“Vừa rồi Kỳ Kỳ nhắn tin bảo mình tan học tới tìm cô ấy.” La Ngọc Lâm nói.
Trần Phi gật đầu, lúc nãy anh quả thực đã thấy La Ngọc Lâm đang nghịch điện thoại. “Còn cậu thì sao?” Anh lại hỏi Hạ Băng.
Hạ Băng suy nghĩ một chút rồi nói: “Tớ đi cùng Ngọc Lâm.”
“Vậy được, tớ đi thư viện đây. Có chuyện gì thì cứ gọi điện cho tớ.” Trần Phi nói một tiếng, đứng dậy bước ra ngoài.
“Cậu có biết thư viện ở đâu không đấy?” Hạ Băng hỏi một câu.
Trần Phi cười ha ha, nói: “Tìm người hỏi là biết ngay thôi mà.” Nói xong, Trần Phi đã bước ra khỏi lớp học.
“Cậu nói xem liệu Lý Phong có gây phiền phức cho Trần Phi không, nhỡ đâu lát nữa Trần Phi chạm mặt hắn thì phải làm sao?” La Ngọc Lâm có chút lo lắng nói.
Hạ Băng bĩu môi, vô cùng tự tin về Trần Phi. Cô kéo La Ngọc Lâm đứng dậy, vừa đi vừa nói: “Cậu đừng có lo lắng cho cậu ấy nữa, bản lĩnh của cậu ấy cậu không phải không biết. Nếu chạm mặt thì kẻ xui xẻo trăm phần trăm là đối phương. Cậu quên chuyện hôm qua Trần Phi một mình đánh gục hơn ba mươi người dưới lầu rồi à, ai có thể làm cậu ấy bị thương chứ.”
“Cậu thật là, nói chuyện cứ chẳng bao giờ chịu suy nghĩ. Cái gì mà đánh với chả đấm, cậu không thể đổi từ ngữ khác à.” Được Hạ Băng trấn an như vậy, La Ngọc Lâm cũng không còn lo lắng nhiều nữa, hai người khoác tay nhau đi tìm Kỳ Kỳ.
Nếu là hai gã đàn ông khoác tay nhau đi thì e là có thể khiến người ta buồn nôn chết mất, nhưng hai cô gái làm vậy thì không, ngược lại còn khiến người ta thấy đáng yêu.
Trần Phi ra khỏi tòa nhà giảng đường liền nhìn quanh, công trình kiến trúc trong khuôn viên trường không ít, nhưng lại không có biển hiệu chỉ rõ cái nào là thư viện. Anh tiện miệng hỏi một sinh viên đi ngang qua, người bạn học đó rất nhiệt tình chỉ đường cho Trần Phi.
Điều này khiến Trần Phi cảm thấy, nhân gian vẫn tràn ngập tình yêu thương!
Nếu việc này xảy ra với một nam sinh như hồi trước, chặn đường hỏi như vậy đảm bảo đối phương sẽ đáp lại một câu: “Cút, đừng làm lãng phí thời gian của ông đây.” Hoặc không thì sẽ là: “Cậu đi thư viện làm gì, toàn mấy cuốn sách cổ lỗ sĩ rồi, cậu đến hiệu sách nhỏ ở ngõ đối diện ấy, trong đó có đồ tốt, cực kỳ kích thích.”
Nếu chặn hỏi phụ nữ thì câu trả lời còn "gắt" hơn: “Đừng dùng cách tiếp cận lỗi thời thế này được không, tôi có thể nói thẳng với cậu là không bao giờ có chuyện đó đâu. Nếu cậu đẹp trai hoặc có tiền thì tôi còn có thể đi mở phòng với cậu. Nhưng nói trước, không được đi không đâu đấy, hiểu chưa?”
Trần Phi đi theo chỉ dẫn của người bạn học kia đến thư viện, vừa tới nơi đã bị bầu không khí ở đây làm cho có chút không tự nhiên. Quá yên tĩnh, ngoài tiếng lật sách sột soạt ra thì chỉ có tiếng hít thở cùng tiếng bước chân khẽ khàng.
Nhìn thoáng qua, tất cả mọi người đều đang vùi đầu khổ đọc.
Quả không hổ danh là trường đại học hàng đầu cả nước, quả nhiên khác biệt.
Trần Phi đến thư viện chủ yếu là muốn tìm vài cuốn sách về kinh doanh để xem, tiện thể xem thêm các sách về y dược. Dù sao tương lai đây cũng là hướng phát triển của bản thân, tìm hiểu nhiều thêm một chút chắc chắn chẳng có gì là bất lợi.
La Phượng nói đúng, mặc dù tạm thời mình có thể làm chưởng quản buông tay, nhưng không thể làm cả đời được, có vài thứ sớm muộn gì mình cũng phải tự tay làm. Đã làm thì phải làm cho tốt nhất, hấp thu thêm nhiều kiến thức chắc chắn sẽ có ích.
Quản lý thư viện là một cô gái rất trẻ, nhìn dáng vẻ chắc cũng là sinh viên trong trường này, phần lớn là làm thêm thôi. Trần Phi bước tới khẽ hỏi: “Xin lỗi làm phiền, cho hỏi sách về thương mại và y học ở vị trí nào vậy?”
Cô gái ngẩng đầu nhìn Trần Phi, nhiệt tình nói: “Sách thương mại ở hàng thứ tư bên trái, sách y học ở hàng thứ sáu.”
“Cảm ơn.” Trần Phi nói một tiếng cảm ơn, rồi bước về phía kệ sách bên trái. Đến hàng thứ tư xem thử, quả nhiên đều là mấy cuốn sách về thương mại. Trần Phi tìm vài cuốn cảm thấy hay ho rồi cầm lấy, sau đó lại đi sang hàng thứ sáu.
Sách về y học thì phạm vi tương đối rộng, nhìn thoáng qua cái gì cũng có. Trần Phi có mục đích chọn vài cuốn về Trung y, châm cứu các loại.
Nhắc đến châm cứu, Trần Phi còn biết một bộ “Đế Hoàng Châm Pháp” nữa, chỉ là trong tay không có ngân châm nên vẫn chưa có cơ hội thử, quay đầu có thể kiếm một bộ về xem sao.
Ôm sách, Trần Phi tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó giống như những người khác, vùi đầu vào biển sách. Trước đây phần lớn thời gian Trần Phi đều đi làm thêm, ngay cả chơi game cũng là vừa giải trí vừa kiếm chút thu nhập phụ, căn bản không có thời gian đọc sách. Bây giờ cuối cùng đã có cơ hội này, Trần Phi đọc vô cùng nghiêm túc và chăm chú.
Trần Tiêu Trúc bước chân thư thái đi về phía thư viện, ngoài lúc lên lớp và làm việc bình thường thì thời gian còn lại Trần Tiêu Trúc đều thích ngâm mình trong thư viện, bầu không khí yên tĩnh này khiến cô cảm thấy vô cùng an nhàn, cộng thêm việc có nhiều sách để đọc, nơi này đối với cô mà nói chẳng khác nào thiên đường chốn nhân gian.
“Tiểu Văn.” Trần Tiêu Trúc khẽ gọi cô gái quản lý một tiếng.
Cô gái lập tức mỉm cười đáp lại: “Cô Tiêu Trúc, cô đến rồi ạ.”
“Cuốn sách hôm qua tôi xem còn không?” Trần Tiêu Trúc mỉm cười hỏi.
Tiểu Văn có chút áy náy nói: “Xin lỗi cô Tiêu Trúc, vốn dĩ em đã đặc biệt giữ lại cho cô rồi. Nhưng sau đó khi bàn giao ca có thể đã bị người khác cất lại chỗ cũ rồi ạ.”
“Không sao, tôi tự tìm là được.” Tiểu Văn bản tính điềm đạm, đôi khi lại tỏ ra hơi yếu đuối. Tuy không đến mức bị người ta cố ý bắt nạt, nhưng nhiều lúc cũng rất khổ sở. Biết rõ tính cách của cô bé, Trần Tiêu Trúc tự nhiên sẽ không tức giận. Cười nói hai câu, rồi cô liền bước về phía kệ sách.
Hàng thứ nhất, hàng thứ hai, bước chân của cô nhanh chóng dừng lại ở hàng thứ sáu. Loại y học, thứ cô tìm hóa ra cũng là sách về y học.
Nếu người khác biết Trần Tiêu Trúc đọc sách về y học thì chắc chắn sẽ rất tò mò, có lẽ cho rằng đây là một sở thích của cô. Nhưng Tiểu Văn lại rất rõ ràng, cô tuyệt đối không chỉ là có sở thích thôi đâu, gần như đã đọc hết sách trên cả kệ y học rồi, đây không phải chỉ cần có sở thích là làm được đâu nhỉ?
Gia đình Trần Tiêu Trúc có thể nói là đời đời làm nghề y, đến đời Trần Tiêu Trúc vốn dĩ gia đình cũng muốn cô học y. Nhưng cô tuy rất có hứng thú với y học, lại không muốn làm một bác sĩ. Lý tưởng của cô là trở thành một giáo viên, một người giáo viên có thể đào tạo ra những học sinh ưu tú, là rường cột của nước nhà.
Cô bất chấp sự phản đối của gia đình, kiên quyết lựa chọn nghề giáo, chỉ vì chuyện này mà suýt chút nữa làm gia đình đảo lộn, nhưng cuối cùng cũng chẳng giải quyết được gì. Tuy không thể trở thành bác sĩ, nhưng nghề giáo viên cũng không tệ, hơn nữa Trần Tiêu Trúc cũng có hứng thú nồng nàn với y học, gia đình cũng không tiện nói gì thêm nữa.
Trần Tiêu Trúc thuộc lòng những cuốn sách trên kệ này như lòng bàn tay, tìm nửa ngày lại phát hiện không thấy cuốn sách hôm qua mình xem. Thế thì lạ thật, chẳng lẽ bị người khác mượn rồi? Không thể nào, người đến thư viện đọc sách mượn sách tuy không ít, nhưng sách y học lại rất hiếm người mượn đọc.
Trần Tiêu Trúc hơi nhíu mày, ánh mắt quét về phía ghế ngồi đọc sách bên cạnh.
“Sao lại là cậu ta.”