* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15

❊ ❊ ❊

Jenny rời đại lộ Hoàng Hôn rẽ gấp tay phải vào con đường dẫn tới khách sạn Beverly Hills. Bỗng cô văng tục, xe vấp phải cọc bumper làm đầu cô húc mạnh lên trần chiếc Fenari đang lái. Cuộc sống vốn đã phức tạp quá thể. Vậy mà người ta còn cố nghĩ ra cách làm cho nó quái đản thêm: dựng những vật cản bằng bêtông dọc đường để buộc mình phải chạy xe như rùa bò.

Cô nhấc chân ga, lượn qua hai chiếc bẫy khác, hãm xe trước thềm, nhảy xuống bỏ chiếc xe cao tốc đỏ chói cho mấy gã hầu.

Tất cả mọi người quay đầu nhìn cô đi ngang qua.

Tuy đã quen với cảnh này nhưng cô vẫn không chịu nổi: đi bất cứ đâu cũng bị tất cả mọi người nhận ra, biến thành điểm hội tụ mọi cặp mắt làm cô phát ốm.

Một ám ảnh.

Để tránh bị nhân viên chào hỏi, cô đi sâu vào đại sảnh, rẽ phải men theo các quầy tiếp nhận, ngẩng cao đầu không để mắt vào một ai, băng qua quầy rượu Polo lounge ra thẳng sân trong nơi có quán ăn lộ thiên.

Một đầu bếp nhào tới.

— Thưa cô Lewis, bạn cô đã tới. Xin phép cô... Đi đường này ạ.

Anh ta mở đường dẫn cô đến dãy ghế cao xếp theo hình bán nguyệt dựa vào bức tường cuối sân. Noelle vẫy tay. Lewis ôm hôn rồi ngồi xuống ghế trước mặt bạn, quay lưng lại cái ghế khác.

— Xin lỗi vì đến muộn. Cậu đói chưa?... Gượm tí đã. Hôm qua mình quên chưa tặng món quà mua cho cậu.

Cô đặt chiếc hộp xanh lên bàn.

— Quý bà dùng gì xin gọi, đầu bếp xen vào.

Noelle trợn mắt nhìn Jenny.

— Cái gì thế?

— Quà tặng.

— Sao lại cho quà? Nhân dịp gì vậy?

— Chẳng dịp gì sất. Chỉ vì mừng được gặp cậu, thích tặng quà cậu, thế thôi.

Đầu bếp vẫn đứng im trước mặt, lại tiếp tục tiến công.

— Thưa quý bà, xin vui lòng xem bảng thực đơn.

Jenny quay lại mỉm cười rất dịu dàng, và bảo với giọng rất trầm cô vẫn dùng khi diễn các cảnh yêu đương làm khán giả khắp hành tinh rung động:

— Đồ ngu, xéo ngay.

— Vâng, thưa bà, anh đầu bếp đáp.

Jenny nhìn anh ta lui đi.

— Chúng nó làm bực cả mình. Trong cái thành phố khốn kiếp này, thằng hầu bàn nào cũng tự cho phép mình ngắt lời khách giữa câu chuyện của người ta. Chúng nó phải lựa theo ý những người nuôi sống chúng, làm ngược lại sao được! Thôi, bây giờ cậu mở ra.

Noelle làm theo, há hốc mồm.

— Cậu thật điên, cô lắp bắp. Mình chưa thấy cái gì đẹp đến thế.

— Cổ chó đấy.

Noelle đã đeo ngay vào cổ, lấy gương soi, mừng rỡ ngắm nghía.

— Vừa ý không?

— Cảm ơn Jenny, cảm ơn.

Cô nhoài qua bàn thắm thiết ghì chặt Jenny. Jenny gõ ra, cười

— Không biết có thằng hầu bàn nào đến để ta đặt món không nhỉ. Chúng nó đâu hết rồi?

Hai cô gọi món tôm salát, dưa tây, một chai rượu chát chabli. Trên mỗi bàn có máy điện thoại trắng toát. Noelle hỏi:

— Để làm gì thế này?

— Hai điều lợi: ngồi tại chỗ vừa nhồm nhoàm vừa nói chuyện được với ai đó ở HongKong. Vừa uống cà phê vừa nghe được bất cứ gã tán hươu tán vượn nào.

— Khách sạn này của ai?

— Cho đến hôm qua, chủ là Marvin Davis. Mua cách đây sáu tháng, giá 135 triệu đô.

— Không còn của hắn nữa sao?

— Vừa mới bán cho vua Brunei lấy 185 triệu.

— Lão mua làm gì?

— Chỗ trú chân ở Los Angeles.

— Thật điên rồ!

— Ừ, điên. Nhưng vụ này chứng tỏ nếu cậu có trong tay một, hai trăm triệu, chỉ sau vài tuần cậu có thể được lãi dăm chục triệu mà chỉ qua trao đổi giấy tờ rất nhẹ nhàng. John của cậu thế nào?

— Âm nhạc và tớ. Vẫn như thế. Cách đây hai năm, không có tiền mua lấy một ổ sandwich. Bây giờ muốn mua nửa thành phố này cũng đủ sức. Bọn mình vẫn làm những việc như cũ, gặp gỡ vẫn những người cũ. Không có gì đặc biệt. Thế cậu?

— Tối mai có rảnh không?

— Chưa biết. Để hỏi John xem đã. Làm gì?

— Tay làm đầu cho mình làm lễ kết hôn. Paulo ấy!

— Lấy một cô làm đầu?

— Đâu có. Hắn mê một tay doanh nghiệp tên là Bernard. Hắn bắt mình thề sẽ đến làm chứng.

— Không thể tưởng tượng nổi. Noelle phì cười.

— Chúng muốn cưới nhau trước mặt bàn dân thiên hạ. Yêu nhau mà!

— Còn cậu?

— Cái gì?

— Chuyện yêu đương thế nào?

— Đến rồi đi, đi rồi đến. Những cánh chim lướt qua.

— Mình biết chuyện Malachian.

— Cầu mong tro của anh ấy được bằng yên, Jenny nuốt một ngụm vodka. Cậu không thể biết tro anh ấy đang ở đâu.

Noelle trố mắt ngạc nhiên.

— Trong hộp đựng mũ chôn sâu trong tủ đồ lông thú của mình.

— Cậu nói đùa?

— Không. Cậu bảo để đâu được? Anh ấy nhất định trao cho mình một nửa. Rất hào phóng với mình. Vì nói cho cùng, anh ấy chỉ lấy có hai chục phần trăm tiền thù lao của mình.

Noelle mơ màng nhấp môi trong cốc vodka.

— Còn Rinaldo?

— Cậu có thấy các tấm áp phích trên đường Hoàng Hôn?

— Thế ra là cậu đấy à? Điều này hiển nhiên đến nỗi mình chẳng để ý đến.

— Mình đá rồi. Hắn thật vô tích sự. Kể cũng kì, không hiểu sao mình lại thích những thằng tồi. Này, theo cậu, có phải vì mình là loại thông dâm không?

Noelle vuốt ve chiếc vòng cổ chó, bật cười.

— Không nhất thiết. Tạm cho là vì cậu chưa bao giờ yêu.

— Có lẽ vì không có thì giờ yêu. Nhận mặt tình yêu ở cái gì?

Noelle khoát tay lên bàn, lên trời cao:

— Nó ngon như trứng cá cavia, nó mạnh như rượu vodka, ấm áp như nắng, xanh như bầu trời kia... Chúc sức khỏe cậu!

— Số cậu gặp may. Có chồng, có con, yêu một người đàn ông.

— Có thế thật. Nhưng mình lại không được làm biểu tượng của tình dục.

— Cậu tưởng sung sướng lắm khi được cả lũ đần độn ngu si thèm khát nhưng lại phải ngủ một mình?

Noelle bĩu môi nghi ngờ.

— Thề đi, có dám thề tối qua ngủ một mình không nào. Jenny cười vang.

— Kể nghe đi nào! Noelle nài.

— Một chàng Nga, Jenny nói.

— Nga thứ thật à?

— Đảm bảo trăm phần trăm Bolshevik! Một anh chàng phản đảng.

— Sao quen anh ta?

— Ở đám tang Malachian. Anh ta có hẹn. Định làm phim Nyet.

— Chắc đẹp trai?

— Đặc biệt.

— Anh chàng đang ở đâu?

— Còn ở đâu nữa? Jenny nhún vai cam chịu. Ở nhà mình.

— Tên gì?

— Kostia và cái gì "ốp ốp" ấy.

— Làm gì?

— Đã nói anh chàng là người Nga. Có thể cũng như mọi dân Nga khác. Gián điệp.

Ngẫm nghĩ một lát rồi cô nói tiếp, mơ màng:

— Chó hoang không đeo vòng cổ, vô tổ quốc, cháy túi, không địa vị, không bạn bè. Như thường lệ, thế thôi.

— Nhận đi, cậu yêu hắn rồi!

— Tớ? Có mà ốm! Mới quen nhau có bốn ngày. Chờ mình một tí ti.

Từ nãy cô đã thấy bải hoải.

Tuy rất ớn sẽ bị mọi người tập trung nhìn lần nữa, cô vẫn phải xuyên qua tiệm ăn, chạy vội vào toilet.

— Elizabeth ơi!

— Chào các cô!

Elizabeth độ mười sáu tuổi. Trên mặt có son phấn lướt qua, thân hình bó trong tấm áo vải xanh lá cây. Cô oai vệ đi trên sân trường, ban phát những nụ cười, những cử chỉ thân ái cho các bạn đang đợi buổi học chiều. Một cô bé áo đỏ tới ôm hôn.

— Khỏe chứ Julia?

— Khỏe.

Julia thì thầm rất khẽ:

— Có đấy không? Mình sắp gục rồi.

— Lát nữa, trong giờ học. Elizabeth đáp cũng khẽ như vậy. Rồi vào trường, đi về phía dãy toilet, huých một huých nhẹ tỏ ý đồng lõa với cô bé đứng rửa tay ở lavabo.

— Thôi đừng cậy ghét móng tay nữa, sửa sang lại cái mẹt còn hơn. Mũi giây trứng kia kìa!

Cô kia phá lên cười, thè lưỡi trong gương.

Elizabeth vào phòng số ba dãy trái đóng cửa cài then cẩn thận.

Cô đứng im hồi lâu, ghé mắt qua tấm lưới nhìn cô bạn lấy giấy vệ sinh ở máy tự động chùi tay rồi đi ra.

Elizabeth gò lưng nâng nắp thùng chứa nước tháo bằng sứ dựa vào tường, bóc ở thành phía trong một túi nhựa trong. Cô mở nắp túi: bên trong có sáu gói nhỏ bột trắng. Lấy trong túi áo chiếc hộp đựng phấn, cấu thủng một gói rắc bột lên mặt gương hộp phấn rồi cầm chiếc đũa gạt bột thành một đường thẳng, cô nhặt chiếc ống hút nhét vào mũi hít thật mạnh.

Elizabeth ngồi phịch xuống toilet thở dài khoan khoái. Chuông vào học vang lên. Cô đứng dậy, vứt ống hút xuống, tháo nước và nhét vào túi bao đựng năm gói còn lại. Cô lấy ra chiếc bao nhựa khác đựng năm tờ 100 đô gấp nhỏ, dán vào thành trong thùng chứa nước bằng mẩu băng dính, đậy nắp như cũ.

Rồi vội vàng ra với các bạn.

Mong sao không phải trả bài.

Tiết này học về đạo đức: cô bé chẳng thuộc lấy nửa chữ.

*

* *

Mắt O’Toole lướt trên tường, dừng lại ở các phiên bản Gauguin, Van Gogh và Monet tươi tắn vui mắt.

Lúc thiếu thời anh là một học sinh hay quậy phá. Nhiều bận thầy giáo chịu không nổi phải tống anh lên phòng hiệu trưởng chịu xát xà phòng. Lui tới đó nhiều lần, gặp hiệu trưởng nhiều lần, cuối cùng anh trở thành bạn thân của hiệu trưởng. Hết ngày này sang ngày khác hiệu trưởng tâm sự với anh về chuyện gia đình trục trặc. Nhiều sáng thấy buồn chán, O’Toole dám tự mình gây chuyện để bị đuổi và đi tìm người bạn đó sống với nhau một giờ thư thái.

Cửa hé mở. Bốn cô bé đứng dừng lại tò mò nhìn anh. Anh đứng lên.

— Mời vào... Chào các em... Các em ngồi xuống di. - Tôi là trung úy O’Toole, đội Hollywood.

Bốn cặp mắt chưa rời anh. Anh tự hỏi chưa biết nên tiến công cách nào. Bèn nói:

— Được biết các em là bạn Laura.

Bốn cái đầu cùng gật một lúc.

— Chính tôi nuôi dạy nó. Chẳng khác gì con mình đẻ ra. Cứt quá! Chẳng biết nói gì thêm. Có lẽ vì có khối gì nghèn nghẹn ở cổ làm anh không thốt nên lời sau khi nhắc đến tên Laura.

Các cô bé trân trân nhìn anh im lặng. Anh chợt có cảm tưởng khó chịu như đang đứng trước những quan tòa. Anh cố trấn tĩnh.

— Cho tôi biết tên được chứ?

Cẳng chân phải anh đung đưa như quả lắc.

— Julia Oxenberg.

— Elizabeth Pierson.

— Vanina Michael.

— Catherine Hopkins.

— Tôi muốn biết rõ chuyện đã xảy ra với Laura.

Không ai hé răng.

— Tôi muốn biết tại sao nó chết.

Mắt anh dán vào cô tóc vàng, tấm áo đỏ cô mặc không che giấu bộ ngực đầy đặn.

— Nào, em Julia!

— Chú là bố Laura à? Cô bé bình tĩnh hỏi.

— Không. Là bạn của mẹ Laura.

Mấy cô bé nhìn nhau bằng những cặp mắt vô cảm, lạnh lùng. O’Toole nói rõ thêm.

— Thực ra mẹ Laura gần như là vợ tôi.

— Không có cưới xin, Vanina đốp chát.

Cô này tóc nâu, mặc bộ đồ xanh nước biển cổ trắng, giầy đánh xi đen gót bẹt.

— Không. Không cưới xin. Làm thế khỉ lắm! Chúng tôi yêu nhau.

— Như vậy, Elizabeth nói tiếp, chú không phải là bố Laura mà cũng chẳng phải chồng của mẹ bạn ấy.

— Đúng, O’Toole càng lúc càng thấy lúng túng. Anh muốn lấy lại ưu thế.

— Điều ấy có quan trọng không?

— Rất cơ bản, Elizabeth xấc xược vặn lại. Bốn chúng em đều coi trọng đạo đức. Khi phải học bài, chúng em muốn biết người giảng bài là người như thế nào.

Nếu là một tên vô lại thở ra câu đó nhất định anh sẽ nện cho một đấm vỡ mặt ngay tức thì.

Nhưng đằng này... Anh há mồm định trả lời. Vanina làm anh tịt ngay bằng nụ cười rất cứng:

— Nói cách khác, chúng em cần biết đang nói chuyện với một người bố hay với một ông cớm. Rõ ràng chú không là bố.

Anh ghìm được mình lại.

— Đúng. Tôi không phải người bố.

— Vậy là, Julia nanh nọc, chúng em đang có chuyện với cớm.

O’Toole nuốt nước miếng.

Đó chưa phải là đòn khiêu khích nặng nhất.

— Chúng em đốt một điếu được chứ? Catherine hỏi với vẻ ngây thơ.

— Đừng vì tôi mà mất tự nhiên.

— Cảm ơn.

Cô bé thản nhiên rút điếu cần sa trong túi, châm lửa. O’Toole hít nhè nhẹ để giọng nói được bình tĩnh.

— Laura cũng hút chứ?

— Chú tự coi như bố bạn ấy thì chú phải biết chứ? Elizabeth châm chọc.

— Bạn nói đúng, Julia hòa theo. Bố ra bố thì phải biết tất cả mọi điều con gái mình làm.

O’Toole nghiến chặt hai hàm răng đến gần gãy vụn.

— Laura có hút...

Bốn cô nhìn nhau dò xét. Vanina lắc đầu:

— Không.

— Chắc không?

Cả bốn cô xác nhận.

— Cocain thì sao? Laura có dùng chứ?

— Không, Julia đáp.

— Các em biết vì sao Laura...

Đúng, các cô biết.

— Theo các em, điều gì đã xảy ra?

Không khí trong phòng đã sặc mùi hắc của điếu cần sa chuyền lần lượt qua tay bốn cô bé.

Catherine nói:

— Chú thừa biết, đối với việc của người khác thì chúng cháu đâu có...

— Em là bạn Laura chứ?

— Vâng, Elizabeth đáp.

Ba cô kia cũng thừa nhận.

— Là bạn nhau mà các em thờ ơ với cái cách bạn các em mất đi sao?

Các cô im lặng.

— Mấy em mua thuốc kia ở ngay đây?

Bốn cô nhún vai đều tăm tắp. Julia đáp.

— Đâu chả có.

— Ở những đâu?

— Ngoài phố, trong các quán, các tiệm. Đi được chục mét ngoài đường, bơi một sải tay trong bể tắm là đã gặp người dạm bán.

— Ai?

— Bất cứ ai, Elizabeth kết luận với đôi chút khinh khỉnh. Dù sao đó là nghề của chú, chẳng cần dạy chú cũng biết thừa đi rồi.

Vanina không úp mở.

— Cháu phải về lớp. Sao chú cứ loanh quanh mãi làm gì thế, định hỏi gì thì cứ hỏi toạc ra xem nào?

— Phải đấy!

O’Toole cố tự chủ.

— Ai đưa LSD cho Laura?

Julia vắt tréo chân thật cao, lấy gương trong túi ra sửa sang mái tóc.

— Cháu biết đâu!

O’Toole cố kiềm chế giữ cho khỏi vung tay tát vào mặt cô bé. Anh hít một hơi dài, quay lưng lại:

— Cảm ơn các em.

— Đi được rồi chứ? Vanina nhét mẩu thuốc vào túi.

— Tôi không giữ.

Không nói gì thêm các cô đứng dậy ào ra cửa.

— Này, Elizabeth! O’Toole gọi.

Cô bé dừng lại ở ngưỡng cửa.

— Nán lại một phút. Tôi cần hỏi một điều... Lại đây, đóng cửa đi đã.

Cô làm theo, nghi hoặc nhìn trung úy.

O’Toole đi đi lại lại từ đầu phòng đến cuối phòng. Anh tự khinh ghét mình vì việc sắp làm, nhưng tại không một cô bé nào giúp anh chọn lựa.

— Elizabeth! Bố em là đại lý xe Toyota lớn nhất bờ biển Tây Hoa Kỳ. Em có hai người anh, Paul và Hubert đều học cao, và cô em gái Linda. Chắc là ở tuổi thơ ấu em không bao giờ thiếu thốn một thứ gì.

Anh dừng bước nhìn chăm chú vào mặt cô bé.

Cô lắng nghe, không động đậy, vẻ mặt kín như bưng, môi thoáng vểnh lên châm biếm. O’Toole tiếp:

— Bố mẹ em hòa thuận chứ?

— Gia đình tuyệt vời.

— Không có xung đột, không có bi kịch?

— Biển lặng.

— Không khí giữa anh chị em với nhau?

— Chứa chan tình huynh đệ.

O’Toole tiếp tục đi lại.

— Do đó, tôi không lầm khi nói em là thành viên một gia đình hạnh phúc, không có gì trục trặc?

— Đó là niềm kiêu hãnh của cháu.

O’Toole đột nhiên đứng lại, nhìn thẳng mắt cô bé.

— Vậy tại sao em đánh đĩ?

— Xin lỗi, chú bảo sao?

— Em xài ma túy và làm điếm.

— Chú điên hay sao? Cô bé lúng túng.

O’Toole gí vào mặt cô bé một xấp ảnh, ấn vào tay cô rồi ra đứng trước cửa sổ buông thõng hai tay. Từ chỗ này nhìn thấy một góc sân có những cột tập thể đục.

Hình ảnh Laura trong bộ đồ thể thao đột ngột hiện lên: nó đã chơi ở đó. Đã từng cười ở đó. Trước mặt nó có cả một khoảng đời mênh mông. Bất chợt gãy tan.

Elizabeth hỏi:

— Chú định làm gì với cái này?

— Đưa cho bố mẹ em.

— Được thôi, cháu sẽ tự sát.

Cô bé đáp với giọng bình thản, rành rẽ đến lạ. Anh quay phắt lại, trong khoảnh khắc, vẻ thách thức của con điếm ghiền ma túy đã biến thành vẻ bối rối.

Anh nắm vai cô bé lắc thật mạnh.

— Đồ ngu! Mới nứt mắt ra đã ngập ngụa trong những điều xuẩn ngốc.

Thoạt đầu cô bé cưỡng lại:

— Chú cứ việc gửi, cháu đếch cần, cháu đi tự tử đây.

O’Toole nổi cáu:

— Laura thì sao? Không phải em đã giết nó sao?

— Một tai nạn! Elizabeth thét vào mặt anh ta.

O’Toole tái mặt. Anh quay đi, nặng nề bước tới bên cửa sổ, dường như ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài có thể khiến anh hít được một làn khí mát.

Anh đứng lặng rất lâu.

Nghe rõ tiếng cô bé thút thít.

— Em thuật lại xem nào, anh dỗ, mắt vẫn nhìn chỗ khác.

— Trong tiết tâm lý, cô bé bắt đầu nói trong thổn thức - có viên giấy thấm được chuyền tay nhau.

— LSD?

— Có lẽ.

— Từ đâu tới?

— Cháu không biết, xin thề như thế! Viên giấy thấm đi hai ba vòng trong lớp cháu. Ai cũng buồn cười. Nó đến tay Laura... Cô giáo hỏi cái gì thế... Laura đáp "không có gì" và thấy ớn trò xiếc này quá, bạn kín đáo nuốt luôn vào bụng.

— Nó có biết cái gì trong ấy không?

— Chắc chắn bạn không biết.

— Thế sao em biết?

— Về sau cháu mới đoán ra, sau khi biết tin. Đâu phải lần đầu tiên trong lớp có cục giấy thấm tẩm LSD chạy lang thang. Mà chưa có ai mang bệnh vì nó.

— Sao nữa?

— Tiết học vẫn tiếp tục bình thường.

— Còn Laura?

— Vẫn như mọi bữa. Chẳng ai để ý.

Anh thấy cô khẽ rùng mình.

Anh chưa kịp phản ứng. Elizabeth nhảy bổ vào tay anh.

— Giúp cháu với!

Mặt cô bé nhợt nhạt đầm đìa nước mắt.

— Ai mang thuốc tới trường?

— Cháu không biết thật mà.

Anh khẽ đẩy ra, lẩm bẩm vẻ trách móc.

— Elizabeth!

— Xin thề với chú cháu không biết. Nếu cần thuốc vào sáng mai thì chiều nay phải đặt tiền.

— Chỗ nào?

— Trong toilet. Thùng nước tháo cầu. Cửa thứ ba, dãy trái.

— Đặt bao nhiêu?

— 300... 500 đô.

— Ngày nào cũng từng ấy?

— Gần như thế, cô thú nhận khẽ như hơi thở.

— Tiền đâu ra?

— Xoáy.

Cô khóc nức nở.

— Ở nhà thế nào cũng có tiền để vung vãi. Hoặc đồ trang sức... Lấy đi bán.

O’Toole nhìn cô bé, đăm chiêu.

— Cảm ơn em, Elizabeth.

Anh nhặt các tấm ảnh bị ném dưới đất, xé vụn, đốt hết trong lò sưởi. Ngọn lửa bốc thật cao.

— Rồi đây chú định làm gì? cô bé hỏi với giọng khàn đục.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô ta.

— Còn tùy ở em.

Rõ ràng cô bé không hiểu ý.

— Em dùng cocain từ bao giờ?

— Hai... ba năm.

— Em có muốn đời em từ nay đổi khác không?

Cô gật đầu thật mạnh.

— Tôi hợp đồng với em thế này. Tôi sẽ giữ cho em đứng ngoài bãi cứt thối này, nhưng trước hết em phải chịu tẩy độc.

— Sợ bố mẹ...

— Không ai hay biết gì hết. Tôi thu xếp mọi thứ.

Anh đưa danh thiếp.

— Tất cả các số điện thoại của tôi đây. Bất cứ ngày đêm nếu cần cứ gọi. Không sợ quấy rầy. Mai gọi cho tôi, ta sẽ bàn tính tỉ mỉ. Được chứ?

— Dạ được.

Anh chia tay. Cô bé nắm chặt.

— Bây giờ, biến ngay.

Cô bé gạt tay áo chùi nước mắt, ra mở cửa.

— Elizabeth!

Cô đứng khựng lại. O’Toole lại ngồi ghé lên bàn, chân phải thõng xuống. Anh mỉm cười khuyến khích rồi chìa tay theo đúng dáng diệu xưa nay của gã ăn xin.

Cô bé đi trở lại. Lục túi đưa cho anh bao nhựa. Vừa cầm tay anh biết ngay trong đó có năm cữ. Anh nhẹ nhàng hỏi:

— Em định mang bán à?

— Vâng.

— Cho các bạn em?

— Vâng.

— Thế một cữ nữa đâu?

— Cháu dùng rồi.

Anh gật đầu:

— Mai nhé.

Cô bé đi ra.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.