Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 527 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74
Có kẻ lén nhìn

❊ ❊ ❊

Trần Phi tiến vào sau đó tùy ý đánh giá một chút, căn hộ này cũng không tính là quá lớn, nhìn dáng vẻ chừng tám mươi mét vuông, trang trí khá tinh xảo tao nhã, mang lại cảm giác rất thoải mái.

Đối với gia đình bình thường mà nói, tám mươi mét vuông đã coi là không tệ, nhưng với tài lực của La Phượng thì có chút nhỏ.

"Cứ tự nhiên ngồi đi." La Phượng cười nói với Trần Phi: "Cậu uống chút gì không?"

"Không cần phiền phức đâu La dì, cháu tới đây là muốn bàn với dì chuyện công thức, nhưng mà... nếu dì không tiện thì để hôm khác cháu lại tới bàn cũng được." La Phượng tan làm từ công ty sớm như vậy, hơn nữa còn mặc đồ ngủ, trông thế nào cũng không giống dáng vẻ muốn bàn công việc.

La Phượng ngồi xuống, rồi cười xua tay ra hiệu cho Trần Phi cũng ngồi xuống. "Hôm nay dì thấy hơi không khỏe, lại đúng lúc công ty không có việc gì nên mới về nghỉ ngơi một chút. Nhưng đã có cậu ở đây thì cứ bàn xong đi, chuyện này vẫn nên sớm chốt lại thì hơn."

Trần Phi ngồi xuống gật đầu, La Phượng quả không hổ là nữ cường nhân, đối với công việc thật sự rất để tâm. "La dì, lần trước không phải đã nói về chuyện công thức sao. Hai ngày nay cháu có suy nghĩ một chút, ngoài Thiên Hương Ngọc Dung Tán ra, công thức an thần giúp ngủ ngon cháu đưa dì lần trước thì thế nào?"

"Công thức đó quả thật không tệ, hiệu quả rất rõ rệt. Gần đây dì vẫn thường xuyên uống, lần nào cũng ngủ một mạch tới sáng, cảm giác cực kỳ thoải mái." La Phượng cười nói. "Trước đây dì cũng từng nghĩ có thể đưa công thức này vào, bây giờ người bị mất ngủ rất nhiều, chắc hẳn cũng sẽ có doanh số không tệ."

"Ngoài hai loại này ra, còn loại nào khác không?" La Phượng vừa nói vừa nâng hai chân lên, rồi ngồi khoanh chân. "Dì ở nhà thì khá thoải mái, cậu không ngại chứ?"

Nhìn đôi chân trắng nõn vắt chéo vào nhau, bộ đồ ngủ vì đôi chân khoanh lại mà hơi co lên, tuy không nhìn thấy gì, nhưng cảm giác đó lại càng gợi cảm hơn cả khi nhìn thấy. Có lẽ La Phượng cũng không coi mình là người ngoài, hoặc trong mắt dì ấy mình vẫn chỉ là một đứa trẻ nên cũng không nghĩ ngợi nhiều.

"Tất nhiên là không ngại rồi." Trần Phi vội vàng gật đầu, rồi nói ra suy nghĩ của mình. "Cháu thấy hai công thức này chắc là đủ để mở màn giai đoạn đầu rồi, cho nên nhà máy của chúng ta lúc bắt đầu không cần xây quá lớn, nhưng chọn địa điểm nhất định phải chú ý, tốt nhất là xung quanh còn diện tích khá rộng, như vậy nếu sau này chúng ta muốn mở rộng thì cũng tiện hơn."

"Ý của cậu là quy mô ban đầu nhỏ một chút, đợi mở được cục diện, thu hồi vốn rồi mới tiến hành mở rộng?" La Phượng nghĩ một lát, đây cũng không phải là không có cách. Chỉ là nhìn giọng điệu của Trần Phi dường như rất có dã tâm, trong tay cậu ta chắc hẳn còn có công thức lợi hại hơn.

"Không sai. Như vậy chẳng phải có thể tiết kiệm chút tiền cho La dì sao." Trần Phi khẽ cười nói.

La Phượng liếc Trần Phi một cái, trách yêu: "La dì của cậu tuy không tính là đại phú ông gì, nhưng cũng không đến mức không lấy ra nổi chút tiền này đâu. Cậu nói thật cho dì biết, trong tay cậu có phải còn có công thức khác không?"

Trần Phi cũng không giấu La Phượng. "Công thức thì đúng là có, hơn nữa còn rất thực dụng và có phần kinh thế hãi tục, nếu lúc này lấy ra, La dì à, sợ là chúng ta chưa chắc đã giữ nổi. Cho nên, vẫn là đợi sau khi có được nền tảng nhất định rồi hẵng tính."

"Giữ không nổi?" Những mưu mô xảo trá trên thương trường La Phượng tất nhiên hiểu rõ, nhưng loại công thức mà Trần Phi cảm thấy đến cả dì cũng không giữ nổi, xem ra quả thực không đơn giản. La Phượng càng lúc càng tò mò, Trần Phi này rốt cuộc lấy công thức từ đâu ra, trước kia cũng chưa từng nghe Huệ Bình nói cậu ta hiểu những thứ này.

"Được, đã như vậy thì quay đầu dì sẽ chuẩn bị khởi động dự án này. Chuyện này La Phượng ta xin giành quyền quyết định, đợi khi nào gần ổn thỏa rồi mới để cậu nhúng tay vào, cậu sẽ không thấy La dì hơi chuyên quyền chứ?" La Phượng nói đùa.

Trần Phi vội nói: "Sao có thể chứ, thực ra ban đầu cháu cũng định để La dì vất vả thêm chút, phương diện này cháu hoàn toàn không biết gì, tốt nhất là có thể làm chưởng quỹ phủi tay, chỉ việc nhận tiền là tốt nhất rồi."

"Cậu nghĩ hay thật đấy, chẳng qua là giai đoạn đầu dì giúp đỡ một chút thôi. Sau này cậu vẫn cần phải tìm hiểu nhiều hơn mới được, thương trường như chiến trường, hiểu biết thêm một phần là thêm một phần nắm chắc, sau này cậu mới có thể đi xa hơn, kiếm được nhiều hơn." La Phượng tâm huyết khuyên bảo Trần Phi.

Đối với Trần Phi, dì có một loại cảm tình, có lẽ là vì bản thân không có con trai. Cộng thêm việc Trần Phi thông minh lanh lợi, lại rất có bản lĩnh, đứa trẻ như vậy ai mà không thích?

"Phải rồi, cậu có hút thuốc không?" La Phượng bất chợt hỏi.

Trần Phi ngẩn ra một chút, nói: "Có hút, nhưng ít lắm."

"Vừa khéo mấy hôm trước có người tặng dì một cây thuốc lá, đang để ở ban công. Dì cũng không hút, xung quanh cũng chẳng có ai hút thuốc, cậu cầm lấy đi." La Phượng tùy ý nói.

"Không cần đâu, cháu không hút nhiều như vậy, hơn nữa thuốc người khác tặng La dì toàn là thuốc ngon, cho cháu hút thì hơi phí." Trần Phi vội vã xua tay, không ngờ La Phượng lại muốn cho mình thuốc.

La Phượng có chút bực mình nói: "La dì cũng đâu có coi cậu là người ngoài, cậu còn khách sáo với dì làm gì. Thuốc để đó sớm muộn gì cũng hỏng, chi bằng cậu mang về mà hút. Nghe lời dì, ra ban công lấy hút thử xem có hợp vị không, nếu không thích thì mang xuống cửa hàng thuốc lá dưới lầu mà đổi."

Cửa hàng thuốc lá thông thường đều thu mua thuốc, hoặc đổi thuốc, chuyện này Trần Phi biết. Ban đầu Trần Phi không muốn nhận, nhưng La Phượng đã nói đến mức này thì cũng không tiện từ chối. Gật gật đầu, Trần Phi đứng dậy đi về phía ban công.

Ban công cũng không lớn lắm, bên trong đặt vài chậu cây cảnh trông rất đẹp mắt. Ở góc có một cái tủ gỗ, trên tủ gỗ đặt một cây thuốc lá.

"Nhân Dân Đại Hội Đường, không tệ nha." Trần Phi liếc nhìn một cái rồi tiện tay cầm lên. Bình thường Trần Phi chỉ hút loại Hồng Hà hoặc Bạch Sa giá năm đồng, thỉnh thoảng xa xỉ một lần cũng chỉ là Hồng Tháp Sơn giá mười đồng mà thôi, như loại Nhân Dân Đại Hội Đường này cậu làm sao mua nổi.

Cầm thuốc lá, Trần Phi vừa định quay lại, bỗng nhiên khóe mắt cảm thấy một luồng ánh sáng chói mắt, dường như bị thứ gì đó chiếu vào. Trần Phi theo bản năng nhìn theo, biểu cảm đột nhiên trở nên nghiêm trọng.

Thị lực của Trần Phi hiện giờ khá tốt, trong vòng trăm mét nhìn đồ vật chẳng khác gì nhìn ngay trước mắt. Trần Phi liếc một cái là thấy ngay tòa nhà đối diện có một người đang dùng ống nhòm lén nhìn bên này, bên cạnh còn dùng rèm cửa che lại, cực kỳ kín đáo.

Trông dáng vẻ không giống như là tùy ý dòm ngó, mà là đã có mưu đồ từ trước, hơn nữa còn nhắm thẳng vào La Phượng. Bởi vì từ góc độ của hắn nhìn sang đây là tốt nhất, hơn nữa thiết bị đó cũng không đơn giản, tuyệt đối không giống thứ mà người thường chuẩn bị để thỏa mãn sở thích nhìn trộm.

Có kẻ lén nhìn La Phượng!

Biểu cảm của Trần Phi có chút nghiêm trọng, sau đó quay người đi về phòng khách. Đặt thuốc lên bàn, Trần Phi tùy ý ngồi xuống.

La Phượng thấy Trần Phi quay lại, đứng dậy cười nói: "Trên người có bật lửa chứ, dì đi lấy gạt tàn cho cậu."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:64
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.