Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Gã đàn ông hoang của ai?

❊ ❊ ❊

"Khát quá đi." La Ngọc Lâm lẩm bẩm một câu, mơ mơ màng màng ngồi dậy, mím môi cảm thấy huyệt thái dương đau nhói. Cô lấy hai tay xoa bóp huyệt thái dương, lúc này mới sực nhớ ra đây là nhà mình.

Hồi tưởng lại chuyện đêm qua, cô chỉ nhớ mình cùng Hạ Băng uống rượu ở quán bar, còn chuyện sau đó thì không tài nào nhớ nổi. Làm sao về đến nhà, tại sao lại ngủ trên ghế sofa, cô hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.

Nhìn đồng hồ trên tường, La Ngọc Lâm thở phào nhẹ nhõm, chưa tới bảy giờ, vẫn còn kịp đến trường. Cô kéo chăn sang một bên rồi đứng dậy, nhưng vừa đứng lên đã thấy đầu nặng chân nhẹ, suýt chút nữa ngã nhào, may mà cô kịp vịn lấy ghế sofa.

La Ngọc Lâm khó chịu nhăn mặt khổ sở, tối qua mình đã uống bao nhiêu cô cũng chẳng nhớ rõ nữa. Biết tỉnh dậy khó chịu thế này thì hôm qua đã chẳng uống nhiều đến vậy, đúng là tự làm tự chịu.

Nhìn quanh không thấy Hạ Băng, chắc là đang ngủ trong phòng rồi. Có thể đưa mình về nhà, còn lấy chăn từ phòng cô ấy ra đắp cho mình, tửu lượng của Hạ Băng tốt hơn mình nhiều, thật không ngờ cô ấy lại biết uống như vậy. Nhưng cô ấy cũng thật không phải, sao không dìu mình lên lầu về phòng ngủ? Cho dù lên lầu vất vả thì dưới lầu chẳng phải vẫn còn phòng sao, hại mình ngủ cả đêm trên sofa, người ngợm đau nhức quá.

"Đợi cậu tỉnh dậy xem tớ dạy dỗ cậu thế nào."

La Ngọc Lâm xoa đầu đi về phía phòng bếp, tiện thể vận động cơ thể. Ghế sofa tuy rất mềm nhưng lại quá nhỏ, đoán chừng cả đêm cô không đổi tư thế nên người đau nhức dữ dội.

Hơi men dường như vẫn chưa tan hết, La Ngọc Lâm nheo mắt đi vào bếp mở tủ lạnh, lấy một chai nước trái cây ra uống. Nước trái cây mát lạnh ngọt ngào vừa vào miệng khiến La Ngọc Lâm cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, dường như cả người đều tỉnh táo hơn hẳn. Cô uống thêm một ngụm rồi tiện tay để chai nước sang một bên, quay người lại định gọi Hạ Băng dậy làm bữa sáng.

Thế nhưng vừa quay lại đã thấy một người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Sao trong nhà mình lại có đàn ông? La Ngọc Lâm lập tức giật nảy mình, vừa định hét lên thì ngụm nước trái cây trong miệng chưa kịp nuốt xuống đã bị cô phun sạch ra ngoài ngay khi há miệng.

"Phụt!"

Cú này đúng là phun trúng đích, toàn bộ đều phun lên mặt người đàn ông kia.

"Á..." La Ngọc Lâm vừa ho vừa hét lớn: "Hạ Băng, Hạ Băng cậu đâu rồi?" Cô hoảng loạn quay người chạy ra ngoài, nhưng chưa chạy được hai bước thì thân hình lảo đảo rồi ngã xuống đất.

Trần Phi giật mình, cũng chẳng màng đến việc trên mặt vẫn còn nước trái cây, vội vàng chạy tới muốn đỡ cô dậy, ai ngờ cô lại kinh hãi không ngừng lùi lại phía sau. Thấy bộ dạng này của cô, Trần Phi thật sự dở khóc dở cười, phản ứng của vị tiểu thư này có phải hơi thái quá rồi không? Chẳng trách cô ấy lại uống rượu cùng Hạ Băng, điểm này đúng là họ rất giống nhau.

"Tiểu thư, cô đừng sợ, tôi không phải người xấu đâu, tôi tên Trần Phi, là quản gia của cô." Trần Phi giải thích.

Lúc này, Hạ Băng lao ra từ trong phòng, nhìn dáng vẻ cô ấy có vẻ là bị tiếng hét của La Ngọc Lâm làm cho tỉnh giấc. Mái tóc xõa ngang vai, khuy áo sơ mi cũng chưa cài hết, lộ ra một khoảng trắng ngần trước ngực, đôi tất da chân đã được cởi bỏ, để lộ đôi chân dài thon thả trông vô cùng quyến rũ.

"Xảy ra chuyện gì thế?"

Hạ Băng chạy tới đỡ La Ngọc Lâm dậy, lo lắng hỏi.

La Ngọc Lâm thấy Hạ Băng thì không còn hoảng sợ như vậy nữa, cô rất rõ thân thủ của Hạ Băng. Vịn vào Hạ Băng, La Ngọc Lâm nói: "Hạ Băng, sao người đàn ông này lại xuất hiện ở trong nhà?"

Hạ Băng ngẩn người ra một lúc rồi nói: "Anh ấy đương nhiên phải ở đây rồi, chẳng lẽ chuyện hôm qua cậu không nhớ gì sao?"

La Ngọc Lâm lắc đầu: "Tớ chỉ nhớ là uống rượu ở quán bar, những chuyện khác đều không nhớ nữa. Khoan đã..."

La Ngọc Lâm cảm thấy có điều gì đó không ổn, Hạ Băng dường như chẳng hề ngạc nhiên chút nào trước sự xuất hiện của người đàn ông này, hơn nữa Hạ Băng còn ăn mặc không chỉnh tề, hớ hênh như vậy, chẳng lẽ...

"Hạ Băng, không phải tối qua cậu dẫn một gã đàn ông hoang về nhà đấy chứ?" La Ngọc Lâm kêu lên.

Hạ Băng ngẩn ra, sau đó nhìn Trần Phi đang tỏ vẻ vô tội, bỗng nhiên bật cười khúc khích: "Tiểu thư của tôi ơi, trong đầu cậu đang nghĩ cái gì thế? Tớ là loại người đó sao? Cho dù tớ có muốn tìm một gã đàn ông hoang thì cũng không tìm anh ta!"

"Cô nói vậy là có ý gì? Tôi trông tệ đến thế sao?" Trần Phi lập tức không vui!

"Anh nghĩ sao?" Hạ Băng bĩu môi, sau đó nói với La Ngọc Lâm: "Gã đàn ông hoang này không phải của tớ, mà là của cậu đấy."

"Của tớ?" La Ngọc Lâm kinh ngạc nhìn Hạ Băng, vội vàng lắc đầu: "Không thể nào, tớ không bao giờ dẫn đàn ông về nhà. Hơn nữa tớ còn ngủ trên ghế sofa, không thể nào."

Nhìn La Ngọc Lâm lắc đầu như cái trống bỏi, Hạ Băng trêu chọc: "Đừng lắc nữa, cậu không thấy đau đầu à? Người đàn ông này đúng là của cậu, nhưng không phải gã đàn ông hoang mà cậu mang về từ quán bar đâu. Anh ấy là quản gia mới mà dì La thuê cho cậu đấy, tên là Trần Phi."

"Quản gia mẹ thuê cho tớ á?"

La Ngọc Lâm nghe Hạ Băng nói vậy thì cũng mơ hồ thấy hình như có chút ấn tượng, nhớ lại lúc uống rượu mẹ hình như có gọi điện thoại nhắc đến chuyện này, nhưng lúc đó cô đã hơi say nên hoàn toàn không nhớ rõ.

"Anh thực sự là quản gia mẹ tôi thuê đến à?" La Ngọc Lâm vẫn còn chút nghi ngờ, mẹ không thể nào tìm cho cô một nam quản gia được chứ?

Trần Phi gật đầu nói: "Phải, hôm qua tôi mới gặp dì La, dì ấy đã giao chìa khóa và mọi thứ cho tôi, dì ấy còn bảo sẽ gọi điện cho cô. Nếu cô không tin thì có thể gọi cho dì La hỏi thử là biết ngay." Trần Phi vừa nói vừa lấy chìa khóa ra đưa cho cô.

La Ngọc Lâm nhìn qua, đúng là chìa khóa nhà mình thật, chỉ là cô không hiểu tại sao mẹ lại tìm một nam quản gia cho cô, chẳng lẽ bà không sợ sao? La Ngọc Lâm suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại gọi cho mẹ để hỏi cho ra lẽ.

"Alo mẹ, sao mẹ lại tìm cho con một nam quản gia thế ạ." Điện thoại vừa thông, La Ngọc Lâm liền hỏi thẳng.

La Phượng cười nói: "Nam quản gia thì sao chứ? Đứa trẻ Trần Phi này mọi mặt đều khá tốt, đáng tin cậy."

"Nhưng mà..." La Ngọc Lâm vẫn cảm thấy hơi không ổn. Quản gia trước đây đều là nữ thì không sao, nhưng đột nhiên có một người đàn ông dọn vào ở cùng thì bất tiện biết bao.

"Thôi được rồi, bên này mẹ chuẩn bị họp, có chuyện gì để lúc khác nói nhé, cứ vậy đi, mẹ cúp máy đây." La Phượng chưa đợi cô nói hết câu đã cúp điện thoại.

La Ngọc Lâm bất lực cất điện thoại, Hạ Băng hỏi cô: "Thế nào, dì La nói sao?"

"Mẹ bên đó đang chuẩn bị họp, nói hai câu rồi cúp máy luôn, nhưng anh ta đúng là quản gia mẹ thuê đến thật." La Ngọc Lâm bất lực nói.

Hạ Băng mỉm cười, dùng hai tay búi tóc lên rồi đi về phía phòng tắm: "Đã xác nhận được thân phận rồi thì tốt rồi, tớ phải đi rửa mặt đây, đầu đau quá."

"Khoan đã..." Trần Phi đột nhiên lên tiếng gọi cô lại.

Hạ Băng nhìn Trần Phi, nói: "Làm gì thế? Chẳng lẽ anh vẫn chưa nhìn đủ à?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.