Trần Phi thu xếp tâm trạng, nghiêm túc nghe giảng. Vốn dĩ Trần Tiêu Trúc đã có chút khó chịu vì việc anh đến muộn, nếu bây giờ anh còn không tập trung nghe giảng, nàng chắc chắn sẽ bùng nổ sau giờ học. Thật ra Trần Tiêu Trúc cũng không quá giận, chỉ là thấy Trần Phi đến lớp mình mà còn dám đi muộn nên cảm thấy không phục. Nay thấy Trần Phi ra dáng một học sinh gương mẫu, nghiêm túc nghe giảng, nàng cũng nguôi giận.
Bài giảng kết thúc, ban đầu Trần Tiêu Trúc định trò chuyện đôi câu với Trần Phi để hỏi lý do tại sao anh đi muộn, nhưng nghĩ lại rồi thôi.
Trần Phi vươn vai, thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi. Lúc này, Hạ Băng huých nhẹ vào người anh, rồi hất cằm ra hiệu về phía trước. Trần Phi ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là Lý Phong đang đi tới!
"Tên này đúng là chứng nào tật nấy, tôi còn tưởng lần trước bị cậu đánh xong là sợ rồi chứ, không ngờ hôm nay lại tìm đến. Cậu cẩn thận chút, nếu không nắm chắc phần thắng, hắn tuyệt đối sẽ không đến tìm cậu đâu." Hạ Băng lo lắng nói.
Lý Phong đi đến trước mặt, Trần Phi vừa định lên tiếng, Hạ Băng đã đứng phắt dậy, chỉ tay vào Lý Phong nói: "Lý Phong, rốt cuộc anh muốn thế nào? Có bản lĩnh thì cứ vạch đường ra, tôi tiếp chiêu là được chứ gì."
Biểu cảm của Lý Phong lập tức trở nên lúng túng, hắn nhìn Hạ Băng rồi lại nhìn Trần Phi, không biết phải nói sao cho phải. Trần Phi lúc này mỉm cười nói với Hạ Băng: "Cô đừng căng thẳng thế, là tôi có chuyện nhờ Lý Phong giúp."
"Cậu có chuyện nhờ hắn? Chuyện gì mà không nói với tôi, chúng ta nói chuyện với nhau là được rồi, cần gì phải tìm hắn." Hạ Băng nghi hoặc hỏi.
"Là chuyện giữa đàn ông bọn tôi thôi, cô yên tâm đi, không sao đâu." Trần Phi không giải thích gì thêm, mỉm cười chào Hạ Băng và La Ngọc Lâm một tiếng rồi kéo Lý Phong rời đi.
Hạ Băng nghi hoặc hỏi La Ngọc Lâm: "Ngọc Lâm, cậu nói xem rốt cuộc Trần Phi có chuyện gì vậy."
"Cậu ấy vừa chẳng nói là chuyện đàn ông sao, đàn ông có chuyện gì thì sao tôi biết được. Cậu muốn biết thì tự đi mà hỏi cậu ấy ấy. Đi thôi, Kỳ Kỳ còn đang đợi chúng ta kìa." La Ngọc Lâm tuy cũng tò mò nhưng không có cái kiểu phải truy hỏi cho ra lẽ, cô cười hì hì rồi kéo Hạ Băng đi.
Sau khi Trần Phi cùng Lý Phong ra ngoài, Lý Phong liền sốt sắng nói: "Lão đại, chuyện tôi nhờ ngài điều tra, tôi đã tra ra manh mối rồi. Bố của Tất Bác Đào quả thực có không ít đàn bà bên ngoài. Đây là kết quả tôi điều tra được, lão đại ngài xem qua đi."
Lý Phong đưa tới mấy tờ giấy, Trần Phi cầm lấy xem, không khỏi lộ ra một tia tán thưởng. Chưa bàn đến việc tư liệu này có chính xác hay không, chỉ riêng sự nỗ lực này cũng đủ thấy năng lực làm việc của tên nhóc Lý Phong này không hề tầm thường.
Trên giấy ghi chép rõ ràng thông tin của từng người phụ nữ, từ tuổi tác, xuất thân, sở thích, thậm chí cả thời gian cặp kè với Tất Hải Sinh đều được ghi lại rành mạch, quan trọng nhất là còn có cả ảnh của họ. Có thể tra ra nhiều thứ như vậy chỉ trong vòng một ngày, bản lĩnh của Lý Phong quả thật không nhỏ.
Trần Phi vừa đi ra ngoài vừa xem tư liệu, với Tất Hải Sinh, anh đúng là có chút ngưỡng mộ. Phụ nữ ở đây có người thì lớn tuổi đã có chồng, có người thì là sinh viên trẻ tuổi, tổng cộng có bảy tám người.
"Trên này đều là những người đã từng có quan hệ kiểu đó với Tất Hải Sinh sao?" Trần Phi quay đầu hỏi Lý Phong.
Lý Phong gật đầu: "Vâng, đều đã từng có quan hệ xác thịt với Tất Hải Sinh, mà không phải chỉ một lần. Tôi không biết lão đại muốn điều tra chuyện gì, nhưng tôi nghĩ nếu chỉ là tán tỉnh thông thường thì chắc không cần phải điều tra, nên khi điều tra tôi đã loại bỏ những người đó ra. Nếu lão đại muốn chi tiết hơn thì phải cần thêm vài ngày nữa, dù sao chuyện này tương đối phức tạp hơn."
"Cậu chắc chắn tư liệu này là chính xác chứ?" Trần Phi hỏi lại.
Lý Phong vỗ ngực đảm bảo: "Chắc chắn đều là thật, tôi đã đặc biệt dặn đám tay chân trong nhà đi tra, tuyệt đối không sai được. Đây là dâng cho lão đại ngài, sao tôi dám lừa ngài chứ."
"Tốt, cậu bây giờ giúp tôi tra xem Tất Hải Sinh và La Phượng có quan hệ gì không, còn nữa, vợ ông ta có quen biết một người phụ nữ tên Vương Hi Đan hay không." Trần Phi gật đầu, dặn dò.
"Được thôi, trước tối nay sẽ có kết quả. Lão đại, số điện thoại của ngài là bao nhiêu, khi nào tra ra tôi sẽ gọi cho ngài." Lý Phong trực tiếp nhận lời.
Trần Phi đọc số điện thoại cho Lý Phong, sau đó nói vài câu rồi Lý Phong rời đi.
Cầm tập tư liệu này trên tay, khóe miệng Trần Phi nhếch lên, đã đến lúc nên đi gặp Vương Hi Đan rồi.
Có lẽ là tâm linh tương thông, trong lúc Trần Phi đang nghĩ đến Vương Hi Đan, thì Vương Hi Đan cũng vừa hay nhớ tới Trần Phi. Kể từ lần bị Trần Phi đột ngột xông vào phát hiện ra mình, mấy ngày nay Vương Hi Đan không còn lén lút theo dõi La Phượng nữa. Đã đánh cược một tuần cho hắn điều tra Vương Hi Đan, nàng tuyệt đối sẽ không nuốt lời. Theo thời gian một tuần sắp đến gần mà Trần Phi vẫn không xuất hiện, Vương Hi Đan không khỏi lo lắng liệu hắn có phải cố tình kéo dài thời gian hay không.
Ngay lúc này, Vương Hi Đan chợt nghe tiếng gõ cửa. Ở đây chẳng có mấy người biết nàng, ai sẽ tới chứ? Người đầu tiên Vương Hi Đan nghĩ đến chính là Trần Phi. Mở cửa ra nhìn, bên ngoài quả nhiên đứng là cái tên cặn bã Trần Phi đó.
"Hi, biểu cảm có vẻ không ngạc nhiên lắm, chẳng lẽ cô đoán được là tôi rồi à?" Trần Phi cười cười, rồi tự nhiên bước vào trong.
Nhìn thấy dáng vẻ tự nhiên như vào nhà mình của Trần Phi, Vương Hi Đan cảm thấy có chút tức giận, tiện tay đóng sầm cửa lại. "Anh còn dám đến đây à."
"Tại sao lại không dám đến? Chúng ta đã đánh cược mà!" Trần Phi đột nhiên xoay người lại, Vương Hi Đan không kịp phòng bị, suýt chút nữa đâm sầm vào người anh. Cảm nhận được hơi thở đàn ông ập tới, Vương Hi Đan lập tức tức giận đẩy Trần Phi ra. "Anh muốn làm gì."
Trần Phi cười nói: "Căng thẳng thế làm gì, tôi lại đâu làm gì cô. Huống hồ khoảng cách gần thế này chúng ta cũng từng có rồi, không phải sao?"
Nghĩ đến lần trước bị Trần Phi đè dưới thân, còn bị hắn sờ soạng cơ thể, Vương Hi Đan tức muốn nổ phổi. Nàng lạnh mặt nhìn hắn, nói giọng lạnh lùng: "Rốt cuộc anh muốn làm gì thì nói thẳng đi, nói xong thì cút ngay, ở đây không chào đón anh."
"Gói thuốc lá lần trước để ở chỗ cô đâu rồi?" Trần Phi như thể hoàn toàn không nghe thấy Vương Hi Đan đang nói gì, đảo mắt nhìn quanh quất.
Thấy dáng vẻ này của hắn, Vương Hi Đan thực sự muốn đấm cho hắn một trận ra trò, nhưng nhỡ đâu đánh không lại rồi lại bị hắn bắt nạt thì đúng là được chẳng bù mất. Nàng tức tối đi đến bên cạnh, lấy thuốc lá trong ngăn kéo ném cho Trần Phi, Vương Hi Đan nghiến răng nghiến lợi nói: "Hút đi, hút cho chết đi."
Trần Phi không chút bận tâm lấy một bao thuốc ra, mở hộp, cười hì hì châm lửa rồi rít một hơi thỏa mãn, mới tiếp tục nói: "Sao câu này của cô nghe cứ như bạn gái đang dỗi bạn trai vậy."
Vương Hi Đan vốn không thấy gì, nhưng sau khi Trần Phi nói vậy thì cũng cảm thấy có chút không ổn, lạnh mặt lườm Trần Phi, vừa giận vừa tức, không biết nên nói gì cho phải.
Trần Phi cười nói: "Nhưng ai mà tìm cô làm bạn gái thì đúng là xui xẻo, chẳng có chút tinh ý nào cả. Không thấy tôi đang hút thuốc sao, sao không chuẩn bị gạt tàn?"
"Anh đừng được voi đòi tiên." Vương Hi Đan dù nói vậy nhưng vẫn đi tìm gạt tàn. Nhỡ đâu không có, Trần Phi chắc chắn sẽ búng tàn thuốc xuống đất, đến lúc đó người phải dọn dẹp lại là chính nàng.