Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 95
Chó không chừa thói ăn bẩn

❊ ❊ ❊

Gia thế của thằng nhãi Lý Phong này chắc cũng có chút bối cảnh, giao việc này cho cậu ta xử lý, biết đâu lại thật sự có tiến triển. Trần Phi hiện tại thật sự cảm thấy bản thân trước kia có chút tự đại, cứ tưởng rằng có được trò chơi siêu phàm trong đầu là có thể làm được tất cả. Kết quả lúc cần điều tra mới phát hiện ra bản thân hoàn toàn không có manh mối gì, căn bản không thể tiếp cận được giới thượng lưu có đẳng cấp kia.

Điều này cũng khiến Trần Phi nhận thức sâu sắc rằng, trong xã hội hiện nay, năng lực cá nhân thực ra không có tác dụng lớn đến thế. Quyền thế, địa vị, những thứ này mới là cái cậu thiếu.

Tất nhiên Trần Phi cũng biết, những thứ này không thể gấp mà được.

Vì Lý Phong đã đi điều tra việc này rồi, Trần Phi cũng không cần làm chuyện thừa thãi đi điều tra nữa. Một là tự mình đi điều tra cũng chưa chắc tra ra được gì, hai là cậu cảm thấy thằng nhãi Lý Phong này chắc không có gan dám giỡn mặt với mình. Nghĩ một hồi, Trần Phi lấy điện thoại gọi cho Lưu Thành Phong. Thời gian này Lưu Thành Vũ được châm cứu cộng thêm uống thuốc thang, hiệu quả rất rõ rệt, Trần Phi ước chừng châm cứu thêm một lần nữa là cơ bản không cần nữa. Tiện thể hôm nay có thời gian, cậu làm luôn cho xong.

Gọi điện thoại xong, phía Lưu Thành Phong rất khách sáo, sau khi hỏi rõ địa chỉ liền bảo Trần Phi đợi cậu ta một lát, cậu ta lập tức qua đón. Cúp máy, Trần Phi rảnh rỗi không có việc gì làm liền đứng tại chỗ nhìn quanh xem có mỹ nữ nào không, coi như là giết thời gian.

Đáng tiếc mỹ nữ thì chưa thấy, nhưng Trần Phi lại nhìn thấy một gã đáng ghét! Tất Bác Đào!

Hắn ta đang cùng hai người đi dạo đằng xa, nhìn dáng vẻ khua môi múa mép của hắn, dường như đang nói về chủ đề gì đó rất hưng phấn. Đối với gã này, Trần Phi không có lấy một chút thiện cảm, ba lần bốn lượt giở trò sau lưng. Đúng lúc đang rảnh rỗi không có việc gì làm, tìm hắn xả giận thôi! Khóe miệng Trần Phi mỉm cười, rồi sải bước đi về phía bọn họ.

Tất Bác Đào sớm đã nhìn thấy Trần Phi, phát hiện Trần Phi đi tới, trong ánh mắt thoáng hiện lên tia cười âm hiểm của kẻ âm mưu đắc thắng. Lúc nãy khi Trần Phi dạy dỗ Lý Phong, hắn đã nhìn thấy rồi, chỉ là không ngờ ngay cả Lý Phong cũng không làm gì được Trần Phi. Tất Bác Đào thật sự không cam tâm mà, hắn không tin là không có ai thu thập được Trần Phi.

Cho nên hắn nghĩ tới Hạ Vũ. Hạ Vũ trạc tuổi hắn, ở thành phố Thiết Giang cũng được coi là con cháu đỏ số một số hai. Bố là Cục trưởng Cục Công an, điển hình của kiểu quan nhị đại khoác lớp áo màu đỏ. Ngay cả Tất Bác Đào đứng trước mặt hắn cũng phải khép nép nịnh nọt, lấy lòng.

Nói cũng thật khéo, có lẽ ông trời cũng thấy thằng cha Trần Phi này quá kiêu ngạo rồi. Lúc Tất Bác Đào gọi điện cho Hạ Vũ, Hạ Vũ vừa hay đang ở gần đó, cho nên hắn liền mang Hạ Vũ cố ý xuất hiện ở nơi cách Trần Phi không xa, hắn đoán Trần Phi chắc là sẽ đi tới. Sự thật hắn đoán đúng, Trần Phi quả nhiên đã tới.

Đợi Trần Phi khiêu khích? Không, làm vậy thì không nắm chắc lắm. Lỡ như Trần Phi không khiêu khích thì làm sao? Chủ động xuất kích mới là đạo lý đúng đắn.

Tất Bác Đào nghĩ một hồi rồi nói với Hạ Vũ: "Anh Vũ, anh còn nhớ hai hôm trước em bị người ta dạy dỗ không."

"Nhớ chứ, thằng nhãi nhà cậu không phải nói muốn báo thù à? Kết quả thế nào rồi?" Hạ Vũ thuận miệng hỏi.

"Còn có thể thế nào nữa, làm cháu ngoan thôi chứ sao. Thằng đó ngang ngược quá, ra tay lại tàn độc, em không trêu vào nổi." Tất Bác Đào cười khổ nói: "Anh cũng biết em thích La Ngọc Lâm mà, kết quả bị thằng cha đó cướp mất không nói, còn dạy dỗ em một trận, mặt mũi em coi như vứt hết rồi. Thằng cha đó kiêu ngạo lắm, em dám cá chắc chắn hắn sẽ tới khiêu khích."

"Ồ? Vậy tôi phải xem xem hắn có bản lĩnh gì." Hạ Băng nhìn chằm chằm Trần Phi đang đi tới, thản nhiên nói: "Chuyện tôi nói với cậu hôm trước thế nào rồi, chỉ có hai mươi vạn thôi, không phải cậu không lấy ra được chứ?"

Tất Bác Đào nghiến răng nói: "Chỉ cần anh Vũ giúp em trút giận, số tiền này em chi nổi."

"Được." Hạ Vũ cười cười, rồi đứng tại chỗ không đi nữa.

Trần Phi lúc nãy đã phát hiện Tất Bác Đào không biết đã nói gì với người đi ở giữa kia, ánh mắt cứ liếc về phía mình. Với tính cách của hắn, mười phần là lại muốn chơi xấu mình, gã này đúng là chó không chừa thói ăn bẩn mà. Phát hiện bọn họ dừng lại, Trần Phi cũng chẳng để ý, cứ thế đi tới.

"Bao cao su, trùng hợp thật đấy, không ngờ lại gặp cậu ở đây." Trần Phi cười hì hì gọi biệt danh của hắn.

Mặt Tất Bác Đào lúc xanh lúc trắng, nhưng không hề mở miệng. Hạ Vũ nhìn chằm chằm Trần Phi, nói: "Quả nhiên rất kiêu ngạo, nhưng mà biệt danh này của cậu cũng đầy sáng tạo đấy. Nhóc con, cậu cướp bạn gái của hắn còn đánh hắn à?"

"Còn ông là vị nào?" Trần Phi thản nhiên nói.

Hạ Vũ phì cười. "Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi đã hứa với hắn sẽ giúp hắn trút giận. Biết điều thì quỳ xuống dập đầu cho hắn mấy cái, tôi cũng không làm khó cậu, nếu không thì tôi cũng không ngại tiễn cậu vào bệnh viện nằm mấy ngày đâu."

Quả nhiên, thằng hèn Tất Bác Đào này lại xúi giục một gã tới đối phó mình. Nhưng gã này lại là lai lịch thế nào? Sợ là không đơn giản.

"Bảo tôi dập đầu cho hắn, tôi thà chặt đầu mình xuống còn hơn, huống chi... tôi dám dập, hắn có dám nhận không?" Trần Phi lạnh lùng nhìn chằm chằm Tất Bác Đào, Tất Bác Đào không kìm lòng được lùi lại mấy bước, nấp sau lưng Hạ Vũ. Ánh mắt này quá đáng sợ, giống như có thể đâm xuyên qua người mình vậy. Cho dù Tất Bác Đào có Hạ Vũ đứng ra giúp mình cũng cảm thấy sợ hãi.

"Thú vị đấy, A Khuê, giúp tôi dạy dỗ hắn một trận." Hạ Vũ nói với người bên cạnh.

"Rõ, thiếu gia."

Một người thể trạng không tính là quá vạm vỡ bước ra. Người này khoảng tầm hơn hai mươi tuổi, để đầu đinh, trông rất tinh thần và tháo vát, Trần Phi liếc nhìn một cái phát hiện tay hắn to hơn người thường một chút, hơn nữa gần đốt ngón tay có từng lớp chai sần, chắc hẳn là người có luyện võ.

Gã tên A Khuê này rất dứt khoát, cũng không nói nhảm với Trần Phi, bước tới trực tiếp vung quyền. Trần Phi ban đầu còn không quá để ý, nhưng kết quả khi nắm đấm lao tới mới phát hiện không ổn, lập tức lách người né tránh trong gang tấc. Cậu có thể cảm nhận được trên nắm đấm này dường như ẩn chứa sức mạnh to lớn, hơn nữa góc độ ra quyền vô cùng xảo quyệt.

Cao thủ! Nếu không phải lúc nãy né kịp, chỉ riêng cú đấm này cũng đủ khiến xương cốt mình gãy rời.

Đây cũng coi như Trần Phi phản ứng đủ nhanh, hoặc có thể là nhờ tu luyện Phá Quân Quyền nên mới có chút hiểu biết về quyền pháp, biết cú đấm này nhìn qua bình thản không có gì lạ nhưng lại ẩn chứa sức mạnh to lớn.

A Khuê dường như có chút ngạc nhiên khi Trần Phi có thể né tránh, nhưng lại không nói gì thêm, chân trái bước lên trước, nắm đấm phải lao về phía vai Trần Phi. Cú đấm này cả tốc độ và sức mạnh đều mạnh hơn trước, Trần Phi thậm chí có thể nghe thấy từng tiếng xé gió. Xem ra thính giác quá nhạy bén cũng không phải chuyện tốt gì, ít nhất nghe thấy loại âm thanh này chỉ làm tăng thêm áp lực.

Thế nhưng lần này Trần Phi lại không né, mà vung nắm đấm đánh trả. Phá Quân Quyền chú trọng chính là một chữ "tiến" không lùi, thế khí dũng giả thắng khi hẹp đường gặp nhau, nếu ngay cả xuất quyền cũng không dám thì còn bàn gì đến chuyện thắng?

"Bịch!" Nắm đấm va chạm vào nhau, phát ra tiếng động trầm đục.

Về điểm này, Thiếu Thiếu xin lỗi sự ưu ái của các huynh đệ!

Tuy nhiên Thiếu Thiếu sẽ dốc hết tâm sức nỗ lực viết ra những câu chuyện đặc sắc, để mọi người đọc một mạch cho sướng. Ngoài ra, không khí trong khu bình luận sách Thiếu Thiếu thật sự yêu chết mất, mỗi lần nhìn thấy tin nhắn của mọi người đều khiến tôi vô cùng kích động.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:90
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.