Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 527 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
Hợp tác

❊ ❊ ❊

Liếc nhìn thời gian, ước chừng Trần Phi đã làm xong thủ tục nhập học, La Phượng đang định gọi điện thoại hỏi thăm thì nghe có tiếng gõ cửa. La Phượng lên tiếng bảo vào, liền thấy Trần Phi mỉm cười bước vào.

"Dì La."

Trần Phi cười nói: "Cháu cũng đang định gọi cho dì để hỏi xem tiến triển thế nào rồi đây."

"Thủ tục xong xuôi cả rồi, ngày mai là cháu có thể đi học." Trần Phi cười đáp. Vì Trần Phi không cần ở nội trú, nên làm xong thủ tục là cứ thế đi học thôi. Trên đường tới đây, Trần Phi đã xem qua, cậu học ngành Quản lý Thương mại, cùng khoa với La Ngọc Lâm.

"Ừm, sau này có cháu đi học cùng Ngọc Lâm thì dì yên tâm hơn nhiều. Con bé Hạ Băng đó tính tình hấp tấp lại nóng nảy, ngộ nhỡ có kẻ nào không biết điều làm ra chuyện ngu ngốc gì thì thật đáng lo." La Phượng càng nhìn Trần Phi càng thấy hài lòng, quyết định để cậu làm quản gia lúc trước đúng là quá sáng suốt. "Cháu chưa ăn cơm đúng không? Dì cũng đang hơi đói. Tìm chỗ nào ăn chút gì đó, tiện thể dì sẽ nói chuyện Thiên Hương Ngọc Dung Tán với cháu."

"Vâng ạ."

Trần Phi quả thực cũng cảm thấy hơi đói, gật đầu rồi theo La Phượng ra khỏi văn phòng. Đối diện dưới lầu có một quán cơm hạng khá, xem chừng La Phượng có vẻ thường xuyên tới đây. Ra khỏi công ty đi vài bước là tới nơi.

Giờ này đúng là sắp đến bữa, trong quán khá đông khách. Nhìn thoáng qua, các bàn ở tầng một hầu như đã chật kín. Nhưng La Phượng xem chừng vốn dĩ cũng không định ngồi ăn ở tầng một, cô đi thẳng lên một phòng riêng nhỏ ở tầng hai.

Phục vụ bàn có vẻ rất quen thuộc với La Phượng, nhiệt tình hỏi han hôm nay dùng gì. La Phượng nhìn sang Trần Phi, Trần Phi vội nói ăn gì cũng được. La Phượng khách sáo vài câu rồi tùy ý gọi vài món.

Tranh thủ lúc thức ăn chưa dọn lên, La Phượng định bàn với Trần Phi về chuyện Thiên Hương Ngọc Dung Tán.

"Công ty đã họp bàn nghiên cứu rồi, thấy Thiên Hương Ngọc Dung Tán này rất tiềm năng. Nếu đẩy mạnh quảng bá đúng cách, hiệu quả chắc chắn sẽ vô cùng vang dội. Thế nhưng hiện tại có vài vấn đề liên quan, nên dì muốn hỏi ý kiến cháu."

Lúc này, dáng vẻ của La Phượng hoàn toàn là đang bàn chuyện công việc, quả không hổ danh nữ cường nhân.

"Có vấn đề gì dì cứ nói thẳng ạ." Trần Phi gật đầu nói.

"Về khâu quảng bá dì có thể làm, nhưng khâu sản xuất thì không dễ dàng như vậy. Nếu cháu muốn đưa ra thị trường, nhất định phải có một trung tâm gia công cố định có thể sản xuất hàng loạt. Tiếp đó là việc thu mua nguyên liệu thô. Chuyện này không chỉ cần tiền bạc, vật lực, mà còn cần quan hệ rộng rãi, hơn nữa tuyệt đối không phải chuyện ngày một ngày hai là xong."

La Phượng nói vậy khiến Trần Phi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ. Trước kia cậu chỉ định làm nhỏ lẻ, hoàn toàn dựa vào tự mình luyện chế. Nhưng giờ thì khác hẳn, vấn đề cần đối mặt quả thực rất nan giải, ít nhất thì khoản vốn lớn như vậy bản thân cậu cũng không thể xoay xở được.

"Dì La, dì có phương án nào giải quyết không ạ?" La Phượng kinh doanh nhiều năm chắc chắn có rất nhiều cách, hơn nữa đã nêu ra những vấn đề này, hẳn là trong lòng dì đã có tính toán từ trước.

La Phượng thấy Trần Phi đá quả bóng vấn đề lại cho mình, khẽ cười nói: "Cách thì tất nhiên là có, nếu không dì đã chẳng hỏi ý kiến cháu mà bảo luôn là không làm được rồi. Về sản xuất, có thể thuê nhà xưởng, nhân công cũng dễ tìm. Chỉ là làm thế thì vốn đầu tư ban đầu rất lớn, riêng khoản này thôi e là cần vài triệu. Ý dì là tìm một nhà máy hiện có để hợp tác, để họ sản xuất và trả cho họ một khoản phí nhất định. Quan hệ hợp tác như vậy có thể giảm bớt chi phí đầu tư ban đầu, cũng có thể thu hồi vốn nhanh hơn. Tuy nhiên, như vậy thì quyền chủ động không còn nằm trong tay chúng ta, hơn nữa công thức cũng có nguy cơ bị lộ ra ngoài."

La Phượng dừng một chút rồi hỏi: "Vì vậy chuyện này phải xem ý cháu thế nào, dù sao công thức cũng là của cháu."

Một đằng là đầu tư lớn, tự làm chủ nhưng có rủi ro; một đằng là đầu tư nhỏ, làm thuê cho người khác, không có rủi ro gì. Hai lựa chọn đều có lợi có hại, nhất là khi liên quan đến công thức. Suy nghĩ một lát, Trần Phi nói: "Dì La, nếu chúng ta tự làm, dì có sẵn lòng bỏ vốn không?"

"Bỏ vốn thì không phải chuyện lớn, mấu chốt là số tiền này bỏ ra dưới danh nghĩa gì. Là quan hệ hợp tác, nắm giữ cổ phần, hay coi như dì cho cháu vay." La Phượng cười nhìn Trần Phi. Tuy tiếp xúc với Trần Phi chưa lâu, nhưng La Phượng đã sớm đoán được cậu chắc chắn không muốn dựa vào nhà máy của người khác.

La Phượng dọc ngang thương trường bao năm, nhìn người không biết bao nhiêu, cô có thể nhận ra trong cốt cách của Trần Phi có một sự kiêu hãnh. Phàm là người kiêu hãnh thì đều cực kỳ tự tin vào bản thân, dám đương đầu với mạo hiểm.

Nghe lời La Phượng, Trần Phi bắt đầu tính toán. Nếu được, Trần Phi rất muốn chọn phương án sau, vay số tiền này của La Phượng. Nhưng chưa nói đến chuyện mình là quản gia do La Phượng thuê, số tiền lớn như vậy e là cũng chưa chắc đã vay được. Thôi cứ chọn quan hệ hợp tác vậy, như thế này tuy không hoàn toàn là của mình, nhưng La Phượng đã chịu giúp mình như vậy, đây cũng coi như là một cách báo đáp.

Vả lại, làm gì có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống, đôi bên cùng có lợi mới là đạo sinh tồn.

"Dì La, dì cũng biết điều kiện của cháu rồi, dù dì có sẵn lòng cho cháu vay tiền thì cháu cũng không dám nhận. Nên số tiền này cứ coi như dì đầu tư đi, còn về cổ phần... bảy ba đi. Dì bảy, cháu ba." Tỷ lệ cổ phần này Trần Phi cảm thấy khá hợp lý, dù sao cậu cũng chẳng bỏ ra cái gì, chỉ đưa ra mỗi công thức mà thôi. Có thể cầm ba phần đã là tốt lắm rồi. Nếu Thiên Hương Ngọc Dung Tán thực sự bán chạy, chỉ riêng ba phần lợi nhuận này thôi đã là một con số vô cùng đáng kể.

La Phượng cười duyên nhưng lại lắc đầu, lông mày Trần Phi khẽ nhướng lên, chẳng lẽ dì ấy chê ít?

"Vậy ý dì là?"

"Năm năm!" La Phượng cười nói: "Công thức này là của cháu, nếu không có công thức này thì dì dù có tiền cũng chưa chắc làm ra được sản phẩm như Thiên Hương Ngọc Dung Tán. Dì bỏ tiền, cháu bỏ công thức, chúng ta chia năm năm."

"Như vậy sao được." Trần Phi nhất thời ngẩn người, không ngờ La Phượng không phải chê ít, mà là chê nhiều.

Trần Phi không phải kiểu người thấy lợi là vơ vào, năm phần này là một số tiền không nhỏ. Chỉ là cậu cũng không phải hạng người vì lợi ích mà bất chấp tất cả, việc La Phượng chịu giúp đỡ mình đã khiến Trần Phi cảm thấy rất biết ơn rồi.

"Dì La, cháu biết dì làm vậy là để chăm lo cho cháu. Nhưng đây dù sao cũng là đầu tư tiền thật bạc thật, không phải con số vô nghĩa. Nếu chẳng may thua lỗ thì tổn thất không ít đâu. Hơn nữa dù là cháu cung cấp công thức, nhưng nếu không có dì thì cháu cũng không làm được, phải không ạ? Bảy ba, nếu dì từ chối thì cháu thà không làm nữa."

Thái độ của Trần Phi rất kiên quyết, La Phượng thấy bộ dạng này của cậu cũng không tiện nói gì thêm, chỉ đành gật đầu cười: "Được rồi, được rồi, không ngờ cháu còn trẻ mà đã có khí phách và định lực như vậy. Được, dì sẽ chiếm tiện nghi của cháu, lấy bảy phần vậy."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.