"Số vốn đầu tư tự nhiên sẽ lớn hơn trước một chút, nhưng cũng không nhiều lắm, cơ bản thì vấn đề không lớn lắm." La Phượng đổi một tư thế thoải mái, đặt đôi chân lên ghế sô pha. Như vậy, cặp đùi thon dài lại càng lộ ra nhiều hơn, mặc dù Trần Phi không cố ý nhìn nhưng vẫn cảm thấy trắng nõn đến chói mắt, bất giác có chút xao động.
Cố nén luồng cảm xúc đó xuống, Trần Phi nói: "Nếu đã như vậy thì cháu sẽ không can thiệp gì nữa, còn về tên công ty, dì La cứ quyết định đi. Dù sao công ty này chủ yếu vẫn do dì quán xuyến, cháu chỉ là chưởng quầy buông tay, đợi khi nào kiếm được tiền thì nhận chút cổ tức là được rồi."
La Phượng lắc đầu nói: "Dì biết ngay là cháu chắc chắn sẽ nói thế mà, thôi được rồi, vậy dì tự quyết định. Nhìn bộ dạng của cháu có vẻ vẫn chưa tỉnh rượu, cháu vào trong ngủ một lát đi."
"Việc này... việc này không hay lắm đâu nhỉ?" Trần Phi lúc này đúng là rất muốn ngủ một lát, chỉ là ở đây hình như có chút bất tiện.
"Có gì mà không hay? Chẳng lẽ cháu còn có ý đồ xấu gì hay sao?" La Phượng bất giác liếc nhìn Trần Phi, trong lòng đúng là có chút cảm giác đó thật.
"Dì La đẹp như thế này, cho dù có ý đồ xấu cũng là chuyện bình thường mà." Trần Phi vô thức buông lời trêu chọc một câu, nhưng nói xong liền cảm thấy không ổn, hình như có chút ý tứ tán tỉnh. Chàng vội vàng chuyển chủ đề: "Vì dì La đã nói vậy thì cháu xin phép nằm nghỉ một lát, hôm nay đúng là uống nhiều quá."
Nói xong, Trần Phi vừa xoa đầu giả vờ như đang khó chịu, vừa đi vào phòng ngủ của La Phượng.
La Phượng nghe câu nói trước đó của cậu ta quả thực cảm thấy có chút kỳ lạ, tuy nói tuổi tác chênh lệch khá nhiều, cậu ta lại gọi mình là dì La, nhưng dù sao cậu ta cũng là người trưởng thành rồi. La Phượng vốn rất tự tin vào cơ thể mình, đàn ông bình thường đều không thể cưỡng lại. Nhưng sau đó thấy cậu ta làm bộ làm tịch bảo là uống nhiều, vẻ mặt khó chịu khiến La Phượng không khỏi bật cười. Cậu nhóc vẫn còn quá nhỏ, dù có cái tâm đó cũng chẳng có lá gan đó.
Bước vào phòng ngủ, Trần Phi cảm nhận được mùi hương của người phụ nữ trưởng thành ập đến, bất kể là cách bài trí trong phòng hay mùi hương thoang thoảng đều khiến Trần Phi có chút hưng phấn. Chàng nhẹ nhàng lên giường đắp chăn, cố gắng kiểm soát bản thân không suy nghĩ lung tung, nhưng những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu lại không thể kiểm soát được mà cứ trào dâng.
Đây chính là giường của La Phượng đấy, tràn ngập mùi hương của cô ấy. Không biết cô ấy có vào không, có hay không...
Lúc đầu Trần Phi còn suy nghĩ lung tung, nhưng dần dần có lẽ do hơi men nên đã đưa chàng vào giấc ngủ, nhất thời trong phòng chỉ còn lại tiếng thở đều đặn của Trần Phi.
La Phượng ngồi ở phòng khách xem chiếc tivi không tiếng, trước kia xem tivi thường cảm thấy rất thư giãn nhưng giờ đây cô thế nào cũng không thể tập trung tinh thần được, liên tục chuyển qua mấy kênh, ánh mắt cứ vô thức hướng về phía phòng ngủ. Đây là lần đầu tiên cô để một người đàn ông ngủ trên giường mình, mặc dù chỉ là một đứa trẻ nhưng thân hình cường tráng của Trần Phi khi nãy cứ không ngừng hiện lên trong tâm trí cô.
Cúi đầu nhìn lại trang phục của mình, La Phượng cũng không kìm được mà suy nghĩ lung tung. Sự cô đơn là bầu trời lớn nhất của phụ nữ, La Phượng tuy dành phần lớn sức lực cho công việc và con gái, nhưng cô dù sao cũng là một người phụ nữ. Cô cũng khao khát có một lồng ngực rộng lớn để an ủi bản thân, có một bờ vai vững chãi để dựa vào.
Khẽ thở dài một tiếng, La Phượng từ từ tắt tivi.
Trần Phi ngủ một giấc này thật thoải mái, khi mở mắt ra trời đã sáng rõ. Ánh nắng ban mai chiếu vào, Trần Phi vươn vai bước xuống giường, lúc này chàng mới nhớ ra mình đã ngủ lại chỗ dì La một đêm. Mình chiếm giường của dì ấy rồi thì dì ấy ngủ ở đâu? Trần Phi vừa ra khỏi phòng liền nhìn thấy một người đang cuộn mình trên ghế sô pha!
Đôi chân đẹp trắng như tuyết, vẻ mặt lười biếng, đặc biệt là những khối trắng nõn ẩn hiện, La Phượng lúc này trông vô cùng quyến rũ.
La Phượng vậy mà đã ngủ trên ghế sô pha suốt cả đêm!
Trần Phi nhất thời cảm thấy áy náy, tự trách mình sao lại ngủ say như chết. Nhìn La Phượng vẫn còn đang say giấc, Trần Phi lấy hết can đảm đưa tay nhẹ nhàng bế cô lên, khi những ngón tay chạm vào làn da cô khiến Trần Phi có chút xao động. Cử động càng thêm nhẹ nhàng để cố không làm La Phượng thức giấc, Trần Phi đi về phía phòng ngủ.
Đặt La Phượng nhẹ nhàng xuống giường, Trần Phi không nhịn được mà thở phào một hơi, đây quả thực là bài kiểm tra sự kiềm chế của bản thân. Người phụ nữ quyến rũ như vậy trong lòng, sợ là chẳng có mấy ai còn giữ được tỉnh táo đâu nhỉ? Trần Phi không khỏi đắc ý, xem ra mình cũng có tố chất làm Liễu Hạ Huệ. Đắp chăn cho cô xong, Trần Phi nhẹ nhàng đóng cửa lại, tìm giấy bút ở phòng khách để lại mảnh giấy nhắn nhủ rằng mình đi trước, sau đó Trần Phi mới rời đi.
Giờ này chắc là sắp đến giờ lên lớp rồi, sau khi ra khỏi khu chung cư, Trần Phi liền bắt taxi tới trường. Mặc dù không trì hoãn thời gian gì nhưng khi chàng đến lớp thì vẫn bị muộn.
Nhìn ánh mắt hơi có chút tức giận của Trần Tiêu Trúc, ánh mắt nghi hoặc của La Ngọc Lâm và Hạ Băng, Trần Phi cúi đầu vội vàng ngồi xuống bên cạnh các cô. Vừa mới ngồi xuống, Hạ Băng đã không nhịn được hỏi.
"Tối hôm qua cậu đi đâu vậy, sao giờ này mới đến."
"Tớ..." Trần Phi nhìn La Ngọc Lâm, không biết phải nói thế nào, nói là mình ở lại chỗ dì La một đêm, nhỡ cô ấy hiểu lầm thì sao? Nhưng nghĩ kỹ lại thì mình đúng là không làm chuyện gì khuất tất, hơn nữa thế gian không có tường nào không lọt gió, thà nói ra bây giờ còn hơn là che giấu.
"Tớ ngủ lại nhà dì La một đêm."
"Cậu ngủ ở chỗ mẹ tớ?" La Ngọc Lâm nghi hoặc đánh giá Trần Phi.
Trần Phi gật đầu nói: "Phải đấy, hôm qua tớ uống rượu với bạn hơi nhiều. Sau khi hơi tỉnh rượu một chút thì dì La bảo tìm tớ bàn chuyện phương thuốc nên tớ đã qua đó, kết quả là..."
La Ngọc Lâm và Hạ Băng nhìn Trần Phi, đều đang đợi câu nói tiếp theo của chàng. Trần Phi nhún nhún vai, nói: "Kết quả là tớ thực sự không kiềm chế nổi nên đã ngủ thiếp đi, hại dì La phải ngủ sô pha cả đêm."
"Sao cậu lại như thế chứ." Hạ Băng lập tức tức giận nói: "Sao có thể để dì La ngủ sô pha được chứ, cậu xấu quá đi mất."
Trần Phi bất lực nói: "Tớ cũng đâu có muốn, thực sự là không kiềm chế nổi mà. Vốn dĩ tớ chỉ định chợp mắt một lát rồi về, dù sao nhà chỉ có hai cô gái là các cậu, tớ cũng hơi không yên tâm, nhưng ai ngờ tới lúc tỉnh dậy thì trời đã sáng rồi."
Hai cô nàng tối qua quả thực có chút lo lắng cho Trần Phi, nhưng giờ Trần Phi nói như vậy thì họ cũng thấy khá hơn nhiều.
"Tớ không biết đâu nhé, dù sao cậu để mẹ tớ ngủ sô pha là không đúng rồi. Lát nữa tan học cậu phải đi bồi thường đi." La Ngọc Lâm cười nói.
"Không cho dì ấy ngủ sô pha, chẳng lẽ ngủ chung giường với mình?" Trần Phi nghĩ thầm một cách tà ác, ngoài miệng lại hỏi: "Bồi thường? Tớ bồi thường kiểu gì đây."
"Ngủ sô pha cả đêm chắc chắn không thoải mái, cậu qua mát-xa cho dì ấy đi." La Ngọc Lâm nói.
"Mát-xa à? Được!" Trần Phi cười toe toét đáp.