Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 66
La Ngọc Lâm bắt gian

❊ ❊ ❊

Nghe những lời nũng nịu như làm nũng của Hạ Băng, Trần Phi thật sự có chút xao động. Dưới ánh trăng chiếu rọi, Hạ Băng trông đáng yêu đến mức không tả xiết.

Cô mặc một chiếc áo phông ôm sát cơ thể, bên trong dường như không mặc nội y, ít nhất là hai điểm nhô lên kia vẫn còn nhìn thấy rất rõ ràng. Phía dưới là chiếc quần lót hoạt hình rất đáng yêu, in đầy những hình trái tim màu đỏ. Thật không ngờ Hạ Băng ngày thường luôn tỏ ra mạnh mẽ như con trai lại có thể mặc loại quần hoạt hình thế này.

Hạ Băng dường như vẫn chưa tỉnh táo lắm, miệng thỉnh thoảng khẽ nhếch lên, trông dáng vẻ ngủ rất say sưa ngon lành. Khoảnh khắc này, Trần Phi chợt cảm thấy cảm động, Hạ Băng đã say đến mức này rồi mà còn tìm đến mình, trong lòng cô hẳn là mình rất quan trọng, rất đáng để tin tưởng đây.

"Say đến mức này rồi mà vẫn không quên hưởng thụ." Trần Phi khẽ cười một tiếng, hai tay đặt lên thái dương cô, nhẹ nhàng xoa bóp.

Hồi sinh chân khí theo đầu ngón tay anh tiến vào cơ thể Hạ Băng, Hạ Băng dường như cảm nhận được, thoải mái rên lên một tiếng.

Nghe thấy tiếng rên rỉ đột ngột này của Hạ Băng làm Trần Phi giật mình thót tim. Giọng nói này cũng quá dụ hoặc đi, không chút giả tạo, hoàn toàn là chân thật. Mà càng chân thật lại càng cảm thấy dụ hoặc, Trần Phi có thể cảm nhận được dục vọng nhỏ nhoi trong lòng mình lập tức bị nhen nhóm.

"Cô đang dẫn dụ tôi đấy à, Hạ Băng." Trần Phi khổ sở cười trong lòng.

Hạ Băng nào biết Trần Phi đang nghĩ gì, cô bây giờ chỉ cảm thấy rất thoải mái, rất hưởng thụ, loại khoái lạc đó khiến cô không kìm lòng được mà muốn rên rỉ thành tiếng, để bày tỏ loại khoái lạc này ra.

Đối với Trần Phi mà nói, đây là chuyện đau đớn mà cũng khoái lạc.

La Ngọc Lâm mơ mơ màng màng dường như nghe thấy những âm thanh cổ quái, mới đầu cô còn tưởng là đang nằm mơ nên cũng không để ý lắm, nhưng dần dần cô cảm thấy âm thanh này càng lúc càng rõ ràng, khiến cô không tự chủ được mà tỉnh lại.

Mở mắt ra lắng tai nghe kỹ, âm thanh này sao lại hơi... hơi giống âm thanh nam nữ phát ra vào lúc đó, chẳng lẽ Hạ Băng lại đang lén xem loại phim đó nữa à?

Trước kia Hạ Băng từng làm chuyện như vậy, La Ngọc Lâm bị Hạ Băng kéo đi cũng từng xem qua. Thế nhưng chẳng phải Hạ Băng say rồi sao, chẳng lẽ tỉnh rồi?

Nghĩ đến đây, La Ngọc Lâm liền đứng dậy đi về phía phòng của Hạ Băng, vừa đi vừa khẽ lầm bầm: "Cái con nhỏ Hạ Băng này thật là gan dạ, xem thì cứ xem đi còn bật âm thanh lớn như vậy, vạn nhất để Trần Phi nghe thấy thì làm thế nào, thật chẳng biết xấu hổ."

La Ngọc Lâm đi đến trước cửa phòng Hạ Băng, đang định đẩy cửa vào thì kết quả lại phát hiện cửa đang mở. Quan trọng nhất là âm thanh kia không phải phát ra từ trong phòng. La Ngọc Lâm bước vào một bước nhìn thử, trên giường nào có bóng dáng Hạ Băng đâu.

"Kỳ lạ, sao không có trong phòng, vậy âm thanh này phát ra từ đâu?" La Ngọc Lâm nhíu nhíu mày, chợt kinh ngạc. "Chẳng lẽ... là Trần Phi? Không thể nào, phòng anh ta lại không có máy tính sao có thể phát ra âm thanh như thế. Hay là nói... Hạ Băng đang ở trong phòng Trần Phi?"

La Ngọc Lâm chợt nghĩ đến khả năng này, cảm giác khó hiểu có chút ghen tuông, mà nhiều hơn là tức giận.

La Ngọc Lâm lập tức đi xuống lầu, càng đi La Ngọc Lâm càng giận, vì tiếng của Hạ Băng rất rõ ràng, rõ ràng chính là truyền ra từ phòng của Trần Phi.

"Trần Phi à Trần Phi, anh... tôi muốn anh ở cùng tôi thêm một lát anh cũng không muốn, kết quả anh đi ở trong phòng với Hạ Băng làm cái chuyện đó... tôi..."

La Ngọc Lâm chính mình cũng không biết đang nghĩ gì, tóm lại là rất tức giận, giống như cảm giác bị người ta cướp mất người vậy.

Rảo bước đi tới cửa phòng Trần Phi, nghe thấy tiếng rên rỉ bên trong, La Ngọc Lâm do dự một lúc sau đó mạnh mẽ đẩy cửa.

Cô không biết tại sao mình lại làm thế, chẳng lẽ là muốn bắt gian?

Ngay khoảnh khắc cửa mở ra, La Ngọc Lâm đã có thể tưởng tượng ra cảnh Trần Phi và Hạ Băng đang quấn lấy nhau trên giường. Thế nhưng khi cô mở mắt nhìn vào, cả khung cảnh lại khiến La Ngọc Lâm có chút ngẩn người.

"Sao... sao lại thế này?" La Ngọc Lâm kinh ngạc nhìn Trần Phi.

Trần Phi ngồi cạnh Hạ Băng, một tay nhẹ nhàng xoa bóp thái dương cho cô, một tay chặn tai mình, bộ dáng thản nhiên. Còn Hạ Băng thì đắp tấm chăn mỏng trên người, nhắm mắt lại với vẻ thoải mái vẫn đang ngủ.

Không xuất hiện khung cảnh như mình tưởng tượng, La Ngọc Lâm chợt có một cảm giác được giải thoát. Hiểu lầm rồi, mình hoàn toàn hiểu lầm rồi.

"Sao cô cũng tỉnh rồi, là bị cô ấy làm ồn tỉnh à?" Trần Phi hỏi về phía La Ngọc Lâm.

La Ngọc Lâm gật gật đầu, cười nói: "Tiếng cô ấy kêu to như vậy, muốn giả vờ như không nghe thấy cũng không được. Sao cô ấy lại chạy tới chỗ anh vậy?"

"Đau đầu, nên bảo tôi giúp cô ấy mát-xa." Trần Phi thản nhiên nói.

"Làm khổ anh rồi, Hạ Băng lúc nào cũng vậy." La Ngọc Lâm áy náy nói.

"Không có gì."

Cảm giác không khí dường như có chút bế tắc, La Ngọc Lâm lấy hết can đảm nói: "Chuyện buổi chiều, tôi..."

"Buổi chiều làm sao?" Dáng vẻ của Trần Phi vẫn cứ thản nhiên như vậy, phảng phất như không có chuyện gì xảy ra cả.

Nhưng La Ngọc Lâm có thể cảm nhận được anh dường như vẫn còn đang tức giận, đằng nào thì lời cũng đã nói ra rồi, vậy thì nói cho cùng luôn đi.

"Chuyện buổi chiều là tôi sai rồi, xin lỗi. Lúc đó tôi cũng không biết bị làm sao nữa, thật ra không phải cố ý chọc anh giận, chỉ là... chỉ là... tôi cũng muốn giống như Hạ Băng có thể thoải mái ở bên cạnh anh."

Trần Phi ngạc nhiên nhìn La Ngọc Lâm, anh không ngờ La Ngọc Lâm lại tự mình xin lỗi, hơn nữa câu cuối cùng đó có ý gì, giống như Hạ Băng có thể thoải mái ở bên cạnh mình.

"Tôi nói có lẽ hơi lộn xộn, nhưng tôi cũng không biết nên nói thế nào. Trần Phi, tôi hoàn toàn không coi anh là người ngoài, cũng không coi anh là quản gia. Tôi... nói thế nào nhỉ, tôi muốn giống Hạ Băng coi anh là bạn. Nhưng anh lúc nào cũng như rất lạnh lùng với tôi, không giống như sự nhiệt tình như Hạ Băng. Anh... có phải không thích tôi không?"

Lúc nói xong câu này La Ngọc Lâm chính mình cũng có chút hoảng, cô cũng chẳng biết tại sao mình lại có thể thốt ra được. Thậm chí không biết ý nghĩa đằng sau câu nói này là gì, chẳng lẽ mình đang tỏ tình với anh ta?

"Tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, đối với cô, đối với Hạ Băng tôi đều như nhau cả. Các cô coi tôi là bạn, điều này khiến tôi rất vui." Trần Phi cười cười nói: "Cô xinh đẹp như vậy, chỉ cần mắt không bị mù thì e rằng ai cũng sẽ thích cô thôi."

Câu này tuy là đáp án mà La Ngọc Lâm mong muốn nhất, nhưng không biết tại sao La Ngọc Lâm luôn cảm thấy vẫn thiếu thiếu điều gì đó, cảm giác này cứ như là lời nói xã giao đường hoàng, không hề chân thành. Luôn cảm thấy ẩn ẩn có chút thất vọng.

Nhìn dáng vẻ hơi thất vọng đó của La Ngọc Lâm, Trần Phi ma xui quỷ khiến nói: "Ngồi xuống đi, đứng đó làm gì."

La Ngọc Lâm sững sờ, dường như đang nghĩ nên ngồi ở đâu. Thế nhưng Trần Phi lại chợt nắm lấy tay La Ngọc Lâm kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình.

Mặt La Ngọc Lâm trong nháy mắt đỏ như quả táo, hơi cúi đầu cũng không biết là khẩn trương hay xấu hổ.

Không biết các vị đọc xong cảm thấy thế nào, nếu cảm thấy tạm ổn thì ủng hộ một chút nhé, ngoài ra huynh đệ nào chưa đăng ký nhớ phải đăng ký đấy!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:64
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.