Hạ Băng đưa hai tay xuyên qua bên tai để buộc tóc, hàng cúc áo sơ mi vốn dĩ không gài kỹ giờ lại càng lộ ra nhiều hơn. Lúc trước La Ngọc Lâm chưa để ý, giờ nghe Hạ Băng nói vậy mới sực tỉnh, vội vàng chắn trước mặt cô.
"Hạ Băng, cậu chú ý một chút được không, lộ hết cả ra rồi kìa." La Ngọc Lâm sốt ruột nói, đưa tay giúp Hạ Băng cài lại cúc áo.
Hạ Băng lại không mấy để tâm, cười nói: "Có lộ hết ra đâu mà cậu phải sợ, hơn nữa nếu anh ta muốn nhìn thì tối qua đã nhìn sạch rồi, đừng quên hôm qua chúng ta đều say bí tỉ."
"Cậu rất muốn cho anh ta nhìn à? Thật là." La Ngọc Lâm ghé sát tai cô khẽ trách.
Hạ Băng vội vàng nói: "Tay tớ đang bận buộc tóc mà, nghe cậu nói cứ như là tớ rất muốn cho anh ta nhìn vậy."
"Tóc quan trọng hay là bị người ta nhìn quan trọng hơn hả?" La Ngọc Lâm lườm Hạ Băng một cái, sau đó kiểm tra lại đảm bảo không còn hớ hênh gì nữa mới buông tay ra.
Hạ Băng lúc này cũng đã buộc tóc xong, quay sang Trần Phi nói: "Nói đi, gọi tôi có chuyện gì?"
Sự chú ý của Trần Phi lúc trước đều dồn vào La Ngọc Lâm nên thật sự không để ý trang phục của Hạ Băng có gì bất ổn, giờ bị một màn này làm cho cứ như thể hắn là kẻ háo sắc vậy.
"Tôi có cách giúp đầu cô bớt đau hơn."
Hạ Băng và La Ngọc Lâm hôm qua uống nhiều rượu như vậy, sáng dậy chắc chắn sẽ đau đầu dữ dội, hơn nữa còn chẳng thể khỏi ngay được. Cho nên lúc nãy khi Hạ Băng than đau đầu, Trần Phi đã muốn nói dùng Hồi Sinh Chân Khí giúp cô, chắc chắn sẽ đỡ hơn nhiều. Trần Phi hiểu rất rõ loại đau đầu này, cách giải quyết trước kia của hắn là uống thêm chút nữa, nhưng với Hạ Băng và La Ngọc Lâm thì phương pháp này chắc chắn không ổn rồi.
Hạ Băng xoa xoa đầu, nói: "Thật không? Giờ đầu tôi sắp nổ tung rồi, anh có cách gì?"
Đầu của La Ngọc Lâm cũng đau không kém, vì vậy cô cũng rất tò mò xem hắn có cách gì.
Trần Phi gật đầu nói: "Tôi biết một bộ thủ pháp xoa bóp, bộ thủ pháp này rất hiệu quả trong việc giảm đau."
"Xoa bóp?" Tay Hạ Băng dừng lại, biểu cảm có chút hoài nghi.
"Hạ Băng, thôi bỏ đi, cậu mau đi rửa mặt thay quần áo sửa soạn đi, chúng ta phải đến trường rồi." La Ngọc Lâm tuy không nói thẳng, nhưng ý tứ trong lời nói đã quá rõ ràng, hiển nhiên là không tin Trần Phi.
Trước sự hoài nghi của hai cô gái, Trần Phi cũng chẳng để tâm, hắn chỉ không đành lòng thấy họ khó chịu như vậy mà thôi. "Nếu vậy thì coi như tôi chưa nói gì, trong bếp có cháo, tôi đi lấy ra đây."
Nói xong, Trần Phi quay người đi về phía nhà bếp.
"Đợi đã!" Hạ Băng đột nhiên gọi lại.
La Ngọc Lâm thấy Hạ Băng đột nhiên gọi Trần Phi lại, vội kéo tay Hạ Băng. "Hạ Băng, không phải cậu muốn để hắn giúp cậu xoa bóp đấy chứ?"
Hạ Băng lắc đầu, hỏi Trần Phi: "Chân anh không sao nữa à?"
"Chân anh ta bị sao thế?" La Ngọc Lâm khó hiểu hỏi.
Hạ Băng giải thích: "Tối qua tôi và anh ta có chút hiểu lầm, tôi đã dẫm làm chân anh ta bị thương. Tôi nhớ lúc đó chân anh ta sưng rất to, còn là tôi dìu anh ta về phòng, sao hôm nay chân anh lại không sao rồi? Tối qua anh lừa tôi à?"
Hạ Băng nổi giận, hôm qua thấy chân Trần Phi bị thương như thế cô cũng rất hối hận. Nhưng nếu Trần Phi cố ý giả vờ nghiêm trọng để lừa lấy sự đồng cảm của cô, thì Hạ Băng tuyệt đối không tha thứ.
La Ngọc Lâm nghe thấy Hạ Băng và Trần Phi tối qua xảy ra hiểu lầm, lại còn nói là bị lừa, cô vô thức cho rằng Trần Phi chắc chắn không làm chuyện gì tốt đẹp. Bạn thân của mình mà bị quản gia bắt nạt thì làm sao được?
"Rốt cuộc là hiểu lầm gì, có phải hắn sàm sỡ cậu không! Nếu đúng thế thì tớ tuyệt đối sẽ không tha cho hắn."
Hạ Băng không giải thích, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Phi: "Tôi ghét nhất là bị người khác lừa dối, tốt nhất anh hãy giải thích rõ ràng chân anh rốt cuộc là bị làm sao."
Trần Phi không sợ Hạ Băng nổi giận, nếu thực sự động thủ thì cô chưa phải đối thủ của hắn. Thế nhưng kết cục của việc đắc tội phụ nữ là gì thì tối qua Trần Phi đã nếm trải rồi, "Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng", nếu cứ bị dẫm thêm mấy cước như tối qua thì thật chẳng đáng chút nào.
"Chẳng phải lúc nãy tôi đã nói tôi biết một bộ thủ pháp xoa bóp sao? Bộ thủ pháp này không chỉ có thể làm dịu cơn đau mà còn có thể thư cân hoạt huyết, tối qua tôi tự xoa bóp một lúc lâu mới hết sưng, chỉ là vẫn còn hơi đau một chút thôi."
"Thật không?" Nghe xong lời giải thích của Trần Phi, cơn giận của Hạ Băng vơi đi không ít, nhưng vẫn còn chút hoài nghi.
Trần Phi nói: "Tất nhiên là thật rồi, tôi đâu có muốn lần sau lại bị cô dẫm nữa. Nếu cô không tin thì có thể thử, nếu không hiệu quả thì cứ coi như tôi lừa cô đi."
"Được, tôi tin anh một lần. Nếu tôi phát hiện anh lừa tôi thì anh hãy cầu nguyện là lúc gặp tôi, tôi không đi giày cao gót đi." Hạ Băng hừ một tiếng, nói.
La Ngọc Lâm hơi khó hiểu. "Giày cao gót là sao? Không phải cậu chưa bao giờ đi giày cao gót sao?"
Hạ Băng giải thích lại chuyện tối hôm qua cho La Ngọc Lâm nghe, nghe thấy việc Trần Phi bị Hạ Băng dẫm đến sưng chân mà còn nói cảm ơn vì cô không đi giày cao gót thì không nhịn được cười, không ngờ Trần Phi này cũng khá hài hước.
"Trần Phi, nếu cái món xoa bóp mà anh nói thực sự có tác dụng thì chúng tôi sẽ tin anh, nếu không có tác dụng thì anh dọn đồ cuốn gói đi thôi." La Ngọc Lâm nói.
Trần Phi không tỏ thái độ gì, gật gật đầu, trong lòng không mấy để ý tới lời đe dọa của La Ngọc Lâm. Hắn rất rõ hiệu quả của Hồi Sinh Chân Khí, không thể nào không có tác dụng, nhưng thái độ của cô lại khiến Trần Phi khó chịu, cứ như thể nắm giữ sinh sát đại quyền của người khác vậy.
Hạ Băng đi tới cạnh ghế sô pha rồi nằm ngửa ra, ngực cao vút đẫy đà, bụng nhỏ phẳng lì như mặt gương, đôi chân dài thẳng tắp không chút mỡ thừa, bàn chân nhỏ trắng nõn đáng yêu, tư thế này quả thực đã phô bày trọn vẹn những đường cong của cô.
"Tranh thủ thời gian đi, đến đây." Hạ Băng liếc nhìn Trần Phi một cái rồi nói.
La Ngọc Lâm có chút không tự nhiên, với cô thì bộ dạng này của Hạ Băng rất quyến rũ, cộng thêm những lời cô ấy vừa nói lại vô cùng mập mờ, giống như đang khêu gợi vậy.
"Cái cô Hạ Băng này bao giờ mới sửa được tính nết đây, lúc nào cũng vậy." La Ngọc Lâm không nhịn được thầm trách trong lòng. Nếu người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ cho rằng Hạ Băng đang cố tình khêu gợi, nhưng La Ngọc Lâm biết Hạ Băng hoàn toàn không có ý nghĩ đó, chỉ là cô ấy từ nhỏ đã chơi cùng đám con trai nên lời ăn tiếng nói hành vi cử chỉ không quá để ý mà thôi.
Chỉ trách Hạ Băng lớn lên lại trở nên xinh đẹp như vậy, nếu là đàn ông hoặc một cô gái xấu xí thì hiệu quả đã khác rồi.
La Ngọc Lâm liếc nhìn Trần Phi, biểu cảm của hắn không có chút thay đổi nào. Nhưng biểu cảm của một người có thể giả vờ, chứ ánh mắt thì không lừa được ai. La Ngọc Lâm từng thấy rất nhiều kẻ đạo mạo chính nhân quân tử, nhưng tà niệm trong ánh mắt đã bán đứng suy nghĩ của chúng. Ánh mắt Trần Phi trong một khoảnh khắc có chút thay đổi, nhưng La Ngọc Lâm có thể cảm nhận được đó là sự thưởng thức và kinh diễm, chứ không phải loại suy nghĩ ghê tởm kia.
"Hèn gì mẹ nói anh ta đáng tin cậy."
La Ngọc Lâm đầy kinh ngạc nghĩ thầm, lúc này Trần Phi đã bước về phía La Ngọc Lâm.