Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 87
Không cần cởi quần áo

❊ ❊ ❊

“Tiểu tử cũng không có bản lĩnh gì đặc biệt, chỉ là muốn có một bộ ngân châm mà thôi. Thế nhưng...” Trần Phi nheo mắt, không kiêu ngạo không siểm nịnh, khẽ cười một tiếng. “Nhưng mà đã lão gia tử đã nói vậy thì thử một chút cũng không sao. Dù sao so với lão gia tử thì tiểu tử vẫn còn non nớt lắm, cho dù thật sự không có tài cán gì cũng chẳng sợ mất mặt.”

“Cậu đúng là biết nói chuyện đấy, sợ là chỉ giỏi cái miệng thôi nhỉ.” Tên nam tử phù hoa trước đó bĩu môi, châm chọc nói.

Trần Phi ngay cả liếc mắt cũng không nhìn hắn, cứ như thể câu nói đó là đang nói về người khác chứ không phải mình. Riêng sự nhẫn nhịn này đã vô cùng đáng quý!

Sự tán thưởng trong mắt lão giả không khỏi tăng thêm một phần. “Cậu cần ngân châm, chắc hẳn là có chút tạo nghệ về châm cứu. Châm cứu thứ này lão già đây cũng biết chút ít. Ra sau lấy một bộ châm đến đây.” Câu này tự nhiên là nói với tên nam tử phù hoa kia. Hắn không cam lòng lườm Trần Phi một cái rồi đi vào nhà sau.

Lão giả chậm rãi nói tiếp: “Quy tắc của Tĩnh Tâm Trai chính là như vậy, nếu có bản lĩnh thì đồ ở đây cậu muốn xem gì thì lấy nấy, không có bản lĩnh thì từ đâu đến hãy về nơi đó, dù là người do Tiêu Trúc mang đến cũng không nể tình. Cậu đã hiểu về châm cứu, vậy thì nói xem cậu muốn làm thế nào.”

Muốn xem gì thì lấy nấy, câu này nói thật là hào sảng. Trần Phi nhịn không được liếc nhìn Trần Tiêu Trúc, trong lòng tính toán nếu muốn lấy nàng thì không biết có được không. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng ngoài mặt không hề biểu hiện ra, chỉ thản nhiên nói: “Vốn dĩ tôi đã hẹn với chị... chị Tiêu Trúc ngày mai sẽ giúp chị ấy trị dứt điểm vấn đề thiên quỳ, nhưng đã lão gia tử muốn kiểm tra, thì tiểu tử đành phải làm ngay bây giờ vậy.”

Trần Phi vốn định gọi là Trần lão sư, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt xuống. Lợi lộc ngoài miệng không chiếm thì uổng, huống hồ chính bản thân cô ta cũng muốn xem mình làm trò cười.

Sắc mặt lão giả không thay đổi, cũng không biết là ông biết bệnh của Trần Tiêu Trúc hay không, chỉ hơi gật đầu ra vẻ chờ đợi. Ngược lại, trong lòng Trần Tiêu Trúc lại có chút suy tính. Vốn dĩ nàng cảm thấy Trần Phi biết châm cứu là chuyện không thể nào, sở dĩ mang hắn đến đây cũng là vì muốn nhìn bộ dạng chướng mắt của hắn, muốn hắn phải muối mặt mà thôi. Không ngờ bây giờ Trần Phi lại dám mạnh miệng nói có thể trị khỏi cho mình, thậm chí còn vô cùng tự tin như thể là chuyện dễ như trở bàn tay.

Chẳng lẽ hắn thực sự biết châm cứu?

Trần Tiêu Trúc bỗng nhiên có chút mong đợi.

Nam tử phù hoa từ trong nhà bước ra, trên tay cầm một cái hộp rất tinh xảo. Lão giả khẽ vẫy tay, tên nam tử không tình nguyện đưa cho Trần Phi. Thế nhưng ánh mắt và biểu cảm của hắn đều bộc lộ một ý tứ, đó là khinh thường, căn bản không hề tin tưởng Trần Phi.

Trần Phi lại rất thản nhiên, trên đời này ếch ngồi đáy giếng, phường hề nhảy nhót rất nhiều. Trước kia khi còn đi làm thuê, Trần Phi đã hiểu được một chữ: Nhẫn! Nếu cậu không có địa vị, không có thực lực, thì rất nhiều người sẵn sàng giẫm lên cậu mấy cái, khinh bỉ cậu mấy câu để nâng cao thân phận của bản thân. Tức giận, phản kích? Không có bản lĩnh thì chỉ làm trò cười thêm mà thôi.

Mở hộp ra, bên trong đặt mười hai cây ngân châm tinh xảo. Tuy đây là lần đầu tiên Trần Phi nhìn thấy thứ này, nhưng vẫn cảm thấy đây là đồ tốt.

Xem ra Trần Tiêu Trúc không lừa mình.

Trần Phi tùy ý nói với lão giả: “Trong này chắc là có phòng nhỉ, vào trong đi.”

“Tiểu tử, cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu đấy nhé, cậu tưởng mình là cái thá gì mà đòi vào trong phòng.” Tên nam tử phù hoa lập tức nhảy ra chế nhạo.

Xem ra căn phòng bên trong này không phải ai cũng có thể vào được. Trần Phi nhìn chằm chằm tên nam tử phù hoa, thản nhiên nói: “Chẳng lẽ anh định để tôi châm cứu cho chị Tiêu Trúc ở bên ngoài sao? Đến lúc đó nếu có người đi vào thì không phải ai cũng thấy hết rồi à? Kỹ pháp châm cứu của tôi thế nào thì không nói, nhưng nếu thân thể của chị Tiêu Trúc bị người ta nhìn thấy thì sao? Hay là anh không có ý tốt, muốn nhân cơ hội nhìn trộm?”

“Tất nhiên là không phải rồi, tôi đâu có nghĩ thế.” Tên nam tử phù hoa thấy sắc mặt Trần Tiêu Trúc không tốt, vội vàng giải thích.

“Cứ vào trong đi. Tiểu Vương, cậu ở ngoài trông coi. Tiêu Trúc, đỡ ông vào trong.” Giọng điệu của lão giả khiến người khác cảm thấy không thể nghi ngờ. Tên nam tử phù hoa không còn nhảy nhót nữa, Trần Tiêu Trúc đỡ ông chậm rãi đi vào trong phòng. Trần Phi ôm hộp đi theo, hắn có thể cảm nhận được ánh mắt như muốn giết người của tên nam tử phù hoa phía sau lưng.

Vào trong phòng, kết cấu bên trong dường như còn nhã nhặn hơn bên ngoài. Tuy chỉ là một căn phòng rất bình thường, nhưng lại tràn ngập mùi hương cổ xưa.

Lão giả ngồi xuống ghế trúc, chậm rãi nói: “Được rồi, lão già này sẽ ở bên cạnh xem.”

Trần Phi cũng không khách khí, trực tiếp nói với Trần Tiêu Trúc: “Lên giường nằm xuống đi.”

Trần Tiêu Trúc có chút không tự nhiên, nhưng nghĩ đến việc ông nội ở bên cạnh, chắc Trần Phi cũng không dám làm càn nên bước đến bên giường nằm xuống.

“Anh muốn châm cứu huyệt vị nào, quần áo của tôi có cần...” Trần Tiêu Trúc không tiện nói có cần cởi ra không, mặc dù đây là châm cứu, nhưng chủ động nói cởi quần áo vẫn cảm thấy có chút không thỏa đáng. Tuy nhiên, những lời Trần Phi nói bên ngoài vừa nãy nàng cũng hiểu, có lẽ phần lớn là vẫn phải cởi, nên nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần.

Ai ngờ Trần Phi lại cười cười, lắc đầu khẽ nói: “Nếu là lúc khác thì tôi rất sẵn lòng, nhưng bây giờ thì không cần.”

“Anh...” Trần Tiêu Trúc không ngờ ông nội ở ngay bên cạnh mà hắn còn dám trêu chọc mình, nhưng thấy ông nội dường như không có biểu cảm gì nên cũng không tiện nói thêm gì nữa, hừ lạnh một tiếng rồi không thèm để ý đến Trần Phi nữa.

“Cô giáo mỹ nhân này cũng không chịu nổi trêu chọc nhỉ?” Trần Phi thầm cười, rồi nghiêm túc nhìn những cây ngân châm trong hộp.

Hắn không vội vàng lấy châm ra, mà là từng cây từng cây quan sát thật kỹ. Cứ như thể đây không phải châm, mà là những mỹ nhân xinh đẹp đang chờ hắn lựa chọn vậy. Trần Tiêu Trúc đợi hồi lâu, có chút không kiên nhẫn, định hối thúc vài câu thì thấy Trần Phi đã cầm ngân châm quay người lại.

Nhìn Trần Phi dùng hai ngón tay kẹp châm, sắc mặt lão giả khẽ động dung, ánh mắt nhìn hắn không khỏi tăng thêm một tia kinh ngạc và tò mò, còn có cả sự mong chờ.

“Song chỉ niết châm pháp, thật không ngờ cách bao nhiêu năm rồi mà vẫn có thể nhìn thấy. Nhìn bộ dạng cậu ta dường như không phải là ngẫu nhiên, chẳng lẽ cậu ta biết thật sao? Người thanh niên này sợ là không đơn giản.”

Trong lúc lão giả đang cảm thán, Trần Phi đã hành động.

Tay hắn rất nhanh, tựa như lưu tinh, lại dường như nhanh tựa kinh hồng. Không chỉ nhanh mà còn rất chuẩn, dường như là đâm bừa nhưng lại giống như đã khóa chặt vị trí từ trước. Trần Tiêu Trúc cảm thấy mắt mình hoa lên, sau đó liền phát hiện ngân châm đã đâm vào cơ thể mình.

Nói chính xác hơn, là vào huyệt đạo!

Hạ châm nhanh chóng như vậy, ổn định như vậy, hiếm thấy nhất chính là nhận huyệt cực kỳ chuẩn xác. Cho dù Trần Tiêu Trúc có không phục, nhưng cũng không thể không thừa nhận Trần Phi sợ là thực sự có chút bản lĩnh.

Trần Phi không quan tâm đến sự kinh ngạc của Trần Tiêu Trúc, cũng không đoán xem lão giả có ngạc nhiên và hài lòng hay không. Ngay khoảnh khắc hắn nắm lấy ngân châm, cả người dường như đã thay đổi, dường như rơi vào một cảnh giới vô cùng kỳ diệu. Trong lòng không có lấy một chút tạp niệm, trong đầu lóe lên Đế Hoàng Châm Pháp, tay tùy tâm động, bắt đầu biểu diễn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:64
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.