“Chơi thì chơi, tại sao lại không chơi.” Hạ Băng nói ngay lập tức. “Nhưng tôi không để cậu chiếm tiện nghi đâu, nếu cậu thua thì phải hứa với tôi một chuyện.”
“Chuyện gì?” Trần Phi vốn dĩ cũng chẳng trông mong Hạ Băng sẽ đồng ý loại điều kiện này, chẳng qua chỉ là đùa vui mà thôi.
Hạ Băng tinh quái nói: “Chuyện gì thì tôi chưa nghĩ ra, cậu cứ nợ đấy, đợi khi nào tôi nghĩ xong sẽ bảo cậu.”
“Đây chẳng phải là tấm séc khống sao, tùy cậu viết thế nào cũng được.” Trần Phi lắc đầu nói.
“Sao thế? Cậu không dám à?” Hạ Băng ưỡn ngực nhìn Trần Phi, bộ dạng như thể nếu cậu không dám thì tôi sẽ coi thường cậu.
Được, cô nhóc này còn chơi trò khích tướng nữa chứ. Nếu không đồng ý thì đúng là bị cô ấy coi thường thật, dù sao thì bản thân mình cũng không thể thua, thôi thì chơi với cô ấy một chút vậy.
“Được, nhưng một ván phân thắng bại, nếu ai thua thì không được quỵt nợ, cũng không được dây dưa tiếp. Ngọc Lâm vẫn còn đang đợi dưới lầu đấy.” Vì lo cô nhóc này sau khi thua sẽ không cam tâm, Trần Phi nói trước để chặn họng.
“Không vấn đề gì.” Hạ Băng gật đầu nói.
Trần Phi có chút nghi hoặc, tại sao cô nhóc này lại đồng ý dứt khoát thế, chẳng lẽ cô ấy tự tin như vậy sao?
Thấy vẻ nghi hoặc của Trần Phi, Hạ Băng thầm đắc ý cười trong lòng. “Đồ quỷ, đấu với bà đây hả, cậu tưởng bà đây chơi không lại cậu sao, đến lúc thua rồi xem cậu làm thế nào.”
Trước kia Hạ Băng chơi một mình thì dùng bàn phím, nhưng nếu hai người đối đầu thì dùng bàn phím laptop lại có chút bất tiện, nhất là người chơi tay cầm phụ sẽ bị thiệt thòi. Trần Phi đang định rộng rãi chút là mình cầm tay phụ, không ngờ Hạ Băng lại lôi từ ngăn kéo đầu giường ra một bộ tay cầm. Nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của Trần Phi, Hạ Băng đắc ý cắm tay cầm vào rồi đưa cho Trần Phi.
“Không ngờ đồ nghề của cô còn đầy đủ phết đấy.” Trần Phi ngạc nhiên nói.
“Đương nhiên rồi.” Hạ Băng hừ một tiếng đầy đắc ý, rồi bắt đầu chỉnh game chuẩn bị chọn nhân vật.
Trần Phi bình thường đều dùng bàn phím chơi, ít có cơ hội dùng tay cầm chơi game. Tuy nhiên, chắc Hạ Băng cũng chẳng lợi hại gì cho cam, nên cũng chẳng có gì phải lo lắng.
Hai người mỗi bên chọn xong nhân vật rồi bắt đầu, Trần Phi vốn muốn làm quen với thao tác trên tay cầm, nhưng Hạ Băng căn bản không cho hắn cơ hội này. Thấy nhân vật của mình liên tục mất máu, đang ở thế hạ phong, Trần Phi vội vã phản công.
Một ván phân thắng bại, nếu thua thì mất mặt lắm.
Đòn phản công của Trần Phi ngay lập tức xoay chuyển cục diện, nhưng còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì hắn đã phát hiện ra Hạ Băng rất lợi hại, trình độ đó thậm chí còn chẳng kém gì mình. Trần Phi bắt đầu nảy sinh tâm lý hiếu thắng, khổ nỗi cái tay cầm này dùng quá không quen tay, cuối cùng vì một sơ suất mà bị Hạ Băng chộp được cơ hội.
Thua rồi!
Trần Phi tặc lưỡi, không ngờ tình huống lại thành ra như vậy. Tuy nói dùng tay cầm không quen lắm, nhưng về cơ bản cũng không ảnh hưởng quá nhiều. Chỉ là không ngờ Hạ Băng lại lợi hại như vậy, thời gian mình sơ suất rất ngắn, người bình thường căn bản không nắm bắt được cơ hội này. Thế mà Hạ Băng không chỉ bắt được, mà còn tung ra một loạt liên chiêu không chút sơ hở khiến hắn căn bản không có cơ hội phản thủ. Đúng là mình đã coi thường cô ấy rồi!
“Tôi thua rồi.” Trần Phi cũng không chơi trò vô lại, tuy rằng nếu mình dùng bàn phím, hoặc làm quen với tay cầm một chút thì đảm bảo có thể thắng, nhưng thua là thua, Trần Phi không tìm cớ.
“Giờ biết sự lợi hại của tôi chưa, đã ngoan ngoãn nhận thua thì tôi không làm khó cậu nữa, được rồi, đi làm việc của cậu đi.” Hạ Băng đắc ý vung tay một cái, cái vẻ đó trông vô cùng kiêu ngạo.
Trần Phi nhìn cái vẻ đắc ý của cô ấy mà thật không biết nói gì cho phải, đúng là được đằng chân lân đằng đầu mà! Hắn đứng dậy, đi ra ngoài. Đúng lúc sắp ra tới cửa thì Hạ Băng buông một câu.
“Đừng quên cậu còn nợ tôi một chuyện đấy.”
“Không quên được đâu.” Trần Phi bĩu môi, đi xuống lầu.
Xuống đến lầu, Trần Phi có chút căng thẳng, không biết phải đối mặt với La Ngọc Lâm thế nào. Dù sao thì vừa nãy nếu thành công thì không sao, đằng này lại hỏng bét ở chỗ không thành công, dù cô ấy không giận thì thế này cũng hơi ngượng ngùng.
Chẳng lẽ mình lại chạy qua bảo vừa nãy bị Hạ Băng ngắt quãng, hai ta tiếp tục đi? Nếu Trần Phi mà nói như thế thì La Ngọc Lâm dù không thưởng cho hắn một cái tát thì e rằng cũng chẳng dễ chịu gì hơn.
Tuy ngượng ngùng nhưng cũng không thể trốn tránh được, hơn nữa lúc đó là tình đầu ý hợp, sợ cái quái gì. Trần Phi tự lên dây cót tinh thần cho mình, rồi bước lại gần.
“Hạ Băng nó làm gì thế?”
Trần Phi còn chưa kịp mở miệng, La Ngọc Lâm đã lên tiếng trước. Nghe giọng điệu này rất bình thản như thể vừa nãy chẳng có chuyện gì xảy ra vậy, ừ, giả ngốc, không nhắc đến chuyện này, rất tốt! Tuy nhiên, cứ nhắc đến Hạ Băng là Trần Phi lại thấy bực.
“Nó rảnh rỗi không có việc gì làm, gọi tôi lên lầu chơi game cùng nó.”
Nghe giọng điệu có vẻ không tốt lắm của Trần Phi, La Ngọc Lâm nghĩ một chút là biết ngay hắn chắc chắn vì bị Hạ Băng ngắt quãng nên thấy bực bội. Nhắc mới nhớ, cái giọng hét kia của Hạ Băng quả thực quá tình cờ, không lệch đi đâu được, cứ nhằm đúng thời điểm then chốt mà vang lên. Tâm trạng vốn khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được sau khi nghĩ đến đây lại có chút gợn sóng, La Ngọc Lâm vội vàng đổi chủ đề.
“Ồ, thời gian này của tôi chắc là được rồi chứ?”
Nhắc đến Thiên Hương Ngọc Dung Tán, sự chú ý của Trần Phi quả nhiên đã bị thu hút lại, nhìn thời gian rồi nói: “Ừm, cô có thể đi rửa sạch đi.”
“Được.” La Ngọc Lâm đáp một tiếng rồi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Dòng nước trong vắt chảy xuống từ trên mặt, lớp Thiên Hương Ngọc Dung Tán đen sì trôi đi. Khi La Ngọc Lâm rửa sạch mặt, soi gương nhìn thử.
Hiệu quả quả thực rất rõ rệt, da dẻ trắng hơn so với trước khá nhiều. Các nốt đỏ trên mặt tuy chưa lặn hết, nhưng những nơi xung quanh có dấu vết đã mờ đi rõ rệt. Dù sao thì đây cũng không phải cục tẩy, lau nhẹ một cái là xóa sạch được nốt đỏ.
Nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mình, trong đầu La Ngọc Lâm lại hiện lên cảnh tượng vừa nãy, gương mặt của Trần Phi, đôi mắt mê hoặc đó. Chẳng biết từ lúc nào khuôn mặt cô đã đỏ ửng lên, cũng không biết là vì thẹn thùng hay là vì ửng đỏ sau khi vừa đắp mặt xong.
Lau mặt xong, La Ngọc Lâm bước ra, Trần Phi đang đợi ở ngoài cửa. Thấy cô bước ra, Trần Phi nói: “Mấy nốt đỏ này dự là phải 2-3 ngày mới lặn được. Ngày mai xem hiệu quả thế nào, tốt nhất là có thể đắp thêm một lần nữa.”
Không biết vì sao khi Trần Phi nói đắp thêm một lần nữa, ý nghĩ đầu tiên trong đầu La Ngọc Lâm lại là anh ấy còn muốn… còn muốn hôn mình.
Tâm trí rối bời, La Ngọc Lâm gật đầu. “Mai xem thế nào rồi tính tiếp, tôi lên lầu đây.” Nói xong, La Ngọc Lâm liền vội vội vàng vàng đi lên lầu.
Nhìn dáng vẻ hoảng hốt của La Ngọc Lâm, Trần Phi có chút nghi hoặc. “Chẳng lẽ cô ấy cảm thấy Thiên Hương Ngọc Dung Tán này không tốt? Sao bảo ngày mai đắp tiếp cô ấy lại có vẻ không tình nguyện lắm? Hơn nữa còn đi gấp gáp như vậy.”
Trần Phi lắc đầu, cất Thiên Hương Ngọc Dung Tán đi, sau đó dọn dẹp đống rác vừa nãy. Còn về việc La Ngọc Lâm nghĩ gì thì hắn cũng không để tâm lắm, dù sao nốt đỏ mọc trên mặt cô ấy, nếu cô ấy không muốn dùng thì mình cũng đâu thể ép buộc cô ấy được?