Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Sự bất thường của Hạ Băng

❊ ❊ ❊

Trần Phi nói mình thích "động tay động chân", La Ngọc Lâm lại nói mình "đánh đánh giết giết", chẳng lẽ trong mắt bọn họ, mình thực sự là kiểu con gái không ra con gái sao?

Hạ Băng chống nạnh, tức giận nhìn La Ngọc Lâm. "Khi nào thì tôi múa đao múa thương, đánh đánh giết giết chứ?"

La Ngọc Lâm nghi hoặc nhìn Hạ Băng, bình thường Hạ Băng đâu có để tâm mấy chuyện này, sao hôm nay lại nghiêm túc thế nhỉ.

"Cậu không sao chứ? Sao tớ thấy cậu cứ là lạ thế nào ấy. Trần Phi có ở nhà không? Có phải là..." La Ngọc Lâm suy đoán nói.

Hạ Băng thấy La Ngọc Lâm nghi ngờ Trần Phi đã làm gì mình, vội vàng lắc đầu nói: "Không phải, cậu đừng có đoán mò."

Tuy La Ngọc Lâm tin Trần Phi không phải hạng người như vậy, nhưng hôm nay Hạ Băng đúng là có vẻ kỳ lạ. La Ngọc Lâm nghi hoặc đánh giá Hạ Băng, rồi đứng dậy đi về phía nhà bếp.

Trong bếp truyền ra tiếng xào nấu lạch cạch, La Ngọc Lâm vừa vào cửa đã nghe thấy, chắc chắn là Trần Phi không nghi ngờ gì nữa. Thấy La Ngọc Lâm đi vào bếp, Hạ Băng vội đi theo sau, tuy chẳng làm gì cả nhưng vẫn thấy thấp thỏm không yên.

Trần Phi đang múc thức ăn ra đĩa, thấy La Ngọc Lâm và Hạ Băng đi tới, còn tưởng họ đói rồi. "Sắp xong rồi, lát nữa là ăn được ngay."

"Ừm, để tớ giúp cậu." La Ngọc Lâm thấy biểu cảm của Trần Phi không có gì bất thường, nếu như đã làm chuyện gì mờ ám thì khi thấy cô chắc chắn không thể thản nhiên như vậy được.

"Không cần đâu, hai cậu cứ ra bàn ngồi chờ ăn là được." Trần Phi cười cười, La Ngọc Lâm đáp một tiếng rồi cùng Hạ Băng ra phòng ăn. Không lâu sau, Trần Phi bưng thức ăn ra, bốn món một canh, đúng kiểu cơm nhà. Hai cô gái nhìn thấy thì mắt sáng lên, chưa nói tới hương vị, chỉ nhìn vẻ ngoài và mùi thơm đã thấy rất ổn rồi.

"Không nhìn ra được là cậu nấu ăn cũng ra trò đấy nhỉ." Hạ Băng khen Trần Phi một câu.

Trần Phi cười đáp: "Nếm thử rồi hãy nói. Tôi tự thấy tay nghề nấu nướng của mình cũng có chút trình độ đấy."

La Ngọc Lâm nếm thử một miếng, hương vị rất tuyệt, ít nhất là hơn hẳn đầu bếp ở mấy quán ăn bình thường. Vốn dĩ La Ngọc Lâm không có cảm giác thèm ăn, vì lúc nãy đi dạo phố với bạn học đã ăn chút ít rồi, nhưng giờ lại thấy rất ngon miệng.

So với La Ngọc Lâm, tướng ăn của Hạ Băng không được thục nữ cho lắm. Cô gắp sạch hết các món, thỉnh thoảng lại thốt lên vài câu khen ngợi Trần Phi nấu món này ngon thế nào, món kia ra sao.

Mặc dù tướng ăn của Hạ Băng không thục nữ, nhưng trông lại rất đáng yêu. Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang, có lẽ do ăn nhanh quá nên bị nghẹn, Hạ Băng vội chạy vào bếp lấy một chai nước trái cây lạnh từ tủ lạnh, vừa đi vừa mở nắp uống ừng ực.

Uống hết nửa chai, Hạ Băng mới thấy dễ chịu hơn, đặt chai nước xuống rồi tiếp tục ăn.

La Ngọc Lâm lắc đầu, nói: "Hạ Băng, cậu uống nước kiểu đó không tốt cho dạ dày đâu."

Hạ Băng chẳng thèm để tâm, tự động lờ đi lời của La Ngọc Lâm. Trần Phi cầm chai nước trái cây lên, lạnh ngắt, điều này khiến cậu không khỏi nhíu mày.

"Đại tiểu thư nói đúng đấy, cậu uống nước thế này quả thực không tốt cho dạ dày. Hơn nữa, sao bây giờ cậu lại có thể uống thứ lạnh như vậy chứ? Thời điểm này tốt nhất nên hạn chế uống đồ lạnh, ăn đồ cay nóng mới phải."

"Khụ khụ!" Hạ Băng đang ăn ngon lành, đột nhiên nghe Trần Phi nói một câu như vậy, hốt hoảng đến mức bị sặc, ho sù sụ.

La Ngọc Lâm nghi hoặc nhìn Trần Phi và Hạ Băng đang có chút chột dạ, hỏi: "Trần Phi, câu vừa rồi của cậu có ý gì? Cậu nói Hạ Băng thời điểm này không được uống đồ lạnh, tại sao?"

"Khụ khụ, không có gì, hôm nay dạ dày tớ không khỏe nên không uống được đồ lạnh ấy mà. Ăn cơm đi, ăn cơm đi, haha." Nghe La Ngọc Lâm truy vấn, Hạ Băng chột dạ vội vàng nói.

Có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề.

Thấy Hạ Băng vội vàng muốn che giấu chuyện này, La Ngọc Lâm càng khẳng định chắc chắn có chuyện gì đó. "Hạ Băng, rốt cuộc là sao mà bí ẩn thế?"

"Cái này..." Hạ Băng do dự nhìn La Ngọc Lâm, rồi quay đầu nói với Trần Phi: "Trần Phi, cậu lên phòng tớ giặt mấy bộ quần áo vứt trên giường đi, tớ... tớ mai cần gấp."

Trần Phi ngẩn người, bây giờ đi giặt đồ á? Mà mai cần gấp sao không nói sớm? Nhưng nhìn dáng vẻ của cô nàng, chắc là có mình ở đây nên ngại không dám nói với La Ngọc Lâm thôi, chẳng phải chỉ là "đến tháng" thôi sao, có gì đâu mà phải thế. Trần Phi thầm cười trong lòng rồi xoay người lên lầu.

"Nói đi, rốt cuộc là sao, còn cố tình đuổi Trần Phi đi nữa." La Ngọc Lâm nào đâu không hiểu tâm tư của Hạ Băng, đợi Trần Phi lên lầu rồi mới lên tiếng hỏi.

Hạ Băng cười khổ thở dài một tiếng, kể lại chuyện vừa xảy ra cho La Ngọc Lâm nghe.

La Ngọc Lâm nghe xong thì dở khóc dở cười. "Tớ thật sự không biết nói cậu thế nào cho phải, trong đầu cậu rốt cuộc chứa cái gì vậy? Nếu cậu không phải là con gái thì tớ đúng là không dám ở chung với cậu đâu."

Hạ Băng cười khổ: "Đâu thể trách tớ được, tóm lại... tóm lại đều tại Trần Phi hết."

"Chỉ vì chuyện này mà cậu bảo là mình 'đến tháng'? Bảo sao lúc nãy tớ thấy cậu cứ là lạ, hóa ra là vì nói dối à." La Ngọc Lâm trêu chọc nói.

"Cậu còn nói nữa, tóm lại là chuyện như vậy đấy, cậu phải giúp tớ giấu đấy nhé." Hạ Băng thẹn quá hóa giận lườm La Ngọc Lâm một cái.

La Ngọc Lâm chẳng sợ, hừ hừ nói: "Muốn tớ không nói với Trần Phi cũng được, ngày mai đi tập Yoga với tớ."

Yoga là môn thể thao Hạ Băng không thích lắm, cô thấy nó quá nhẹ nhàng. Vì thế mỗi lần La Ngọc Lâm đều chỉ có thể tự đi, lần này nhất định phải bắt cô ấy đi cùng mới được.

"Đúng là chị em tốt, vậy mà dám uy hiếp tớ. La Ngọc Lâm, tớ đúng là không nhìn ra cậu cũng xấu tính đến vậy đấy." Hạ Băng làm vẻ mặt như kiểu mình vừa bị mù, cứ như vừa bị lừa đau đớn lắm không bằng.

La Ngọc Lâm đắc ý nói: "Đừng dùng chiêu này với tớ, đi hay không đi nào?"

"Đi thì đi, đi không được sao." Hạ Băng bất đắc dĩ nói.

Trần Phi lên tầng hai, đi đến phòng Hạ Băng. Phong cách phòng Hạ Băng và La Ngọc Lâm khác nhau, nhìn một cái là biết của ai ngay. Phòng La Ngọc Lâm rất gọn gàng, rèm cửa màu hồng phấn cùng ga trải giường hình trái tim, tạo cảm giác của một cô gái nhỏ. Còn phòng Hạ Băng thì khác, rất ngăn nắp nhưng tuyệt đối không thể gọi là sạch sẽ, trông y như phòng con trai vậy.

Đẩy cửa bước vào, Trần Phi nhìn thấy bên giường có mấy bộ quần áo, chắc là đồ Hạ Băng cần giặt. Cậu tiện tay cầm lên, chuẩn bị mang xuống lầu giặt, nhưng lúc này khóe mắt chợt liếc thấy một thứ.

Một chiếc quần short.

Chính là cái mà lúc nãy Hạ Băng đã mặc.

"Nghe nói ngày đầu phụ nữ 'đến tháng' lượng máu ra nhiều nhất, hơn nữa vừa rồi cô ấy nhảy nhót vận động mạnh, có khi nào là 'đập tràn' rồi không, khả năng cao là dính bẩn vào quần rồi, nếu không cũng chẳng đổi làm gì." Trần Phi do dự một chút, thầm nghĩ: "Thôi được rồi, cứ giặt giúp cô ấy vậy, để vết máu khô lại thì khó giặt lắm."

Trần Phi đi đến cạnh đầu giường, cúi người xuống, nhặt chiếc quần short bị vứt ở góc lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.