Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 84
Sự kiện mát-xa ở thư viện (phần một)

❊ ❊ ❊

Trần Tiêu Trúc hơi nhíu mày, có chút kinh ngạc. Nếu nhìn thấy cậu ta ở nơi khác thì cô không thấy lạ, nhưng ở thư viện thì thật kỳ lạ. Một tên học sinh chỉ biết sống qua ngày mà lại đến thư viện đọc sách sao? Đúng là chuyện lạ đời, mặt trời mọc đằng tây rồi.

"Hừ, không chừng là cố tình làm bộ làm tịch để tán gái đây." Trần Tiêu Trúc thầm khinh bỉ, chuẩn bị tiếp tục tìm cuốn sách mình đang đọc dở. Nhưng khi ánh mắt quét qua một lượt, thân hình cô khựng lại. Bởi vì cô phát hiện cuốn sách Trần Phi đang đọc chính là cuốn cô đã đọc ngày hôm qua.

"Ghét thật, sao lại để cậu ta lấy mất chứ." Trần Tiêu Trúc thầm trách móc, nhìn thấy Trần Phi cầm nhiều sách như vậy lại càng thêm khinh bỉ. "Làm bộ cũng đâu cần lấy nhiều thế, người khác còn cơ hội nào mà đọc nữa. Lật sách kiểu đó, cứ tưởng mình là thiên tài xem một biết mười sao? Đến giả vờ mà cũng không biết cách."

Trong lòng cô đã mặc định Trần Phi cố tình đến đây để tán tỉnh cô gái nào đó nên mới bày trò giả vờ. Nhưng nếu cô quan sát kỹ sẽ phát hiện Trần Phi từ đầu đến cuối ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, thậm chí khóe mắt cũng không liếc lấy một cái, chỉ chăm chú nhìn vào cuốn sách.

Trần Tiêu Trúc suy nghĩ một chút, đi đến trước mặt Trần Phi rồi ngồi xuống.

Trần Phi đang đọc đến đoạn hào hứng, tuy cảm nhận được có người ngồi xuống nhưng cũng không quá để ý. Chắc là hết chỗ rồi, hơn nữa mình có tư cách gì mà chiếm cả cái bàn chứ? Trần Phi không ngẩng đầu, tiếp tục đọc sách.

Trần Tiêu Trúc tức điên người, cô ngồi xuống đã được một lúc mà Trần Phi vẫn không thèm ngẩng đầu. Đừng nói là không biết có người ngồi xuống nhé, đây là đang coi thường mình sao? Hừ một tiếng, Trần Tiêu Trúc bất ngờ đưa tay đặt lên cuốn sách, chặn tầm mắt của Trần Phi lại.

Trần Phi hơi nhíu mày, thầm nghĩ người này sao lại thiếu lịch sự thế chứ. Ngồi xuống thì cứ đọc sách của cô đi, quậy phá cái gì? Tuy nhiên bàn tay này lại rất đẹp, trắng trẻo thon dài tựa như củ hành ngọc. Ngẩng đầu nhìn lên, Trần Phi sững sờ.

Đây chẳng phải là giáo viên của mình sao?

Trần Phi lập tức cười nói: "Cô, sao lại là cô ạ."

Trần Tiêu Trúc hừ lạnh một tiếng, nói: "Giờ mới nhìn thấy cô à?"

"Xin lỗi cô, nãy giờ mải đọc sách nên em không để ý. Có chuyện gì ạ?" Trần Phi áy náy nói.

Trần Tiêu Trúc bĩu môi, cô không hề tin Trần Phi là do quá tập trung đọc sách. "Cuốn sách này hôm qua cô đang đọc dở." Ngụ ý là cô muốn đọc cuốn này, nhường cho cô đi.

Ai ngờ Trần Phi lại cười nói: "Vậy cô chờ một lát, em còn vài trang nữa là đọc xong rồi." Nói xong, cậu ta lại cúi đầu đọc tiếp. Cậu định đọc thật nhanh để đưa sách cho Trần Tiêu Trúc, nhưng Trần Tiêu Trúc lại cho rằng Trần Phi cố ý.

"Cậu có hiểu gì đâu, chỉ là cố tình làm bộ, vậy mà vẫn không chịu đưa cho tôi. Hừ."

Trần Tiêu Trúc hằm hằm nhìn Trần Phi, cậu không phải cố ý giả vờ sao? Được, tôi sẽ vạch trần bộ mặt giả tạo của cậu, xem lúc đó cậu còn tán tỉnh người khác kiểu gì.

"Cậu tên là Trần Phi đúng không, cuốn sách này có vẻ không phù hợp với cậu lắm. Nếu cậu muốn đọc thì tôi có thể giới thiệu cho vài cuốn nhập môn, cuốn này nhường lại cho tôi đi." Trần Tiêu Trúc 'tốt bụng' nhắc nhở, còn chủ động đọc tên vài cuốn sách.

Trần Phi ngẩng đầu nhìn Trần Tiêu Trúc, tuy biểu cảm của cô rất nghiêm túc nhưng ánh mắt khinh thường đã không qua mắt được Trần Phi. Gấp cuốn sách lại, Trần Phi mỉm cười nhẹ: "Cảm ơn lòng tốt của cô, nhưng em thấy cuốn này khá ổn. Tuy có vài chỗ đúng là không hiểu lắm, nhưng em đều đã ghi nhớ, quay về từ từ nghiền ngẫm là được."

"Cậu đều ghi nhớ hết rồi?" Cuốn sách này tuy không dày nhưng ít nhất cũng có vài trăm trang, nội dung bên trong lại vô số kể, cậu tưởng mình là máy ảnh chụp xong là lưu hết vào đầu sao? Không chỉ biết làm bộ giả tạo, giờ ấn tượng của cô về Trần Phi lại có thêm một điểm mới, đó là khoác lác!

Nhìn dáng vẻ của Trần Tiêu Trúc là biết cô không tin, Trần Phi cười nói: "Có vẻ như cô không tin lắm, vậy hay là kiểm chứng một chút đi."

"Được thôi, cậu muốn kiểm chứng thế nào?" Trần Tiêu Trúc đang mong có cơ hội vạch trần Trần Phi, lời đề nghị này đúng ý cô quá rồi. "Cậu sẽ không định đọc thuộc lòng một đoạn đấy chứ? Nhỡ đâu cậu cố tình chọn đoạn nhớ rõ hoặc vừa mới đọc xong, thì đâu có đại diện cho cái gì."

Trần Phi mỉm cười nói: "Như vậy thì thiếu sáng tạo quá, chỉ học vẹt thì có ích gì. Đọc sách chủ yếu là để tiếp thu tri thức, có thể học đi đôi với hành mới đúng chứ? Hay là thế này, em thấy trên đây có phương pháp mát-xa khá hay và thực dụng, em thử cái này nhé."

"Mát-xa?" Trần Tiêu Trúc sững sờ, cô biết rõ đây tuyệt đối không phải thứ nhập môn. Mát-xa tuy nhìn có vẻ đơn giản, chẳng qua là giúp người ta giải tỏa mệt mỏi mà thôi. Nhưng thực tế mát-xa là một kỹ thuật rất cao thâm, nếu vận dụng tốt thậm chí có thể trị bệnh. Cậu ta biết mát-xa? Chẳng lẽ là cố tình muốn dùng chiêu này để chiếm tiện nghi của con gái người ta sao.

"Đúng vậy." Trần Phi quan sát Trần Tiêu Trúc một chút, trong lòng đã có tính toán. "Mỗi lần đến kỳ thiên quỳ, cô đều rất đau phải không, hơn nữa thời gian lại còn kéo dài."

Thiên quỳ? Trần Tiêu Trúc lập tức cảm thấy hơi gượng gạo. Thiên quỳ là cách gọi thời cổ đại dành cho chuyện kinh nguyệt. Chỉ là bây giờ chẳng còn ai dùng cách nói đó nữa, không ngờ cậu ta lại biết, xem ra cũng không đến mức không học vấn không nghề nghiệp. Nhưng nam nữ hỏi chuyện này dường như hơi xấu hổ, cậu ta không phải cố ý đấy chứ?

"Nếu cô đã hứng thú với y học như vậy, chắc hẳn cũng biết mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân chỉ đơn thuần là khám bệnh và chữa bệnh, nếu cô không chịu nói thì em cũng đành bó tay thôi." Trần Phi thản nhiên nói.

Trần Tiêu Trúc hừ một tiếng, cố tình nói vậy để danh chính ngôn thuận lảng sang chuyện khác sao? Tôi sẽ không để cậu được như ý nguyện. Cô lớn lên trong gia đình y học thế gia nên đương nhiên biết đạo lý cầu y không giấu bệnh, lập tức nói: "Phải, lần nào cũng rất đau, hơn nữa thời gian cũng khá dài. Chẳng lẽ cậu có thể dùng mát-xa để chữa khỏi sao?"

"Bây giờ chắc cô vẫn chưa hết đâu nhỉ, vừa vặn có thể thử xem sao." Trần Phi thản nhiên nói một câu. "Ngồi sang bên cạnh em đi."

"Sao cậu biết?" Trần Tiêu Trúc kinh ngạc nhìn Trần Phi, nhưng vẫn đi đến bên cạnh cậu ngồi xuống.

"Sắc mặt cô hơi tái nhợt, trên trán còn lấm tấm mồ hôi lạnh, tay trái luôn đặt gần bụng dưới, thỉnh thoảng lại lộ ra vẻ đau đớn nhẹ." Trần Phi giải thích.

Trần Tiêu Trúc há miệng định nói gì đó. Từ lúc cậu ta ngẩng đầu đến giờ chắc chỉ mới hai ba phút, trong khoảng thời gian đó cậu ta cũng không hề quan sát mình kỹ lưỡng, vậy mà lại có thể quan sát tỉ mỉ đến thế. Chỉ riêng điểm này thôi thì nhiều bác sĩ hiện nay cũng không làm được. Xem ra cậu ta thực sự có chút bản lĩnh!

Mát-xa có rất nhiều loại, nếu muốn giảm bớt cơn đau kiểu này khi đến kỳ thiên quỳ thì bắt buộc phải tác động vào các huyệt đạo liên quan. Mặc dù Trần Phi quan sát rất kỹ, nhưng Trần Tiêu Trúc không tin cậu ta có thể thông hiểu tường tận về huyệt đạo. Ngồi bên cạnh cậu, Trần Tiêu Trúc cất tiếng: "Tôi cần phải làm gì?"

Trần Phi lắc đầu, nói: "Cô không cần làm gì cả, chỉ cần lát nữa cho em biết cơn đau giảm đi được bao nhiêu phần là được rồi." Nói xong, Trần Phi đưa tay về phía cô.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:64
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.