Trần Phi cười nói: "Công việc chị giới thiệu cho em sao có thể có vấn đề được chứ, hóa ra chị Bình quen biết La Phượng à."
"Có quen biết, nhưng quan hệ cũng chỉ ở mức bình thường thôi, em đừng có tưởng vậy mà không chịu làm việc cho đàng hoàng đấy nhé."
Trần Phi không tin quan hệ của họ chỉ ở mức bình thường, nếu không thì La Phượng sao có thể dễ dàng tin tưởng cậu như vậy. Tuy nhiên, chị Bình đã không muốn nói thì Trần Phi cũng không hỏi thêm nữa, tóm lại cứ đừng phụ lòng tốt của chị ấy là được.
"Em biết rồi, chị cứ yên tâm đi. Đúng rồi, chị Bình chị đang ở đâu đấy? Em về nhà lấy đồ, tiện thể không có việc gì làm nên muốn qua tìm chị."
"Chị đang bận ở ngoài đây, nếu không có việc gì thì em cứ quay về làm việc cho tốt đi."
"Vậy được ạ."
"Được rồi, cứ vậy đi, chị cúp máy trước đây. Nhớ làm việc cho tử tế đấy."
Trần Phi cất điện thoại với chút thất vọng, nhất thời không biết làm gì cho tốt. Vốn định tìm chị Bình nhưng không ngờ chị ấy đang bận, La Phượng thì cũng chẳng biết khi nào mới tới.
"Thôi được rồi, chơi game một lát vậy. Hôm qua vì lo cho La Ngọc Lâm say rượu nên Hạ Băng và mình chẳng chơi được."
Dùng ý niệm kích hoạt khởi động game, rất nhanh giao diện game ảo đã xuất hiện trong tầm mắt của Trần Phi, Tiểu Cửu vẫn như mọi khi, dùng giọng điệu bình thản nói chào mừng vào game. Cậu thực sự muốn mau chóng nâng cao độ thiện cảm lên, dù không đề ra yêu cầu đồi bại gì thì ít nhất giọng điệu khi nói chuyện cũng có thể phong phú hơn một chút.
Trần Phi mở bảng kỹ năng ra nhìn một cái, cột kinh nghiệm của "Hồi Sinh Quyết" trên bảng kỹ năng đã có chút thay đổi. Vốn là 0/10000 giờ lại biến thành 20/10000, nhiều hơn hai mươi điểm kinh nghiệm. Chắc hẳn là do hôm qua cậu dùng hai lần Hồi Sinh Chân Khí, một lần là để thông kinh hoạt huyết cho chân mình, một lần là để massage xua tan cơn đau đầu sau khi say rượu cho Hạ Băng. Xem ra mỗi lần sử dụng có thể tăng thêm mười điểm kinh nghiệm. Chỉ là muốn thăng cấp lại cần tới mười ngàn điểm kinh nghiệm, cũng chẳng biết đến bao giờ mới thăng cấp được.
Còn về "Đế Hoàng Châm Pháp", cậu chưa từng sử dụng mà lại cũng không cần thăng cấp, nên chẳng có gì đáng xem.
Lần trước chơi không bao lâu mắt đã mỏi nhức, cái hiệu ứng thị giác chồng chéo kép này đúng là quá hại người. "Tiểu Cửu, có tùy chọn nào có thể hủy bỏ những thứ nhìn thấy trong thực tế không? Mỗi lần chơi cứ bị hình ảnh thực tế và game chồng chéo lên nhau, mỏi mắt lắm."
Tiểu Cửu trả lời: "Có thể chọn đóng hình ảnh thị giác thực tế hoặc mở chế độ tập trung. Tuy nhiên, ngài cảm thấy mỏi mắt là do tinh thần lực của ngài quá thấp, nếu tinh thần lực của ngài được nâng cao thì tự nhiên sẽ không xuất hiện tình trạng này nữa."
Thứ gọi là tinh thần lực này giờ chẳng thấy mình có bao nhiêu, quỷ mới biết khi nào mới không bị ảnh hưởng bởi việc chồng chéo hình ảnh. So ra, Trần Phi vẫn quan tâm tới cái trước hơn. "Đóng hình ảnh thực tế và chế độ tập trung là sao vậy?"
"Đóng hình ảnh thị giác thực tế nghĩa là tạm thời tắt đi công năng thị giác của mắt ngài. Vì hình ảnh ảo trong game được truyền tải thông qua đại não, nên dù công năng thị giác của ngài có bị tắt thì vẫn có thể nhìn rõ hình ảnh trong game."
"Chế độ tập trung là khiến đại não của người chơi rơi vào trạng thái ngủ đông, chỉ cung cấp năng lượng cho game. Như vậy người chơi giống như đang ngủ, cơ thể vừa có thể được bổ sung năng lượng, vừa có thể tiến hành chơi game."
Nghe Tiểu Cửu giới thiệu xong, Trần Phi tóm tắt lại hai tùy chọn này một cách đơn giản. Một cái là biến thành người mù, một cái là biến thành người thực vật. Tất nhiên đều là tạm thời mà thôi. Nếu là buổi tối thì dùng chế độ tập trung cũng rất tốt, đằng nào người khác cũng chỉ nghĩ mình đang ngủ mà thôi. Trần Phi suy nghĩ một chút, nói: "Thử chế độ tập trung trước đi."
"Ngài hiện tại không thể mở chế độ tập trung." Tiểu Cửu dùng giọng bình thản nói.
"Mẹ kiếp."
Nghe thấy lời Tiểu Cửu, Trần Phi thực sự có cảm giác muốn đâm đầu vào tường. Loay hoay cả nửa ngày trời cuối cùng lại không thể mở, cái game này đúng là quá hại người. "Vậy bao giờ tôi mới có thể mở chế độ tập trung?"
"Bộ nhớ não vực của ngài không đủ, thời gian cụ thể khi nào có thể mở thì tạm thời chưa biết."
Bộ nhớ não vực không đủ, nghe đến từ này, Trần Phi thấy kỳ quặc không tả nổi, cảm giác như đây không phải là bộ não của mình mà là máy tính vậy.
"Được rồi, thế đóng hình ảnh thị giác thực tế thì cái này được chứ?"
Nếu ngay cả cái này cũng không được nữa, thì Trần Phi thực sự không nhịn nổi mà nổi điên mất.
"Có thể, ngài xác nhận muốn đóng hình ảnh thị giác thực tế không?" Tiểu Cửu hỏi lại.
"Xác nhận."
Trần Phi tức thì cảm thấy cảnh tượng trước mắt thay đổi, căn phòng, giường chiếu nhìn thấy trong thực tế đều biến mất sạch. Trước mắt chỉ còn lại hình ảnh trong game, hiệu ứng thị giác siêu nét này nhìn thoải mái hơn nhiều.
"Vẫn là cái này tốt hơn!" Trần Phi tán thưởng một tiếng, nhìn những kiến trúc, thực vật trong game đều sống động như thật, đưa tay chạm vào, xúc cảm cũng vô cùng chân thực.
Nếu không phải Trần Phi biết đây là game thì chắc chắn sẽ tin rằng tất cả những thứ này là thật.
Lần trước Trần Phi đã dạo một vòng quanh khu vực này và tìm thấy một cửa hàng tạp hóa, đang để tâm xem ở đó có thể có bí kíp kỹ năng gì không, lần này Trần Phi đi thẳng tới cửa hàng tạp hóa.
Bước vào cửa hàng tạp hóa, Trần Phi cảm thấy một luồng bụi bặm ập tới mặt, đúng không hổ danh là cửa hàng tạp hóa mà, vừa mới bước vào đã có cảm giác mùi vị của những món đồ cũ kỹ từ lâu đời.
"Vị tiểu ca này muốn mua gì?"
Một lão già tóc trắng từ từ bước ra từ sau quầy, nhìn cái dáng vẻ đi đứng chậm chạp khó nhọc đó, khiến người ta sợ lão sẽ đột nhiên không thở nổi rồi ngỏm luôn tại chỗ.
Trần Phi nhanh chân bước tới đỡ lấy lão già, nói: "Cụ đừng ra ngoài nữa, con thấy thân thể này của cụ đi đứng khó nhọc quá. Con cứ xem qua thôi, nếu có món nào ưng ý sẽ hỏi cụ sau."
"Không sao, không sao." Lão già cười cười xua tay, có vẻ rất cảm kích trước hành động đỡ lấy mình của Trần Phi. "Bao nhiêu năm rồi không có ai ghé thăm tiệm này, cậu muốn mua gì lão phu sẽ bán rẻ cho cậu."
Trần Phi cười nói: "Vậy con xin phép không khách sáo nhé, túi tiền của con bây giờ đang xẹp lép đây này. Con muốn mua bí kíp kỹ năng, ở chỗ cụ có không ạ?"
"Bí kíp kỹ năng?" Lão già nhíu mày suy nghĩ hồi lâu mới nói: "Lão nhớ là hình như có một cuốn, cũng không biết có phải là bí kíp kỹ năng không, nằm trên cái giá đằng kia, cậu có thể tìm thử xem."
Nghe thấy có bí kíp kỹ năng, Trần Phi tức thì sáng mắt lên, buông lão già ra rồi đi về hướng lão chỉ. Tuy nhiên, dù đang vội nhưng lúc buông lão già ra, cậu vẫn rất chậm rãi để tránh bị giằng kéo, hành động tỉ mỉ như vậy khiến lão già không nhịn được mà lộ ra vẻ tán thưởng.
Trần Phi đi đến bên giá hàng, trên giá này đúng là không ít đồ. Bình nước vỡ, xẻng cũ, đủ loại thứ trên đời. Trần Phi lật qua lật lại hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy một cuốn sách dưới đống đồ nát. Cuốn sách trông đã ố vàng, hơn nữa lại rất mỏng, nhìn qua cũng chẳng có mấy trang. Sau khi phủi sạch bụi bặm bên trên, ba chữ đập vào mắt Trần Phi.
"Dược Vương Thiên"
Đây đúng là đồ tốt rồi!
Trần Phi tức thì mừng rỡ, làm theo phương pháp học kỹ năng lần trước, muốn học cuốn "Dược Vương Thiên" này, nhưng đợi mãi mà chẳng thấy phản ứng gì.