Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Múa dao

❊ ❊ ❊

"Thu lại cái bộ mặt giả tạo đó đi, tôi nhìn thấy là muốn nôn." Hạ Băng chán ghét nói: "Dù sao lời tôi đã nói với anh rồi, nếu như để tôi biết anh lén lút giở trò gì sau lưng, thì anh chết chắc rồi."

Tất Bác Đào vội vàng thu lại nụ cười nịnh nọt: "Tôi nào dám chứ, yên tâm, yên tâm."

"Hừ, cút mau đi, sau này đừng để tôi nhìn thấy anh ở gần đây." Hạ Băng hừ lạnh một tiếng rồi quay người lên xe của La Ngọc Lâm.

Tất Bác Đào tiễn xe của La Ngọc Lâm đi khuất khỏi tầm mắt, biểu cảm trên mặt lập tức thay đổi: "Mẹ kiếp, nếu không phải vì thế lực nhà cô mà ông đây không đắc tội nổi, thì đã đè cô lên giường cho biết tay rồi. Đe dọa ta sao, ông đây không phải bị dọa mà lớn lên đâu!"

Tất Bác Đào vừa chửi rủa vừa móc điện thoại ra gọi vào số trước đó.

"Long ca, vừa nãy có chút việc. Ừ, những đặc điểm tôi nói với anh lúc nãy đều nhớ rồi chứ? Mau cho người qua đây đi. Chậm trễ tôi sợ thằng nhãi đó đi mất. Được, vậy tôi chờ tin tốt của anh."

Cúp điện thoại, trên mặt Tất Bác Đào lộ ra nụ cười lạnh đắc ý: "Dám tranh giành đàn bà với ông đây, dám đá ông đây, đây chính là kết cục của kẻ đắc tội với ta. Đừng tưởng có Lam Băng chống lưng cho ngươi là ta không làm gì được ngươi, người mà Tất Bác Đào ta muốn dạy dỗ thì từ trước tới nay chưa ai thoát được."

Tất Bác Đào huýt sáo lên xe rồi nhanh chóng lái đi mất.

Trần Phi rửa sạch bát đũa rồi cho vào tủ khử trùng, lau bàn ăn cẩn thận một lượt, tiện tay dọn dẹp luôn đống rác. Khi xong xuôi những việc này thì cũng đã gần chín giờ tối. Đóng chặt cửa sổ trên dưới, lại ra ngoài kiểm tra một lượt, Trần Phi lúc này mới rời khỏi biệt thự.

Tuy nói không có ai gan to đến mức dám vào đây trộm đồ, nhưng vẫn cẩn thận chút thì tốt hơn, lỡ mà thật sự mất gì thì cũng là trách nhiệm của mình.

Trần Phi xách túi rác định tìm thùng rác để vứt, nhưng tìm mãi một hồi lâu mới bi kịch thay phát hiện ra khu này thậm chí không có lấy một cái thùng rác. Tuy ở khu cao cấp thế này mà có thùng rác đúng là hơi phá cảnh quan, nhưng rác vứt ở đâu cơ chứ? Chắc chắn là phải có chỗ vứt rác chuyên dụng nào đó mà mình không biết thôi. Thôi bỏ đi, cứ xách vậy đã, ra ngoài rồi tìm chỗ vứt là được.

Chỗ cao cấp này thì tốt thật, nhưng cũng quá bất tiện rồi.

Tuy hôm qua mới là lần đầu tiên đến, nhưng Trần Phi vẫn nhớ đường lúc đến. Đi đến cổng khu chung cư, Trần Phi nhìn thấy bảo vệ đang đứng đó rất nghiêm chỉnh, chính là kẻ hôm qua bị mình dạy dỗ.

"Sáng tốt lành." Trần Phi cười chào.

Bảo vệ nhìn thấy là Trần Phi, biểu cảm lập tức có chút gượng gạo, hôm qua bị quật hai cái, đến giờ vẫn còn đau nhức khắp người.

"Anh có biết thùng rác ở đâu không? Tôi tìm trong này mãi mà không thấy." Trần Phi không hề để tâm bảo vệ có gượng gạo hay không, anh chỉ muốn vứt đống rác đi thôi.

Bảo vệ thầm cười nhạo một tiếng đồ nhà quê, nói: "Đi xuống dưới không xa là có thùng rác, nếu sau này có rác thì cứ để ở cửa là được, ban quản lý khu chung cư sẽ định kỳ đi dọn dẹp."

Nghe bảo vệ nói xong, Trần Phi mới biết hóa ra ban quản lý mỗi ngày đều định kỳ dọn dẹp rác của mỗi hộ gia đình, bảo sao mình tìm không ra thùng rác. Gật đầu với hắn một cái, Trần Phi quay người bỏ đi.

Cách Trần Phi không xa ở phía trước có ba kẻ đang nhìn chằm chằm vào anh.

"Mặc vest, người không cao, tuổi không lớn. Người mà Long ca nói chắc chắn là hắn rồi." Gầy Nhom ước chừng sẽ không nhận nhầm người, nói với người bên cạnh: "Là hắn rồi, đi."

Nói xong ba kẻ đó liền bước về phía Trần Phi.

Trần Phi vừa đi đến cạnh thùng rác định vứt đồ thì thấy ba kẻ chạy xộc đến vây lấy mình. Trần Phi sững người một chút, sau đó nhìn thấy con dao găm trong tay chúng múa may thì lập tức hiểu ngay chúng muốn làm gì.

"Cướp à?" Trần Phi ngơ ngác hỏi.

Gầy Nhom múa may con dao gấp trong tay, ngông nghênh nói: "Phế thoại, không cướp thì ông đây đến đây để tán phét với mày à."

Trần Phi nhìn con dao trong tay hắn, nói: "Anh có thể cất dao đi được không?"

"Sợ rồi chứ gì." Gầy Nhom thầm sướng trong lòng, hắn đã khổ luyện thật lâu mới đạt đến trình độ lư hỏa thuần thanh trong kỹ thuật múa dao này, hôm nay cuối cùng cũng có thể mang ra dọa người.

Trần Phi lắc đầu nói: "Không phải, là anh múa xấu quá."

"Cái gì, mày nói tao múa xấu?" Gầy Nhom như rơi từ thiên đường xuống địa ngục, giận dữ nhảy dựng lên. Cú giật mình này khiến con dao chệch khỏi sự kiểm soát, rạch một đường lên ngón tay hắn. "Á, mẹ kiếp, đau chết tao rồi."

Con dao gấp bị hắn vứt xuống đất, Gầy Nhom ôm tay đau đến nhăn nhó. Trần Phi nhìn bộ dạng đó của hắn, bất đắc dĩ nói: "Đã nhắc anh là múa xấu quá rồi mà anh còn không tin, tự làm bị thương chính mình rồi thấy chưa. Anh chơi dao thế này đúng là không chuyên nghiệp tí nào."

"Đệt, đánh nó!" Gầy Nhom ôm tay chửi.

"Đợi chút!" Trần Phi đột nhiên quát lên, sau đó đưa cái túi trên tay cho Gầy Nhom: "Thứ này anh cầm lấy đi."

Lúc ở trong biệt thự, Trần Phi tìm mãi không thấy túi đựng rác nên đã tiện tay lấy một cái túi nhìn cũng được để đựng rác. Dù sao rác cũng chẳng phải thứ gì thơm tho đẹp đẽ nên Trần Phi đã thắt miệng túi lại.

Gầy Nhom không nhìn thấy bên trong đựng cái gì, còn tưởng là hắn sợ rồi. Gầy Nhom nhận lấy túi, hừ lạnh nói: "Đừng tưởng đưa đồ ra là xong chuyện, hôm nay ông đây nhìn mày không vừa mắt, đánh nó cho tao!"

Nói đến đánh nhau thì Trần Phi chẳng sợ gì, đặc biệt là sau khi được game cường hóa thể phách thì càng tự tin đầy mình. Còn chưa đợi bọn chúng lại gần, Trần Phi đã ra tay trước. Anh nhấc một chân đá thẳng vào bụng gã gần mình nhất, cú đá này thế mà khiến gã đó bay ngược ra ngoài. Sau đó, Trần Phi vung một cú đấm đánh trúng sống mũi kẻ bên trái, gã đó lập tức hoa mắt chóng mặt, chẳng kịp hừ một tiếng đã "bịch" một cái ngã gục xuống.

Loạt hành động này diễn ra trong chớp mắt, Gầy Nhom thậm chí còn chưa kịp phản ứng gì thì hai gã huynh đệ kia đã tiêu đời.

Trần Phi cúi người nhặt con dao gấp của Gầy Nhom lên, Gầy Nhom lập tức nói: "Mày muốn làm gì?"

Liếc nhìn Gầy Nhom, Trần Phi mân mê con dao gấp. Hồi học cấp ba anh thường xuyên chơi cái này, sau này lên đại học thì không đụng vào nữa. Thử múa vài đường, tuy vẫn còn chút lạ tay nhưng rất nhanh đã tìm lại được cảm giác, hoa chiêu ngày càng nhiều, tốc độ ngày càng nhanh.

Gầy Nhom nhìn đến hoa cả mắt, phục sát đất. Múa dao thế này đúng là quá ngầu, hơn mình nhiều quá.

"Tôi múa thế nào?" Trần Phi đắc ý hỏi.

Gầy Nhom vội vàng giơ ngón tay cái lên, nói: "Ngầu, quá ngầu. Người anh em, cậu đúng là trâu bò thật, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người múa dao ngầu đến vậy."

"Tôi còn chiêu lợi hại hơn nữa, muốn xem không?"

Còn có chiêu lợi hại hơn thế này sao? Gầy Nhom vội vàng gật đầu nói: "Muốn xem."

"Vậy tôi cho anh xem cho kỹ!" Trần Phi cười lạnh một tiếng, bất ngờ lao đến trước mặt Gầy Nhom, tay trái bóp chặt cằm hắn, tay phải xoay một hoa chiêu với con dao gấp rồi đâm thẳng vào mắt Gầy Nhom.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.