàn khe khẽ
Điệu nhạc êm tai
Chiếc nôi nhẹ nhàng đong đưa
Con cưng của mẹ nhắm mắt lại
Say ngủ trong giấc mơ
…
Bóng ma ngẩn người một hồi, cầm đèn pin lên, rọi về phía trước.
Nhìn thấy trước ống cống, có một người đàn bà tóc tai rối bù ánh mắt ngây dại, ôm một chiếc gối rách trong lòng, giọng hát như đang nức nở kia chính là phát ra từ miệng của cô ta.
Ánh mắt trống rỗng của cô ta nhìn bầu trời tối đen, như đang chìm đắm trong hồi ức đau khổ bi thương nào đó, sự có mặt của bóng ma kia, cũng không khiến cô ta chú ý.
Bóng ma nhìn xung quanh, trong các ống cống khác có vài người đang ngủ, đang phát ra tiếng nói mớ ú ớ không rõ.
Bóng ma đến bên cạnh người đàn bà điên, lấy chiếc bàn chải kia ra, nhẹ nhàng chà lên mười đầu ngón tay của cô ta…
15 phút sau, bóng ma trở về thành phố, xuất hiện ở cửa sau một tiệm trái cây, ở đó vứt không ít trái cây hư thối trên mặt đất, một người đàn bà điên đeo đầy túi nilon đủ màu trên người, đang tham lam ăn chỗ trái cây thối trên mặt đất. Bóng ma đến gần người đàn bà điên, lấy chiếc bàn chải ra…