Trên tivi đang chiếu bộ phim mới nhất của Dương Quỳnh. Phải nói rằng công phu của Dương Quỳnh đúng là lợi hại, không hổ danh là người học võ từ nhỏ, mạnh hơn nhiều so với mấy ngôi sao hành động chỉ được cái mã. Hạ Băng xem đầy hứng thú, cực kỳ say mê, nhìn dáng vẻ đó cứ như thể cô nàng chính là Dương Quỳnh vậy.
Trần Phi thực sự nghi ngờ trong xương tủy Hạ Băng có xu hướng bạo lực, nếu không thì tại sao lại hứng thú với mấy phim hành động này như vậy, hơn nữa xem ra công phu của cô nàng cũng không tệ.
Lúc này trên tivi vừa vặn chiếu cảnh Dương Quỳnh đánh ngã kẻ xấu xuống đất, Hạ Băng đột nhiên quay đầu hỏi Trần Phi: "Anh nói xem nếu em đánh với cô ta thì ai thắng?"
Trần Phi nghe thấy câu hỏi này lập tức bật cười, hỏi ngược lại: "Nếu Quan Công đánh với Tần Quỳnh thì ai thắng?"
Hạ Băng bĩu môi nói: "Sao em biết được, hai người họ vốn dĩ không cùng một triều đại mà. Anh mau trả lời câu hỏi của em đi, nếu em đánh với Dương Quỳnh thì ai thắng? Dương Quỳnh nghe nói là học võ từ nhỏ, hồi nhỏ em cũng từng luyện một thời gian, sau này học thêm tán đả với taekwondo. Em nghĩ nếu em đánh với cô ta thì rất có thể là hòa."
Nhìn Hạ Băng tự phân tích ở đó, Trần Phi cười nói: "Hai người có hòa hay không thì anh không biết, anh chỉ biết câu hỏi này cũng giống như Quan Công đánh Tần Quỳnh ai thắng vậy thôi. Em vốn dĩ không có cơ hội đánh với Dương Quỳnh, cho nên cũng không thể phân thắng bại được."
Hạ Băng chép chép miệng: "Nói thì nói vậy cũng đúng, nhưng cứ thấy cao thủ là không nhịn được ngứa tay."
"Anh lượn lờ trước mắt em cả nửa ngày trời cũng không thấy em ngứa tay, đừng quên là em đánh không lại anh đâu đấy." Trần Phi cười hì hì nói.
Hạ Băng bĩu môi nhìn Trần Phi, khinh thường nói: "Anh á? Thôi bỏ đi, anh không phải đối thủ của em đâu."
Nhãi con, còn dám coi thường ta.
Trần Phi tỏ vẻ không có chuyện gì, nói: "Đúng vậy, anh không phải đối thủ của em. Nhưng không biết là ai lần trước đã bị anh chế phục nhỉ?"
"Nếu không phải anh dùng thủ đoạn lưu manh thì sao em có thể bị anh chế phục?" Hạ Băng không phục phản bác.
"Phải không? Nếu em không phục thì hai ta có thể tỉ thí một trận, đến lúc đó thua thì đừng có chối nợ đấy." Trần Phi vừa nói xong liền nhớ ra Hạ Băng lúc này đang không tiện, bèn đổi giọng: "Thôi bỏ đi, nam tử hán không chấp đàn bà, huống hồ em bây giờ đang không tiện, cứ coi như anh chưa nói gì đi."
Hạ Băng thực sự muốn so tài với Trần Phi, hình như mấy lần trước mình đều bị Trần Phi chế phục khiến cô nàng có chút không phục. Nhưng Trần Phi nói mình không tiện, điều này khiến cô nàng không thể nói tiếp được nữa.
"Hừ, nữ tử không tranh với nam nhi."
Hạ Băng hừ một tiếng, sau đó quay đầu xem tivi.
Nhìn dáng vẻ này của Hạ Băng, Trần Phi không nhịn được cười. Mặc dù cô nàng động chút là thích động tay động chân nhưng lại có một tính cách rất thật, đôi khi cử chỉ đáng yêu làm anh thấy rất thoải mái. Tuy mới quen không lâu nhưng Trần Phi lại cảm thấy khi ở bên cạnh cô nàng không hề câu nệ, cứ như đã quen biết nhiều năm vậy.
Nếu đổi lại là La Ngọc Lâm thì chắc chắn sẽ không thoải mái như vậy, đừng nói đến chuyện trò đùa giỡn tùy ý thế này, ngay cả việc ngồi đây xem tivi cũng chưa chắc. Không phải La Ngọc Lâm khó gần, chỉ là tầng thân phận kia khiến Trần Phi có chút kiêng dè.
"Chiếu xong nhanh thế, cái kết cũng quá nhạt nhẽo đi. Thật đúng là lãng phí diễn xuất và công phu của Dương Quỳnh, còn nói là phim bom tấn cơ chứ." Thấy phim kết thúc, Hạ Băng bất mãn lầm bầm.
"Lên lầu ngủ đây." Hạ Băng đứng dậy, nói với Trần Phi một câu chúc ngủ ngon.
Trần Phi đáp một tiếng, rồi tắt tivi cũng chuẩn bị đi ngủ.
La Phượng sau khi uống thuốc thang, chất lượng giấc ngủ rõ ràng đã cải thiện hơn rất nhiều, hầu như vừa nằm xuống không bao lâu đã có thể ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau thức dậy, tinh thần vô cùng phấn chấn, soi gương thấy đám mụn trên mặt quả nhiên đã biến mất.
"Không ngờ hiệu quả của Thiên Hương Ngọc Dung Tán này của Trần Phi lại rõ rệt đến vậy, xem ra thật sự phải lên kế hoạch kỹ càng, biết đâu chừng thật sự có thể kiếm được tiền." Mụn đã biến mất, da dẻ trở nên trắng trẻo, điều này khiến La Phượng bắt đầu coi trọng Thiên Hương Ngọc Dung Tán.
Thu xếp xong xuôi, La Phượng ra khỏi nhà đến công ty, chuẩn bị mở một cuộc họp thảo luận về Thiên Hương Ngọc Dung Tán xem có phương án thực thi nào tốt hay không.
"Anh nghe tin gì chưa, người của Long ca bị đánh mà Long ca vậy mà không hé răng nửa lời, cũng không đi đòi lại mặt mũi."
"Hê, anh cũng nghe chuyện này rồi à. Tin tức truyền nhanh thật, tôi cũng mới vừa nghe nói. Tôi đoán thằng nhóc đánh người kia chắc có gia thế khủng, Long ca không đắc tội nổi."
"Phét lác, tôi thấy là thằng Long ca đó nhát gan thì có. Nếu là tôi, người của tôi bị đánh, bất kể đối phương là ai cũng phải đòi lại mặt mũi, nếu không thì sau này còn lăn lộn kiểu gì được nữa."
Trần Kiến Long hôm nay đã nghe không dưới mấy lần chủ đề tương tự, hắn không hiểu nổi chuyện này làm sao mà truyền ra ngoài được. Chuyện Sấu Hầu và những người khác nhập viện đã được làm rất kín kẽ, ngoại trừ người của mình ra thì không có mấy ai biết. Còn về chuyện không đòi lại mặt mũi gì đó, càng không thể có ai lắm mồm lắm miệng mà nói ra lung tung.
"Đại ca, bây giờ ngoài đường trên phố đều đồn ầm lên rồi. Cái mặt mũi này mà chúng ta không lấy lại được thì e là sẽ bị bọn họ cười cho thối mũi." Đàn em của Trần Kiến Long cười khổ nói.
"Phét lác, chẳng lẽ lão tử không biết à?" Trần Kiến Long sa sầm mặt nói. "Ngươi biết người đứng sau thằng nhóc đó là ai không? Đó không phải là kẻ mà ta có thể đắc tội nổi."
"Vậy... vậy chuyện này cứ bỏ qua như vậy sao?"
"Tra, ngươi lập tức đi tra xem tin tức này truyền ra từ đâu, nếu tìm thấy kẻ truyền tin thì lập tức mang về đây cho ta. Dám đặt điều nói xấu, lão tử xử tử nó." Trần Kiến Long giận dữ gầm lên.
"Rõ."
Tên đàn em vội vàng đáp, trong lòng lại nghĩ không biết là gã nào to gan lớn mật làm chuyện này, đúng là sống chán rồi mà.
Trần Kiến Long bình tĩnh lại tâm trạng, bắt đầu suy ngẫm về chuyện này. Bất kể tin tức này truyền ra từ đâu, đã đến lúc trong giới đều đang bàn tán về chuyện này thì bản thân hắn không thể không làm gì cả. Thế lực đằng sau đối phương tuy không đắc tội nổi, nhưng chỉ cần bản thân làm không quá đáng thì chắc cũng không xảy ra chuyện lớn gì.
Chỉ cần thằng nhóc tên... tên Trần Phi kia biết điều, chịu xin lỗi thì chuyện này cứ coi như bỏ qua.
Đều tại tên Tất Bác Đào đó, nếu không phải tại hắn thì lão tử cũng không đến mức rước lấy nhiều phiền phức như vậy. Lát nữa phải bắt hắn nôn ra ít tiền mới được, mẹ kiếp.
Tiễn La Ngọc Lâm và Hạ Băng đi, Trần Phi đang định đăng nhập game vào trong thôn đi dạo xem có cơ hội kiếm chút tiền không, nhưng người vừa mới nằm xuống ghế sofa đã nghe thấy tiếng chuông cửa.
"Chẳng lẽ là La Ngọc Lâm và cô ấy quay lại rồi? Chắc là quên mang thứ gì đó rồi." Trần Phi thầm nghĩ, rồi rảo bước nhanh chạy đi mở cửa.
Mở cửa ra, Trần Phi vừa định nói chuyện thì phát hiện trước cửa hoàn toàn không phải là La Ngọc Lâm hay Hạ Băng, mà là một gã đàn ông đầu trọc. Đằng sau người đàn ông này còn đứng vài người nữa, nhìn qua dường như kẻ đến không có ý tốt.
"Các người là ai?" Trần Phi cảnh giác chặn ở cửa hỏi bọn họ.
"Ta tên Trần Kiến Long, không biết ngươi đã từng nghe qua cái tên của ta chưa." Gã đàn ông đầu trọc thản nhiên nói.