Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 527 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 70
Tìm người xử hắn

❊ ❊ ❊

Hạ Băng ngẩn ngơ nhìn La Ngọc Lâm, không ngờ cô ấy lại nghĩ nhiều đến thế. Phải rồi, Trần Phi tuy bình thường tùy tiện, nhìn có vẻ như không để tâm việc gì, nhưng Hạ Băng có thể cảm nhận được trong xương tủy hắn có một loại kiêu ngạo.

Không kêu thì thôi, một khi đã kêu là kinh người!

Hạ Băng vô thức nghĩ tới câu này.

La Ngọc Lâm nói tiếp: "Nếu bị những kẻ thích lo chuyện bao đồng nhìn thấy chúng mình mỗi ngày đều đi cùng nhau, biết đâu sẽ đào ra thân phận của Trần Phi. Đến lúc đó chắc chắn Trần Phi sẽ rất tức giận, cho nên tớ mới cố ý nói Kỳ Kỳ hẹn tớ, rồi chia tay cậu ấy ở gần trường đấy."

"Hóa ra là vậy, tớ trách nhầm cậu rồi." Hạ Băng ngượng ngùng xin lỗi La Ngọc Lâm, sau đó khoác tay cô cười nói: "Thật không ngờ cậu lại nghĩ cho Trần Phi như vậy, khai thật đi, có phải cậu thích cậu ấy rồi không."

La Ngọc Lâm phản kích: "Tớ thấy là cậu thích cậu ấy thì có, nửa đêm mặc mỗi quần lót chạy thẳng vào phòng người ta, cậu đau đầu sao không tới tìm tớ?"

"Làm gì có, tại lúc đó say rồi mà. Cậu đáng ghét thật."

"Được được được, say rồi. Tớ nghĩ Trần Phi chắc sẽ tìm được lớp học thôi, tụi mình qua đó trước đi."

"Ừ."

Hạ Băng và La Ngọc Lâm khoác tay nhau rời đi.

Suy nghĩ của Hạ Băng và La Ngọc Lâm, Trần Phi hoàn toàn không biết, hắn đang bước vào cổng trường. Mặc dù chỉ mới vài ngày không đi học, nhưng Trần Phi lại cảm thấy có chút lạ lẫm, có lẽ là do đổi môi trường sống chăng.

"Từ hôm nay mình cũng là sinh viên Đại học Thiết Giang rồi, đáng tiếc... lại chẳng phải nhờ bản lĩnh của bản thân mà vào được, cũng chẳng có gì đáng kiêu ngạo." Trần Phi lẩm bẩm trong lòng một câu, thuận theo dòng người đi vào trong.

"Hội trưởng, là thằng nhóc đó." Đằng xa, Vương Cường cùng mấy người trong câu lạc bộ Taekwondo cũng đi tới, một người trong đó huých Vương Cường, chỉ tay về phía Trần Phi.

Vết thương của Vương Cường vẫn chưa lành, cú huých đó khiến hắn hơi đau. Nhìn theo hướng người kia chỉ, chẳng phải đúng là thằng nhóc đáng ghét đó sao. Nhìn dáng vẻ nheo mắt đầy thong dong của thằng nhóc kia, Vương Cường liền tức giận.

"Sao hắn lại đến đây, nhìn dáng vẻ hình như cũng tới đi học, chẳng lẽ hắn cũng là sinh viên trong trường? Sao trước đây hình như chưa từng thấy hắn nhỉ." Người bên cạnh lẩm bẩm một câu, rồi nói với Vương Cường: "Hội trưởng, lẽ nào chúng ta cứ nuốt trôi cục tức này sao?"

Vương Cường tuy hận Trần Phi đến nghiến răng, nhưng lần trước Hạ Băng đã cảnh cáo hắn rồi. "Cậu tưởng tao nuốt trôi được à, nhưng phía Hạ Băng... tao cũng không muốn làm cô ấy giận."

"Việc này có gì khó đâu." Người kia nói.

Vương Cường lập tức quay đầu nhìn lại. "Cậu có cách gì dạy dỗ hắn mà không để Hạ Băng biết là do tao làm không?"

"Hội trưởng, tôi quen một người anh em lăn lộn trong giang hồ. Đại ca của anh ta là một nhân vật tàn nhẫn đến mức chỉ cần giậm chân ở chỗ chúng ta là mặt đất cũng phải rung chuyển đấy, Trần Kiến Long, Long ca, hội trưởng từng nghe qua chưa?"

Vương Cường ngẩn người ra: "Nghe qua rồi, ý cậu là muốn bọn họ đến dạy dỗ Trần Phi?"

"Đúng vậy, chỉ cần hội trưởng chịu chi chút tiền nhỏ, sau đó mời bọn họ đi 'tiêu sái' chút là xong ngay. Anh nghĩ xem, Long ca là hạng người nào chứ, thằng nhóc đó có ngông cuồng đến đâu cũng không dám đắc tội đâu. Cho dù hắn có là kẻ đầu trâu mặt ngựa, không biết lợi hại của Long ca, thì nếu hắn đánh người của Long ca, Long ca còn có thể tha cho hắn sao? Đến lúc đó có mà khóc tiếng Mán!"

"Nói thì đúng là vậy, nhưng tìm người ngoài xã hội không hay lắm đâu, lỡ không biết chừng mực đánh người ta bị thương nặng thì sao?" Vương Cường tuy hiếu chiến, nhưng vì bản thân là hội trưởng câu lạc bộ Taekwondo, võ công Taekwondo cũng khá, nên thực sự chưa bao giờ tìm người ngoài xã hội giúp đỡ.

"Hội trưởng cứ yên tâm đi, không sao đâu. Bọn họ ra tay chắc chắn có chừng mực, hơn nữa lần trước hắn đánh anh em chúng ta thê thảm như vậy, lại còn làm chúng ta mất mặt trong trường, cục tức này không thể nuốt trôi được. Với lại lần trước anh không thấy Hạ Băng đối với thằng nhóc đó thế nào sao? Nếu cứ để hắn đắc ý tiếp, không chừng Hạ Băng sẽ thực sự... đến lúc đó hội trưởng anh sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa đâu."

Vốn dĩ Vương Cường còn hơi do dự, nhưng vừa nhắc tới Hạ Băng thì lập tức trở nên quyết đoán. "Được, nghe theo cậu, khi nào cậu gọi người tới được?"

Người kia vui mừng trên nét mặt, nói: "Năm phút, năm phút là người tới nơi."

"Được, cậu gọi người tới đây ngay đi." Vương Cường coi như đã quyết định, dù thế nào cũng không thể để Trần Phi quá ngông cuồng.

Dám đánh tao, dám ôm Hạ Băng, thằng nhóc, mày tiêu rồi!

Người kia vội vàng lấy điện thoại gọi đi, không lâu sau cúp máy nói: "OK rồi, lát nữa tới ngay, hơn ba mươi người, xem thằng nhóc này lần này còn ngông cuồng thế nào."

Vương Cường gật đầu, thấy Trần Phi hình như càng ngày càng gần tòa nhà dạy học, lập tức hơi lo lắng. "Hắn sắp đi vào rồi, làm sao bây giờ?"

"Cứ giao cho tôi." Người kia chủ động xin đi, nói xong liền chạy tới.

Lúc này Trần Phi đã sắp tới tòa nhà dạy học, nheo nheo mắt có cảm giác hơi buồn ngủ. Đột nhiên cảm thấy thân thể bị đụng một cái, suýt chút nữa ngã nhào. Vừa định xem là ai đụng mình, thì thấy một gã đàn ông đứng bên cạnh mình, tỏ vẻ phách lối nói.

"Mày mù à, không có mắt à."

Trần Phi cau mày, nói: "Ăn nói sạch sẽ chút, mày đụng tao từ đằng sau, là chính mày không có mắt thì có."

"Đệt, tao đụng mày? Thằng nhóc mày ngứa đòn à, tao đang đi đứng đàng hoàng, mày đi tới đụng tao, ngược lại còn đổ vấy cho tao. Tao nói cho mày biết, mau xin lỗi tao ngay, nếu không ông đây làm thịt mày." Gã đó giương nanh múa vuốt huơ tay múa chân trước mặt Trần Phi, chửi bới nói.

Trần Phi hơi tức giận, thằng nhóc này rõ ràng là đang giở trò vô lại, không nói lý lẽ với mình đây mà. Hừ lạnh một tiếng, tay Trần Phi đã nắm thành nắm đấm. "Muốn tao xin lỗi đúng không, được, đánh mày xong tao sẽ xin lỗi."

Vừa nói, Trần Phi đã chuẩn bị ra đòn.

Ai ngờ thằng nhóc đó lại mắt cú vọ, thấy Trần Phi có động tác này liền quay người bỏ chạy. Vừa chạy vừa chửi bới quát lên: "Đm, thằng nhóc mày đợi đấy, có giỏi thì đừng đi."

"Đệt!" Trần Phi bực bội thu tay lại, sáng sớm đã gặp phải chuyện hãm tài này. Nhổ một bãi nước bọt, hắn chuẩn bị đi tiếp về phía trước.

Đợi hắn? Chỉ có kẻ ngốc mới làm thế, ngày đầu đi học, Trần Phi không muốn đi trễ.

"Này, thằng nhóc phía trước đứng lại."

Sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng gọi, Trần Phi cũng chẳng buồn để ý. Hôm nay mới là ngày đầu tiên đi học, chắc không có ai quen mình.

"Đm, nói mày đấy còn đi, ngứa đòn à. Mau đứng lại cho ông đây."

Nghe tiếng người phía sau vẫn đang gào, liếc mắt thấy dường như không có ai dừng lại. Trần Phi hơi tò mò quay đầu nhìn một cái, phát hiện sau lưng đứng một nhóm người ăn mặc kỳ quái, tên cầm đầu trong số đó đang chỉ tay vào Trần Phi chửi bới, hóa ra là đang gọi hắn.

Trần Phi cau mày, xoay người dừng lại.

"Có việc gì à?"

"Giọng điệu ngông cuồng gớm nhỉ, không có việc gì thì không được gọi mày à? Thằng nhóc, tao nghe nói mày đánh nhau giỏi lắm, hôm nay tao đến là để dạy cho mày biết, làm người đừng quá ngông cuồng."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:64
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.