Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Phúc lợi của quản gia

❊ ❊ ❊

Ánh mắt người phụ nữ hơi thoáng vẻ tán thưởng, ấn tượng đối với Trần Phi tốt hơn một chút. Chỉ riêng việc chọn chỗ ngồi này cũng có thể thấy Trần Phi là người cẩn thận và hiểu lễ nghĩa.

"Tôi tên La Phượng, chắc hẳn là vị La tiên sinh mà cậu đang tìm." La Phượng mỉm cười nói.

"A?"

Trần Phi vừa mới ngồi xuống đã nghe lời La Phượng nói, nhất thời có chút kinh ngạc, không phải La tiên sinh mà là La nữ sĩ? Lần này mình mất mặt thật rồi, Chị Bình chỉ bảo tìm một người họ La chứ không nói là nam hay nữ. Trần Phi theo bản năng cho rằng là nam, dù sao cơ nghiệp lớn thế này hiếm có người phụ nữ nào làm được.

"Thật ngại quá, là tôi lỗ mãng rồi. Tôi chưa hỏi rõ ràng đã tự cho rằng bà hẳn là nam giới, thật sự rất xin lỗi." Trần Phi vội vàng xin lỗi.

La Phượng xua xua tay, nói: "Vốn dĩ tôi muốn tìm một quản gia nữ, chủ yếu là để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho con gái, tốt nhất là có thể cùng đi học, coi như có bạn có bè. Vì tôi thường không hay ở nhà, để con gái một mình ở nhà cũng không yên tâm. Vốn dĩ có một quản gia, nhưng vì về quê kết hôn nên không làm nữa."

Nghe những lời này, lòng Trần Phi bắt đầu thấp thỏm, ý định ban đầu của người ta là muốn tìm nữ. Thêm vào đó còn phải ở chung với con gái bà ấy để bầu bạn, nam giới chắc chắn là không được rồi, nam nữ đơn chiếc sống chung dưới một mái nhà thì phụ huynh nào có thể yên tâm được chứ, xem ra mình hết cơ hội rồi.

Cũng đừng đợi người ta mở miệng nữa, tự mình đi thôi. Dẫu sao cũng đã ngồi trong căn biệt thự lớn thế này một lát, cũng coi như mở mang tầm mắt. Còn về tiền xe, thôi bỏ đi. Nếu là nam thì Trần Phi còn có thể mở miệng, đằng này là phụ nữ mà lại xinh đẹp, đối xử với mình cũng coi là khách khí, bảo mở miệng đòi tiền thì Trần Phi thật sự thấy hơi ngại, tự nhận mình xui xẻo vậy.

"La nữ sĩ, tôi thấy tôi vẫn nên..." Trần Phi đứng dậy, định mở miệng cáo từ.

Thế nhưng lời còn chưa nói hết, La Phượng đã cười bảo: "Làm một quản gia, điều quan trọng nhất trước tiên chính là phải có kiên nhẫn, lời tôi còn chưa nói hết mà cậu vội cái gì."

"Nhưng chẳng phải bà muốn thuê một quản gia nữ sao? Tôi thế này không quá phù hợp đâu nhỉ." Trần Phi do dự nói.

La Phượng xua tay ra hiệu cho Trần Phi ngồi xuống, Trần Phi đành phải ngồi xuống lần nữa. "Ý định ban đầu của tôi đúng là muốn tìm quản gia nữ, nhưng tôi lại rất hài lòng với cậu, biết chừng mực, có lễ phép, trông cũng khá thật thà, hơn nữa lúc nãy ở bên ngoài cậu dường như đã dạy cho tên bảo vệ kia một bài học nhớ đời, thân thủ cũng không tệ." La Phượng mỉm cười nói tiếp: "Huống hồ cậu lại là do Huệ Bình giới thiệu đến, tôi tin tưởng cậu."

"Bà với Chị Bình thân thiết lắm sao?" Tên đầy đủ của Chị Bình là Vương Huệ Bình, nghe giọng điệu của La Phượng dường như rất tin tưởng Chị Bình.

La Phượng cười: "Huệ Bình không nói với cậu à?"

Trần Phi lắc đầu. "Không nói."

Chị Bình quả thực không nói là quen biết La Phượng, chỉ nói công việc này là cô ấy đã rất vất vả mới giành được cho mình. Nhưng giờ nghĩ lại, Chị Bình chắc chắn phải quen biết La Phượng, cô ấy bảo mình tìm một người họ La, nhìn từ giọng điệu này, họ hẳn là rất thân thiết. Chị Bình không nói có lẽ là không muốn mình nghĩ rằng bản thân dựa vào quan hệ mới có được công việc này, rồi đến lúc đó lại không làm việc tử tế chăng.

"Đã vậy Huệ Bình không nói thì thôi vậy." La Phượng mỉm cười bảo: "Cậu có muốn làm công việc này không?"

Trần Phi vội đáp: "Muốn, tất nhiên là muốn rồi ạ. Nếu như công việc này mà không làm thành, Chị Bình chắc chắn sẽ giận đấy."

La Phượng cười: "Được, đã vậy thì chuyện này cứ quyết định thế nhé. Công việc hàng ngày của cậu là nấu cơm sáng tối, giặt giũ dọn dẹp vệ sinh các thứ. Thời gian còn lại đều rất tự do, từ nay về sau cậu cứ ở lại đây, ở căn phòng dưới lầu. Lát nữa tôi sẽ đưa chìa khóa và mấy thứ đồ cho cậu."

"Cảm ơn La nữ sĩ." Nghe được việc được nhận vào làm, Trần Phi vội vàng cảm ơn.

"Gọi ta là dì La đi." La Phượng cười nói: "Cậu vẫn là sinh viên đúng không, lát nữa đưa tài liệu cho ta, ta giúp cậu chuyển trường sang Đại học Thiết Giang."

Đại học Thiết Giang là một trong những trường đại học đứng đầu cả nước đấy, những người có thể vào trường này về cơ bản đều là người có thành tích học tập vô cùng ưu tú, hoặc là loại người có tiền nhiều như giấy để đốt, mình chỉ là một quản gia thôi sao lại có phúc lợi như thế này?

Nhìn ra sự kinh ngạc của Trần Phi, La Phượng giải thích: "Con gái ta là La Ngọc Lâm đang học tại Đại học Thiết Giang, sau khi cậu qua đó cũng có thể chăm sóc con bé ở trường."

Hóa ra là vậy, hóa ra là vì con gái bà ấy. Nhưng mà La Phượng này quả thực rất giàu có, vì để tiện chăm sóc con gái mà có thể giúp quản gia vào được Đại học Thiết Giang, chắc là tốn không ít tiền đâu nhỉ. Phải biết rằng sinh viên Đại học Thiết Giang sau khi tốt nghiệp cơ bản đều có công việc lương cao, bao nhiêu người chen chúc vắt óc muốn vào còn không được nữa kìa.

"Cảm ơn dì La." Tuy nói là người ta vì con gái nhưng lợi ích của mình là thực tế, Trần Phi thật sự rất cảm ơn La Phượng. "Tài liệu ngày mai con sẽ chuẩn bị xong."

La Phượng gật đầu nói: "Ta thường không hay ở nhà, cho nên hành vi của cậu phải chú ý một chút. Ta tin tưởng Huệ Bình, tin tưởng cậu nên mới để cậu đến làm quản gia này. Nếu như để ta biết cậu làm ra chuyện gì bất chính với con gái ta, hậu quả sẽ ra sao cậu rất rõ. Ở thành phố Thiết Giang này, La Phượng ta muốn đối phó với ai thì dễ như trở bàn tay."

Lúc này Trần Phi mới cảm nhận được thế nào gọi là nữ cường nhân, hèn gì La Phượng có thể có cơ nghiệp như thế này. Trần Phi không kiêu không nịnh nói: "Dì La yên tâm, con biết phải làm thế nào."

"Vậy thì tốt." La Phượng gật gật đầu, lấy từ trong túi ra hai tấm thẻ ngân hàng. "Tấm này là thẻ tiết kiệm, lương mỗi tháng của cậu là năm ngàn ta sẽ định kỳ gửi vào. Tấm còn lại là thẻ tín dụng, bình thường mua thức ăn và vật dụng sinh hoạt hoặc Ngọc Lâm muốn mua gì thì cứ dùng tấm thẻ này là được, mật mã là sáu số tám."

"Dì La yên tâm, con sẽ công tư phân minh." Trần Phi nhận lấy thẻ, nói.

La Phượng cười: "Chuyện này lúc đó ta sẽ đi kiểm tra hóa đơn, đây là chìa khóa nhà, lát nữa cậu tự mình thử xem, còn đây là danh thiếp của ta, nếu có việc gì thì cậu có thể gọi điện cho ta."

"Con biết rồi dì La."

"Cậu hôm nay cứ ở lại đây đi, nếu thiếu thứ gì thì cứ dùng thẻ tín dụng mà mua. Công ty ta còn có việc, đi trước đây, lát nữa Ngọc Lâm sẽ về, ta lát nữa sẽ báo với con bé." La Phượng vừa nói vừa đứng dậy chuẩn bị đi, Trần Phi vội vàng cũng đứng lên theo.

Sau khi tiễn La Phượng đi, Trần Phi nhìn căn biệt thự to lớn, có chút ngẩn ngơ. Tâm trạng lúc này của cậu thực là chua cay mặn ngọt đủ vị, sau này phải sống chung dưới mái nhà này với cô nàng tiểu thư nhà giàu chưa từng gặp mặt kia, nhìn dung mạo của La Phượng thì con gái bà ấy chắc chắn trông cũng không tệ đâu.

Nếu bỏ qua thân phận quản gia này, thì đây sợ là điều mà rất nhiều đàn ông nằm mơ cũng muốn có.

Thôi bỏ đi, đã nhận công việc này rồi thì phải làm cho tốt, không thể phụ lòng tốt của Chị Bình cũng như sự tin tưởng của dì La, mong rằng vị tiểu thư chưa từng gặp mặt kia là một người dễ sống chung.

Trần Phi cất danh thiếp và thẻ tín dụng cùng mấy món đồ, sau đó cầm chùm chìa khóa chuẩn bị đi xem xét xung quanh. Đã là quản gia đương nhiên phải quen thuộc với mọi thứ trong biệt thự rồi.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.