Trần Phi trò chuyện với La Phượng vài câu, ước chừng thời gian đã gần đủ, bèn đứng dậy đi đến bên cạnh La Phượng, cúi đầu nhìn xem rồi nói: "Được rồi, có thể đi rửa sạch đi."
La Phượng đáp một tiếng rồi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Sau khi rửa sạch thứ trên mặt, La Phượng nhìn vào gương, phát hiện da dẻ của mình dường như trắng lên không ít, cảm giác giống hệt như hiệu quả sau khi bôi mỹ phẩm vậy. Còn về phần mấy nốt mụn thì không biến mất hẳn, nhưng trông có vẻ nhỏ đi một chút, cũng không biết có phải là do tâm lý hay không.
Vốn dĩ La Phượng còn định trang điểm lại, dù sao thì vừa nãy rửa mặt đắp thứ đó lên đã tẩy sạch lớp trang điểm buổi sáng rồi. Thế nhưng nhìn màu da hiện tại của mình, hình như hoàn toàn không cần phải dặm phấn nữa.
Từ trong nhà vệ sinh đi ra, La Phượng nói với Trần Phi: "Không ngờ thứ của cậu lại hiệu quả đến vậy, hiệu quả làm trắng da rất rõ rệt. Chỉ là không biết duy trì được bao lâu, nhiều loại sản phẩm làm trắng da lúc đầu hiệu quả đều rất tốt, nhưng thời gian duy trì lại không dài."
Trần Phi ước chừng nói: "Lần đầu tiên chắc có thể giữ được ba đến năm ngày, nếu trong khoảng thời gian này không dùng các loại mỹ phẩm khác thì thời gian có lẽ sẽ lâu hơn một chút. Dù sao thì những loại mỹ phẩm đó thực ra rất ít loại không gây hại cho da."
"Không tệ, cái này còn mạnh hơn nhiều so với những sản phẩm làm trắng da khác mà tôi đang dùng." La Phượng có chút vui mừng, nhưng sau đó lại có chút lo lắng nói: "Cái này dùng xong sẽ không có tác dụng phụ gì chứ?"
Trần Phi cười khổ: "Dì La, nếu như có tác dụng phụ gì thì cháu cũng không dám để dì dùng đâu. Hơn nữa cháu còn định dựa vào nó để kiếm tiền, nếu có tác dụng phụ thì sao mà được."
"Cũng phải." La Phượng gật đầu tán đồng, có chút tò mò. "Cậu nói muốn dựa vào nó để kiếm tiền, có ý tưởng gì chưa?"
Nhắc đến chuyện này, Trần Phi có chút phiền muộn: "Tạm thời vẫn chưa có, hiệu quả này dì La cũng đã đích thân thử nghiệm rồi, chắc chắn tốt hơn nhiều so với các sản phẩm làm trắng da khác. Chỉ là... cái vẻ ngoài này, muốn để người khác mua thì hơi khó."
Trần Phi nói không sai, chỉ nhìn từ ngoại quan này thì đúng là không ra sao cả. Nếu không phải vì Trần Phi thì La Phượng tuyệt đối sẽ không thử. Tuy nhiên đây cũng không phải là vấn đề khó khăn gì, chỉ cần đóng gói lại một chút là được, đến lúc đó làm quảng bá thì chắc chắn sẽ bán rất chạy.
"Thế này đi, sau khi tôi về nhà nếu có thời gian sẽ giúp cậu nghĩ phương án, xét từ hiệu quả này mà nói, nếu vận hành tốt thì rất có khả năng sẽ bán rất chạy." La Phượng suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói với Trần Phi.
Trần Phi ngẩn người, không ngờ La Phượng lại chịu giúp mình. Liền nói ngay: "Vậy thì làm phiền dì La rồi."
La Phượng cười cười: "Cảm ơn thì không cần đâu, tôi sẽ không làm không công đâu, nếu thực sự khả thi thì tôi muốn hợp tác với cậu."
"Không vấn đề gì."
"Tôi phải về công ty đây, bên đó còn một đống việc đang chờ tôi xử lý. Cậu chờ tin của tôi đi, phía trường học nếu làm xong tôi sẽ thông báo cho cậu. Còn về cái này, đúng rồi, thứ này tên là gì?" La Phượng chợt nhớ ra vẫn chưa biết gọi thứ này là gì.
"Thiên Hương Ngọc Dung Tán." Trần Phi vội vàng nói.
"Tên hay đấy, nhưng mà... vẻ ngoài này đúng là có chút hữu danh vô thực." La Phượng cười cười nói: "Còn về chuyện Thiên Hương Ngọc Dung Tán, tôi sẽ cân nhắc kỹ lưỡng."
"Vâng."
La Phượng xỏ giày vào rồi mở cửa đi ra ngoài, Trần Phi tiễn đến tận cửa biệt thự, nhìn theo cô ấy đi khuất rồi mới quay vào. Vào trong nhà, Trần Phi vẫn còn có chút không dám tin, vốn dĩ chỉ muốn để La Phượng thử hiệu quả của Thiên Hương Ngọc Dung Tán, không ngờ La Phượng lại chịu giúp mình. Nhất là việc cô ấy nói hợp tác, điều này đồng nghĩa với việc La Phượng chắc chắn sẽ tham gia vào.
Nếu có sự tham gia của La Phượng, hiệu quả chắc chắn sẽ khác hẳn với việc mình tự làm một mình, tài lực cũng như tầm ảnh hưởng của La Phượng, đó đều là những thứ mình không có và đang cần. Mặc dù như vậy có thể mình sẽ kiếm được ít hơn, nhưng trong tay mình còn có vô số loại dược phương, Thiên Hương Ngọc Dung Tán chỉ là để thuận tiện cho mình kiếm thùng vàng đầu tiên mà thôi.
Tuy nhiên hiện tại mình nghĩ hơi xa rồi, dù sao La Phượng cũng chỉ nói là có ý định này, mọi chuyện vẫn còn chưa đâu vào đâu cả.
Tất Bác Đào rất phiền muộn, dù cho cô em xinh xắn trước mắt này cứ liên tục ám chỉ mình có thể làm vài chuyện không phù hợp với trẻ nhỏ, nhưng anh ta vẫn rất phiền muộn. Anh ta cứ nghĩ mãi không thông sao mình lại thất bại? Ngay cả người của Long Ca cũng bị dạy cho một trận, thằng cha đó không lẽ đến từ sao Hỏa đấy chứ, nếu không sao lại không biết Long Ca là ai?
Long Ca tên thật là Trần Kiến Long, mười ba tuổi đã ra ngoài lăn lộn. Năm mười lăm tuổi đã chém chết một gã trùm hắc đạo thành danh đã lâu mà một bước nổi tiếng, sau đó vì chuyện bại lộ nên đã ở trong trại giáo dưỡng bảy năm. Sau khi ra ngoài liền đi theo đại ca trước kia, vì tàn nhẫn lạnh lùng nên nhanh chóng nổi danh trở lại, ở Thiết Giang Thành hiện nay nhắc đến ba chữ Trần Kiến Long thì ai mà không biết chứ!
Trước đây bản thân tình cờ mới quen biết Trần Kiến Long, bình thường cũng không ít lần giúp mình giải quyết phiền phức. Dù sao thì đắc tội với đàn bà nhiều quá, khó tránh khỏi sẽ có vài chuyện ghen tuông xảy ra. Vốn tưởng lần này cũng không khác gì trước kia, dạy dỗ thằng nhãi đó một chút là xong.
Thế nhưng vừa nãy Tất Bác Đào nhận được điện thoại của Trần Kiến Long, nói chuyện xảy ra chút sơ suất, người của hắn bị thằng nhãi đó đánh bị thương, bảo Tất Bác Đào lấy chút tiền thuốc men ra! Tiền thuốc men là chuyện nhỏ, mười nghìn tám nghìn hắn Tất Bác Đào vẫn bỏ ra được, Tất Bác Đào vốn còn muốn hỏi chuyện này phải làm sao, nhưng nghe giọng Trần Kiến Long rất khó chịu, Tất Bác Đào liền không dám hỏi.
"Này, anh bị câm à, người ta nói với anh nãy giờ mà anh không ừ hử câu nào." Cô nàng bên cạnh có chút tức giận nói.
"Lải nhải mãi, phiền không chứ lị." Tất Bác Đào vốn đã đang phiền muộn, cô nàng này còn đổ thêm dầu vào lửa, tức giận đến mức vung tay tát cho một cái.
Cô nàng ôm mặt có chút sững sờ, không ngờ Tất Bác Đào lại dám đánh mình. Ngẩn người một lúc rồi lập tức nổi giận, chỉ vào Tất Bác Đào mắng nhiếc: "Anh dám đánh tôi? Mẹ kiếp, anh có biết bà đây là ai không? Có tin tôi tìm người chém chết anh không."
"Ồ, dọa tôi à. Đánh loại đàn bà lẳng lơ như cô thì đã làm sao, chẳng lẽ còn có gã đàn ông nào đứng ra đòi công bằng cho cô à. Cô cũng đi nghe ngóng xem Tất thiếu tôi là ai đi, dọa tôi? Có tin tôi tìm người luân phiên hầu hạ cô không." Tất Bác Đào dữ tợn nhìn chằm chằm cô nàng, hừ lạnh nói.
Cô nàng dường như có chút sợ, nhưng vẫn cứng miệng nói: "Anh dám, tôi là người phụ nữ của Trần Thiếu Vũ đấy."
"Cô nói là Trần Thiếu Vũ ở Thiên Thượng Nhân Gian đó sao?" Tất Bác Đào có chút không tin, bĩu môi nói. "Cô là người phụ nữ của Trần Thiếu Vũ? Thôi bỏ đi, thằng nhãi đó chỉ là một tên háo sắc, cứ là đàn bà thì hắn không từ chối ai bao giờ. Cô không nghĩ là hắn sẽ giúp cô chứ?"
"Phải, tất nhiên là hắn sẽ không vì tôi mà tìm anh gây phiền phức, nhưng hắn là người sĩ diện, anh biết chứ. Nếu để hắn biết anh đánh người phụ nữ mà hắn từng ngủ, lại còn nói rất nhiều lời coi thường hắn, tôi nghĩ hắn sẽ không bỏ qua đâu."