Trần Tiêu Trúc nhất thời kinh ngạc, không ngờ Trần Phi lại đặt tay lên bụng dưới của mình. Dù cách một lớp áo, nhưng từ trước đến nay cô chưa từng bị người đàn ông nào chạm vào chỗ đó. Phản ứng đầu tiên của cô là gạt tay Trần Phi ra, nhưng rồi lại nhịn xuống. "Không được, nếu mình gạt tay cậu ta ra, chắc chắn cậu ta sẽ ra vẻ đạo mạo nói cái gì mà 'thầy thuốc không tránh hiềm nghi', hoặc không thì lại đổ lỗi là mình không hợp tác, nhân cơ hội lấp liếm chuyện này cho qua."
Nghĩ tới đây, Trần Tiêu Trúc cố gắng kìm nén sự thôi thúc của bản thân.
Trần Phi nào biết Trần Tiêu Trúc đã suy diễn nhiều như vậy trong thoáng chốc. Anh chỉ cảm thấy cô giáo này dường như có chút định kiến với mình. Dù Trần Phi không thích tranh chấp, nhưng anh không thể dung thứ cho việc người khác mỉa mai khinh bỉ mình. Nội dung cuốn sách kia vô cùng thâm sâu, đương nhiên Trần Phi không thể hiểu hết. Tuy nhiên, liên quan đến thể diện thì không thể nhẫn nhịn chịu đựng, dù sao có Hồi Sinh Chân Khí trong người, muốn lừa gạt một chút cũng chẳng phải vấn đề.
Trần Tiêu Trúc mặc một chiếc áo sơ mi trắng công sở, tay Trần Phi đặt lên đó có thể cảm nhận rõ rệt nhiệt độ cơ thể và cảm giác trơn nhẵn. Vừa vận chuyển Hồi Sinh Chân Khí, Trần Phi vừa quan sát cô. Tuổi của cô chắc không lớn hơn anh bao nhiêu, dù gương mặt trang điểm nhẹ nhàng theo phong cách công sở, khí chất lại dịu dàng đằm thắm, quả thực rất giống dáng vẻ của một người giáo viên.
Hơn nữa còn là một cô giáo xinh đẹp.
Khóe mắt dường như có chút nếp nhăn, làn da hơi khô, xem ra thường xuyên thức đêm.
Chắc hẳn là một giáo viên rất có trách nhiệm!
Trước đây khi lên lớp đã cảm thấy kỹ thuật giảng bài của cô rất tốt, cho dù có vài chỗ không hiểu hoặc muốn phân tâm, nhưng đều không tự chủ được mà bị nội dung cô giảng thu hút vào. Trần Phi thầm cười, ấn tượng về cô khá tốt.
Trần Tiêu Trúc vốn dĩ còn lo lắng anh sẽ nhân cơ hội chiếm tiện nghi của mình, kết quả lại phát hiện phạm vi hoạt động của lòng bàn tay Trần Phi rất nhỏ, lại vô cùng có quy luật. Xem ra đúng là có dáng vẻ bài bản, chỉ là trong lòng cô lại hơi khinh thường. Cái này nhiều lắm chỉ tính là xoa bụng, căn bản không tính là mát-xa. Còn chuyện giảm đau thì lại càng không thể, nhất định phải tác động vào huyệt vị tương ứng mới có hiệu quả!
"Ơ? Sao lại thấy bụng dưới nóng hổi, dường như có một luồng hơi ấm theo lòng bàn tay cậu ta tiến vào cơ thể. Hình như... hình như không còn đau như vậy nữa." Trần Tiêu Trúc bỗng hơi sững sờ, ánh mắt nhìn Trần Phi cũng trở nên có chút kỳ lạ.
Trần Phi lại như hoàn toàn không phát giác, vẫn chuyên tâm xoa bóp. Không biết tại sao, Trần Tiêu Trúc bỗng thấy khi anh nghiêm túc nhìn cũng không đáng ghét đến thế.
"Xong rồi."
Trần Phi đột nhiên thu tay lại.
Trần Tiêu Trúc ngẩn người, không hiểu sao sau khi tay anh rời đi, bản thân cô lại ẩn ẩn có cảm giác hụt hẫng. Là do quá thoải mái sao? Trời ạ, Trần Tiêu Trúc, mày đang nghĩ cái gì thế, bị một người đàn ông chạm vào bụng dưới mà mày lại thấy thoải mái, hơn nữa người này còn là học sinh của mày.
"Cũng... cũng không ra làm sao cả." Trần Tiêu Trúc ngập ngừng nói.
Trần Phi không hề biện giải, tự cười nói: "Căn bệnh này của cô tự cô hiểu rõ nhất, nếu thật sự dựa vào xoa bóp mà trị khỏi được thì mới lạ. Chỉ có thể tạm thời làm giảm cơn đau để cô không phải khổ sở như vậy, nếu muốn trị tận gốc thì châm cứu mới được, chỉ là hiện tại trong tay tôi không có kim, nếu không tôi đã có thể giúp cô."
Ngừng một chút, Trần Phi thấy đã làm việc tốt thì làm cho trót. "Như vậy đi, sau khi về tôi sẽ mua một bộ châm bạc, ngày mai nếu cô có thời gian, tôi có thể giúp cô."
"Cậu còn biết châm cứu?" Điều này khiến Trần Tiêu Trúc rất kinh ngạc, cô chợt phát hiện Trần Phi dường như không phải là kẻ vô dụng. Vừa nãy dù ngoài miệng cô nói không ra làm sao, nhưng sự thật cô hiểu rất rõ cơn đau đã nhẹ đi không ít. Giờ lại nghe anh nói muốn giúp mình châm cứu chữa trị tận gốc, lại có chút hoài nghi.
Trần Phi đột nhiên đứng dậy, mỉm cười nói: "Có biết hay không, ngày mai cô sẽ biết, nghe tai không bằng mắt thấy mà, phải không? Tôi đi trước đây, cuốn sách này cô cứ xem tiếp đi. Còn mấy cuốn còn lại, nếu đọc xong thì phiền cô giúp tôi trả lại nhé, coi như là thù lao tôi mát-xa cho cô vừa rồi. Tạm biệt."
Nói xong, Trần Phi chuẩn bị rời đi.
"Đợi đã." Trần Tiêu Trúc chợt gọi anh lại, nhất thời không chú ý nên âm thanh hơi lớn, những người xung quanh lập tức nhao nhao ngẩng đầu nhìn qua.
Trần Tiêu Trúc lộ ra ánh mắt áy náy, sau đó bước tới bên cạnh Trần Phi. "Ra ngoài nói, đừng làm ồn đến người khác." Trần Tiêu Trúc đẩy Trần Phi đi ra ngoài.
Trần Phi hơi vô lại, liên quan gì đến tôi chứ? Vốn dĩ tôi đang định đi là cô gọi tôi lại đấy chứ, cho dù có làm phiền người khác cũng là cô thôi. Nhưng mà ai bảo Trần Tiêu Trúc là giáo viên cơ chứ, sự tôn trọng tối thiểu vẫn phải có.
Hai người bước ra khỏi thư viện đến cửa, Trần Phi bất đắc dĩ nói: "Cô giáo, cô còn việc gì nữa không?"
"Vừa nãy cậu nói cậu biết châm cứu, có phải là thật không?"
Trần Phi nhún nhún vai, nói: "Chẳng phải tôi vừa nói rồi sao, nếu cô không tin thì ngày mai thử là biết ngay ấy mà. Nếu cô nghi ngờ hoặc lo lắng thì thôi, tôi hoàn toàn không cần phải tự tìm việc làm cho mình."
Trần Tiêu Trúc trong lòng khá đồng tình, chỉ là cô vẫn không tin Trần Phi có thể trị tận gốc căn bệnh này của mình. Phương pháp châm cứu cô không phải chưa từng thử qua, ông nội đã từng châm cứu cho cô rất nhiều lần mà căn bản chẳng có hiệu quả gì. Anh dựa vào đâu mà tự tin khẳng định có thể trị tận gốc chứ?
"Cô giáo, còn việc gì khác không?" Thấy cô không nói gì, Trần Phi đành lên tiếng. "Nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước đây."
"Cậu đi đâu?" Trần Tiêu Trúc đột nhiên hỏi.
Trần Phi nhìn cô đầy nghi hoặc, cô giáo này bị làm sao vậy? Bây giờ chắc là giờ tan học rồi, sao đến việc mình đi đâu cũng phải báo cáo với cô ấy sao? Đây đâu phải cấp hai, cho dù có lên mạng, uống rượu hay đi bar thì giáo viên cũng đâu quản được.
Vừa thốt lời ra, Trần Tiêu Trúc liền thấy mình hỏi hơi đường đột, nhất là ánh mắt Trần Phi nhìn cô. Tuy nhiên phản ứng của cô lại nhanh, mặt không đổi sắc nói: "Chẳng phải vừa rồi cậu nói tạm thời chưa có kim châm cứu sao? Tôi biết một chỗ có bán, chất lượng rất tốt, giá cả cũng phải chăng, tôi có thể dẫn cậu đi."
Trần Phi gật đầu đã hiểu. "Vậy thì còn gì bằng, nói thật là tôi đang lo không biết nên đi đâu mua đây. Cô giáo, cô đúng là người nhiệt tình thật."
Trần Tiêu Trúc cảm thấy mặt hơi nóng lên, nhất là câu "người nhiệt tình" này càng khiến cô hổ thẹn. Tuy nhiên nhìn dáng vẻ của Trần Phi không phải cố ý nói ngược, điều này mới khiến cô an tâm hơn một chút. "Chẳng phải mai cậu định châm cứu cho tôi sao, tôi sợ đến lúc đó cậu thất bại không có hiệu quả lại đổ thừa tại kim. Vừa đúng lúc bây giờ tôi cũng không có việc gì, đi thôi."
"Được." Trần Phi không đi tranh cãi điều gì, tranh cãi bằng miệng chi bằng lấy sự thật ra nói chuyện, đợi ngày mai sau khi châm cứu, sự thật bày ra trước mắt là cô sẽ tin thôi, giờ dù có nói bao nhiêu cũng là vô ích, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy là đang khoác lác.
Mặt dày kêu gào thêm một tiếng: Có hoa tươi hay khách quý nào không, tốt nhất là đóng dấu ủng hộ nhé. Ngoài ra, các bạn học còn nhớ ủng hộ nhé!