Trần Phi ôm cô gái say rượu kia đến bên ghế sô pha rồi đặt xuống. Vừa rồi vì quá khẩn trương nên Trần Phi không có cảm giác gì, lúc này mới phát hiện cô gái say rượu trông có vẻ đã uống rất nhiều. Khuôn mặt vốn dĩ tinh tế xinh đẹp nay vì say rượu mà ửng hồng, đặc biệt quyến rũ. Một đôi chân ngọc trắng nõn tùy ý duỗi ra trên ghế sô pha, dường như đang tìm một tư thế thoải mái.
“Đôi chân trắng ngần xinh đẹp thế này mà mình vừa mới chạm qua sao? Tại sao lại chẳng có cảm giác gì cả. Chết tiệt, chắc chắn là do quá khẩn trương rồi. Đáng tiếc thật, ai mà biết được cảm giác đó như thế nào cơ chứ.” Trần Phi thầm thở dài trong lòng.
“Anh làm gì thế?” Một giọng nói dễ nghe bất ngờ vang lên bên cạnh, Trần Phi giật mình quay đầu nhìn lại, thì ra là cô gái mang tất chân đang nghi hoặc nhìn mình.
Trần Phi vội vàng lắc đầu đáp: “Không… không có gì.”
Cô gái mang tất chân quan sát Trần Phi từ trên xuống dưới, ánh nhìn khiến Trần Phi không khỏi lo lắng. Không lẽ cô ấy không hài lòng về mình sao?
“Anh là quản gia mới tới à? Anh tên gì?” Cô gái mang tất chân hỏi.
Trần Phi đáp: “Tôi tên Trần Phi.”
“Trần Phi, cái tên quê mùa thật.” Cô gái mang tất chân bĩu môi, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô gái say rượu. Nhìn dáng vẻ cô ấy có vẻ cũng đã uống rượu, hơn nữa còn có chút mệt mỏi, vừa ngồi xuống đã lấy tay xoa bóp cánh tay mình.
“Tiểu thư, tôi có cần đi chuẩn bị nước tắm không?” Trần Phi đứng một bên hỏi.
Cô gái mang tất chân vừa nghe xong câu này liền đứng bật dậy, tức giận trừng mắt nhìn Trần Phi: “Anh gọi ai là tiểu thư?”
Trần Phi bị hành động đột ngột này làm cho bối rối, đúng là mấy vị tiểu thư nhà giàu này ai cũng như nhau cả. Mình chỉ hỏi có cần chuẩn bị nước tắm hay không chứ có bảo tắm chung đâu, cần gì phải phản ứng dữ dội như vậy?
“Ý tôi là nếu tắm rửa một chút có lẽ sẽ dễ chịu hơn.” Vì công việc, Trần Phi đành nhẫn nhịn.
Thế nhưng cô ấy vẫn không buông tha, còn một tay tóm lấy cổ áo Trần Phi: “Tôi đang hỏi anh đấy, anh gọi ai là tiểu thư? Anh mù à? Anh thấy tôi giống tiểu thư ở điểm nào?”
Trần Phi có chút tức giận, mình là quản gia thì không sai, nhưng cũng đâu thể làm thế này được. Nếu cô ta không phải là phụ nữ thì Trần Phi đã sớm giáng cho một cái tát rồi.
Nhẫn nhịn cơn giận, Trần Phi nói: “Tôi là quản gia, tôi không gọi cô là tiểu thư thì gọi là gì, chẳng lẽ gọi là bảo bối? Hơn nữa, tuy tôi là quản gia của cô nhưng không có nghĩa là tôi phải để cô nhục mạ mình, tốt nhất là cô bỏ tay ra.”
“Anh… anh bảo tôi nhục mạ anh, là anh đang nhục mạ tôi đấy chứ!” Cô gái mang tất chân nghe thấy lời Trần Phi liền bùng nổ, túm cổ áo Trần Phi định quật ngã anh.
Trần Phi buồn cười, chơi trò vật qua vai với mình sao? Nếu cô mà quật ngã được tôi thì tôi không còn tên là Trần Phi nữa.
Trần Phi lập tức hơi dùng lực giữ vững cơ thể. Cô gái mang tất chân vốn tưởng chắc chắn sẽ thành công, ai ngờ Trần Phi lại vững như bàn thạch. Cú dốc sức này chẳng những không đẩy ngã được Trần Phi mà chính cô lại sơ ý ngã nhào xuống đất.
“Anh… anh là đồ vô lại, đồ cầm thú! Anh… anh nhục mạ, trêu ghẹo tôi, còn dám quật ngã tôi. Tôi không xong với anh đâu!” Cô gái mang tất chân tức tối đập mạnh xuống sàn nhà, rồi bất ngờ bật dậy bằng một chiêu lộn người.
Trần Phi giờ đây cảm thấy dở khóc dở cười, rõ ràng là cô ta nhục mạ mình trước, muốn quật ngã mình không thành lại tự ngã, giờ lại đổ hết lên đầu mình. Còn thêm cả cái tội danh trêu ghẹo vô lý này nữa, phụ nữ đúng là không thể hiểu nổi, nhất là mấy cô tiểu thư nhà giàu đã uống rượu như thế này.
Xem ra sự nghiệp quản gia ngắn ngủi của mình sắp kết thúc rồi.
Trần Phi vừa định nói nếu còn cố tình gây sự vô lý thì mình sẽ không khách khí nữa, công việc này không làm thì thôi. Nhưng chưa kịp để Trần Phi mở lời, cô gái mang tất chân đột nhiên hét lớn một tiếng rồi tung một cước về phía anh.
Cú đá nhắm thẳng vào hạ bộ của Trần Phi, khiến anh giật mình vội lùi lại né tránh. Cô nàng này cũng thật quá ngang ngược và âm độc, ra tay là muốn triệt hạ người khác.
Cô gái mang tất chân thấy một kích không trúng lại lao tới tiếp. Lúc này Trần Phi mới phát hiện cô gái này hình như có học võ, chiêu thức cực kỳ hung hãn. May mà thể chất và thị lực của Trần Phi bây giờ không tầm thường nên vẫn né tránh được. Nhưng cứ tiếp tục thế này cũng không ổn, bị một cô gái làm cho chật vật thế này mất mặt quá, hơn nữa cô ta còn âm độc như vậy, chỉ cần sơ ý một chút là có nguy hiểm đến tính mạng.
Dù sao thì công việc chắc cũng không giữ được nữa, cộng thêm cô nàng này cứ ép sát không buông, Trần Phi cuối cùng không thể nhịn được nữa. Nhân lúc cô ta tung cước, Trần Phi chộp lấy cổ chân cô, rồi dùng lực kéo mạnh một cái.
Cô gái mang tất chân có lẽ đang đánh rất hăng, không ngờ Trần Phi đột nhiên phản công, trở tay không kịp liền bị Trần Phi khống chế. Trần Phi buông cổ chân cô ra, nắm lấy hai tay cô rồi vòng ra sau lưng, kéo sát vào người mình.
Cô gái mang tất chân cố sức phản kháng, nhưng sức lực của cô sao có thể so với Trần Phi? Hoàn toàn không thể thoát ra. Hai người vốn đã dán sát vào nhau, lại còn giãy giụa như vậy, sự ma sát giữa hai cơ thể khiến Trần Phi vô thức mà có phản ứng.
“Anh… anh là đồ sắc lang!”
Cảm nhận được thứ cứng ngắc đằng sau lưng, cô gái mang tất chân tức đến phát khóc.
Trần Phi cũng rất bất đắc dĩ, tuy cô gái này rất xinh đẹp, rất bắt mắt nhưng cái kiểu ngang ngược âm độc thế này hoàn toàn không phải gu của anh, Trần Phi vốn chẳng hề có suy nghĩ xấu xa gì. Nhưng thân hình cô nàng này đúng là không tệ, chỉ là cái sự va chạm kia lại khiến "tiểu đệ" của mình phản ứng.
“Tốt nhất cô đừng có giãy giụa nữa, nếu không tôi không dám đảm bảo sẽ xảy ra chuyện gì đâu.” Trần Phi chẳng có hứng thú giải thích với cô ta, có giải thích thì với tính cách tiểu thư nhà giàu này chắc cũng chẳng nghe.
“Anh tên Trần Phi đúng không, tôi nhớ mặt anh rồi. Có giỏi thì anh đừng bao giờ buông tôi ra, nếu không tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết, Hạ Băng tôi nói là làm!” Cô gái mang tất chân dù miệng vẫn còn quát tháo, nhưng cơ thể đã không còn giãy giụa nữa.
Trần Phi không ngờ cô ta còn dám đe dọa mình, đang định cho cô ta một bài học thì khi nghe thấy tên cô, anh liền khựng lại: “Cô… cô nói cô tên gì? Hạ Băng, cô không phải là La Ngọc Lâm à?”
Hạ Băng hừ lạnh một tiếng: “Người đang nằm kia mới là La Ngọc Lâm.”
Trần Phi nhìn cô gái đang say bất tỉnh nhân sự trên ghế sô pha, rồi lại nhìn Hạ Băng, lập tức cười khổ, nhầm người rồi.
“Cái đó, tôi… tôi tưởng cô là La Ngọc Lâm, hiểu… hiểu lầm rồi.”
“Hiểu lầm? Tôi không nghĩ đây là hiểu lầm đâu. Có giỏi thì anh mang cô ta qua đây, tôi hỏi xem đó có phải là hiểu lầm không.” Hạ Băng hừ lạnh.
Trần Phi cạn lời, cô nàng này không những dã man bạo lực mà ăn nói cũng thật quá táo bạo. Nhưng chuyện này đúng là mình đuối lý, ai bảo "anh em" của mình không biết giữ ý cơ chứ.
“Tôi tưởng cô là tiểu thư, cho nên…” Trần Phi giải thích.
“Anh còn dám nhục mạ tôi!” Nghe thấy hai chữ "tiểu thư", Hạ Băng lại nổi quạu, tuy không thoát ra được nhưng chân cô vẫn tự do, liền giẫm mạnh xuống mu bàn chân Trần Phi một cái đau điếng.
“Á…”
Trần Phi thét lên một tiếng đau đớn, mu bàn chân gần như tê dại cả đi.