Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52
Sau lời thổ lộ

❊ ❊ ❊

Trần Phi nghe thấy lời thổ lộ của chị Bình, trong lòng vui sướng khôn xiết, cậu ôm lấy cơ thể chị, đôi tay không kìm lòng được mà vuốt ve trên tấm lưng chị. Chị dường như có chút xao động, Trần Phi có thể cảm nhận được chị đang khẽ run rẩy trong lòng mình, sự mềm mại trước ngực ép sát khiến Trần Phi có chút bốc hỏa.

Bàn tay đang vuốt ve sau lưng không kìm được mà vòng ra phía trước, khẽ nắm lấy khối mềm mại đó. Thật mềm, thật đàn hồi.

Thế nhưng, còn chưa kịp để Trần Phi cảm thán và tận hưởng, chị Bình đã đột ngột thoát khỏi vòng tay cậu, gạt tay Trần Phi ra. Trần Phi ngẩn ngơ nhìn chị, nói: "Sao thế? Em... em làm vậy chị không thích ạ?"

Vương Huệ Bình nhìn cái vẻ ngốc nghếch của Trần Phi, không nhịn được mà bật cười: "Làm gì có ai hỏi thế bao giờ."

Trần Phi gãi gãi đầu, cười hì hì nói: "Có trực tiếp quá không ạ? Chị cũng biết em ít khi tiếp xúc với con gái mà, nên chị đừng giận nhé."

Vương Huệ Bình khẽ lắc đầu, nắm lấy tay Trần Phi: "Thằng nhóc ngốc, sao chị lại giận chứ. Chị chỉ mong em hiểu cho. Chị đúng là thích em, nhưng chúng ta không thể ở bên nhau được, chúng ta cách biệt quá lớn. Hôm nay nói rõ ra cũng tốt, sau này chị vẫn là chị của em, em là em trai của chị, hiểu chưa?"

Vốn dĩ đang vui mừng vì được nắm tay, nhưng nghe thấy những lời này, Trần Phi không sao vui nổi nữa. Đây là cái gì chứ? Trần Phi kích động nói: "Tuổi tác không phải là vấn đề, hơn nữa chị cũng đâu có lớn hơn em bao nhiêu. Em thích chị, chị thích em, tại sao không thể ở bên nhau, tại sao chỉ có thể là chị em?"

"Chị làm vậy là tốt cho em, sau này... sau này em sẽ hiểu thôi." Vương Huệ Bình thở dài một tiếng, nói: "Tóm lại là vậy đi, nếu em không chấp nhận thì chị cũng đành chịu. Nhưng nếu sau này em còn... còn làm chuyện giống như vừa nãy, chị sẽ giận đấy."

Tâm trạng Trần Phi xuống dốc không phanh, cái cảm giác hỉ nộ vô thường này giống như vừa mới lên thiên đàng đã lập tức rơi xuống địa ngục. Tuy nhiên, thất vọng thì thất vọng, hôm nay có thể nghe chị nói thích mình, cậu đã mãn nguyện lắm rồi. Nếu làm chị giận, khiến chị đau lòng, thì Trần Phi không đành lòng.

Thất vọng gật đầu, Trần Phi ủ rũ nói: "Em biết rồi, nhưng sau này em gọi chị là A Bình được không?"

Vương Huệ Bình thấy Trần Phi thất vọng như vậy, trong lòng cũng có chút không đành, đối với yêu cầu này của cậu, chị không từ chối: "Được thôi, nhưng chỉ giới hạn ở mức này thôi, hơn nữa phải ở nơi không có người mới được. Nếu trước mặt người khác, em vẫn phải gọi chị là chị Bình, làm vậy là tốt cho em."

Trần Phi biết chị làm vậy là vì tốt cho mình, sợ người khác bàn tán, nhưng cậu chẳng hề bận tâm.

"Tay nghề mát-xa vừa nãy của em đúng là không tệ, không ngờ em mới làm quản gia bao lâu mà mát-xa cũng học được. Được em xoa bóp kiểu đó xong, cảm giác dễ chịu hơn nhiều, chỗ vừa bị va đập lúc nãy dường như cũng không còn đau nữa. Thu dọn chút đi, chúng ta đi lấy hàng thôi." Vương Huệ Bình cười cười, chuyển hướng câu chuyện.

Trần Phi gật đầu ỉu xìu, sau khi Vương Huệ Bình chỉnh đốn lại quần áo, cả hai cùng ra ngoài. Kho hàng cách đây khá xa, họ bắt một chuyến xe rồi đi. Trên xe, Vương Huệ Bình cố tình tìm chủ đề để nói, không ngoài việc làm quản gia thế nào, phải chuẩn bị ra sao cho việc đến Đại học Thiết Giang, tóm lại là cố tình khơi gợi hứng thú trò chuyện cho Trần Phi, tránh để cậu quá mức ủ rũ.

Đối với tấm lòng của chị, sao Trần Phi có thể không hiểu? Trần Phi có thể cảm nhận được chị thích mình, chỉ là vì khoảng cách tuổi tác nên không dám bước tiếp. Nỗi đau khi thích nhau mà không thể ở bên thật khó mà đong đếm được, vậy mà chị vẫn còn lo mình thất vọng, không ngừng dỗ dành cho mình vui vẻ. Là đàn ông, mình đúng là quá thất bại.

Nghĩ đến đây, Trần Phi vực dậy tinh thần, thầm thề trong lòng dù thế nào cũng phải khiến chị ở bên mình, dần dần đả thông những lo lắng trong lòng chị.

"Chị Bình, chúng ta tới nơi rồi." Trần Phi đột nhiên cười nói.

Vương Huệ Bình thấy Trần Phi bỗng nhiên như vậy thì sững sờ một chút, sau đó mới phát hiện đã đến nơi thật. Vừa định trả tiền xuống xe, đã thấy Trần Phi đưa tiền qua rồi. Sau khi xuống xe, Vương Huệ Bình nhìn Trần Phi vẫn còn có chút lo lắng, sao tự nhiên cậu ấy như không có chuyện gì xảy ra vậy?

Phát hiện chị đang nhìn mình, Trần Phi cười nói: "Chị Bình, em biết tấm lòng của chị, chị tốt với em em cũng hiểu. Em đã lớn rồi mà, phải không? Em hiểu nên đối xử với người mình thích thế nào. Chị cũng không cần nghĩ nhiều, trước kia thế nào bây giờ vẫn thế, nhưng em sẽ không bỏ cuộc, em sẽ khiến chị tự nguyện chấp nhận tình cảm của chúng ta."

Nghe những lời này của Trần Phi, trong lòng Vương Huệ Bình vừa cảm kích vừa cảm động, rất an ủi. An ủi vì Trần Phi cuối cùng cũng đã trưởng thành. Gật đầu thật mạnh, Vương Huệ Bình cười nói: "Thằng nhóc thúi này lông cánh cứng cáp rồi, giờ còn dám nói với chị như vậy hả. Đi mau, còn phải chở hàng về tiệm nữa, rồi em mau về đi, mai đi học cũng phải chuẩn bị chút mới được."

"Biết rồi ạ." Trần Phi cười hì hì, hai người đã đi đến kho hàng.

Đến kho hàng đọc số điện thoại, sau khi bên đó tra cứu xong thì có người dẫn họ đi lấy hàng. Số hàng này đều là nguyên liệu làm trà sữa, cốc nhựa các thứ. Dù sao cũng có khách không uống tại tiệm, cần đóng gói mang đi, đến lúc đó phải có cốc nhựa và màng dán.

Hàng đúng là không ít, tổng cộng bốn thùng. Hai thùng bên trong chắc là các loại bột trái cây, một thùng dài là cốc nhựa, còn một thùng nữa phần lớn là bột kem.

"Nhiều thế này bình thường chị lấy thế nào ạ? Sau này lấy hàng chị cứ gọi điện cho em, em đến giúp chị." Trần Phi xót xa nói.

Vương Huệ Bình bĩu môi cười: "Trước kia chẳng phải đều lấy như thế này sao, quen rồi. Hơn nữa cũng không tính là quá nhiều, bắt một chuyến taxi chở thẳng về tiệm là được."

"Chị đợi em ở đây đi tìm xe." Kho hàng nằm sâu trong phố, ở đây cũng không dễ bắt taxi. Trần Phi nói với Vương Huệ Bình một tiếng rồi đi về phía đầu đường.

Đi đến đầu đường, Trần Phi nhìn đông ngó tây, rất nhanh đã có một chiếc xe trống dừng lại bên cạnh cậu. Trần Phi vừa định bảo tài xế lái vào trong, thì khóe mắt đột nhiên nhìn thấy hai người.

"Thằng cặn bã đó với Tiểu Phương, sao họ lại ở đây?" Hai người đó chính là Tiểu Phương và bạn trai cô ta - Mục Vũ, Tiểu Phương đang dìu hắn ta đi về phía một nhà nghỉ cách đó không xa. Trần Phi lập tức giận dữ, Mục Vũ này cũng quá khốn nạn rồi, bị mình đánh ra nông nỗi đó mà không đi bệnh viện, lại còn nghĩ đến chuyện kia, đúng là đồ cặn bã. Tiểu Phương vớ phải loại bạn trai thế này đúng là phí hoài.

Trần Phi tuy tức giận nhưng không để ý tới, dù sao đây cũng là chuyện của hai người họ, là người ngoài thì không tiện nói gì. Nói với tài xế một tiếng, Trần Phi xoay người đi ngược trở lại.

Vương Huệ Bình thấy Trần Phi cùng xe quay lại, giơ tay định bê đồ cho lên xe. Trần Phi vội vàng ngăn chị lại.

"Mấy việc nặng nhọc này cứ giao cho em là được, sao có thể để chị động tay chứ. Đàn ông sinh ra để làm gì? Chẳng phải là để dùng trong những lúc thế này sao."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.