Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 527 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
La Phượng thử thuốc

❊ ❊ ❊

Trần Phi vừa chuẩn bị xong bữa sáng, La Ngọc Lâm và Hạ Băng đã thu dọn xong xuôi xuống lầu. Đến phòng ăn, hai cô gái ngồi xuống bắt đầu ăn. La Ngọc Lâm cũng chẳng biết thế nào, cảm thấy trên mặt cứ ngứa ngứa, soi gương nhìn nửa ngày cũng không thấy có gì bất ổn.

"Cậu sao thế?" Nhìn La Ngọc Lâm thỉnh thoảng lại gãi mặt, Hạ Băng buột miệng hỏi.

La Ngọc Lâm lắc đầu nói: "Tớ cũng không biết nữa, chỉ thấy mặt cứ ngứa ngứa. Có lẽ là đổi mỹ phẩm nên không thích ứng thôi, không sao."

"Ồ." Hạ Băng đáp một tiếng.

La Ngọc Lâm đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói: "Đừng quên chiều nay đi tập yoga với tớ nhé, hôm qua cậu đã hứa với tớ rồi đấy."

Hạ Băng nhăn mặt nói: "Biết rồi, không quên đâu."

Trần Phi xếp gọn quần áo giặt từ hôm qua, hỏi Hạ Băng: "Quần áo đưa cho cậu hay để trong phòng cậu đây, chẳng phải hôm nay cậu cần mặc gấp sao?"

"A, để... để trong phòng tớ là được rồi, tự nhiên tớ nhớ ra không cần gấp nữa." Hạ Băng lúc này mới nhớ ra chuyện nhờ Trần Phi giặt quần áo hôm qua, vội vàng tìm cớ.

Trần Phi cũng không để ý lắm, tâm tư phụ nữ vốn khó dò, huống chi lại đang trong giai đoạn nhạy cảm này. "Vậy để tớ mang quần áo vào phòng cho cậu."

"Được." Hạ Băng đáp một tiếng, Trần Phi liền đi lên lầu.

Hai cô gái ăn sáng xong liền đi học, cả căn biệt thự lại chỉ còn lại một mình Trần Phi. Thu dọn đồ ăn sáng xong, Trần Phi đi ra phía sau biệt thự xem Thiên Hương Ngọc Dung Tán thế nào rồi. Sau một đêm làm mát, Thiên Hương Ngọc Dung Tán đã khô, hắn đưa tay quệt một chút, cảm giác y như trong "Dược Vương Thiên Tàn Quyển" đã ghi, xem chừng là thành công rồi.

Trần Phi bưng nồi sắt vào trong biệt thự định tự mình thử nghiệm, nhưng vừa vào đến nơi liền nghe thấy có người gọi mình. Trần Phi quay đầu nhìn lại, thì ra là La Phượng đang cười tươi bước tới.

"La dì, sao dì lại tới đây?" Trần Phi có chút bất ngờ. Giờ này chẳng phải La Phượng nên đến công ty rồi sao?

La Phượng giả vờ giận dữ nói: "Đây là nhà ta, lẽ nào ta không được đến sao?"

Trần Phi vội vàng nói: "Con không có ý đó, con..."

"Được rồi được rồi, còn trẻ thế mà chẳng có chút khiếu hài hước nào cả." La Phượng cười xua tay, Trần Phi lúc này mới hiểu ra bà đang nói đùa với mình.

La Phượng thay giày bước vào, nhìn thấy chiếc nồi sắt trong tay Trần Phi liền buột miệng hỏi: "Trong này là cái gì thế?"

"Là một loại sản phẩm làm đẹp có thể làm trắng và trị mụn ạ." Trần Phi giải thích: "Hôm qua chẳng phải con mua ít thuốc bắc sao, chính là để làm cái này đấy."

"Sản phẩm làm đẹp trắng da trị mụn?" La Phượng nảy sinh hứng thú, bảo Trần Phi mở ra cho mình xem. Khi nhìn thấy thứ sền sệt đen sì kia, bà lập tức cảm thấy thất vọng.

Trần Phi quan sát sắc mặt liền đoán ngay ra suy nghĩ trong lòng La Phượng, cười nói: "La dì, dì đừng nhìn nó trông không bắt mắt, nhưng hiệu quả tuyệt đối là hạng nhất, hiệu quả hơn hẳn những loại sản phẩm trắng da trị mụn bán trên thị trường đấy ạ."

La Phượng vẫn còn chút nghi ngờ, thử nghĩ xem một chiếc nồi sắt đựng thứ đen sì sền sệt, lại còn bảo có thể làm trắng và trị mụn, e là bất cứ ai cũng sẽ nghi ngờ thôi. Thế nhưng, công thức Trần Phi đưa cho bà hôm qua quả thật rất thần kỳ, nên La Phượng vẫn tin lời Trần Phi vài phần.

"Hiệu quả thực sự tốt như con nói sao? Phải biết rằng mấy loại mỹ phẩm kia đều do các đội ngũ nghiên cứu chuyên nghiệp mất mấy năm trời mới chế tạo ra được, cái này của con trông có vẻ kém xa quá nhỉ."

"Tốt hay không, thử qua chẳng phải sẽ biết sao ạ, nếu La dì tin tưởng con thì cứ thử xem sao." Trần Phi tự tin nói.

Mấy hôm nay vì nghỉ ngơi không tốt nên trên mặt La Phượng nổi lên vài nốt mụn nhỏ, do dự một lát, La Phượng nói: "Thứ này của con có hiệu quả với mấy nốt mụn này không?"

Trần Phi tự tin nói: "Mấy nốt mụn này chỉ là do nghỉ ngơi không tốt lại cộng thêm chút nóng trong người mới sinh ra, chỉ cần dì đắp khoảng mười phút, chưa đầy một đêm là tiêu tan ngay."

"Thật lợi hại đến thế sao? Được, ta thử xem. Nhưng nếu ngày mai mà không có hiệu quả thì ta sẽ không tha cho con đâu đấy." La Phượng cười nói.

"Không thành vấn đề ạ."

Trần Phi tràn đầy tự tin đáp ứng, loại mụn này thật ra dù không làm gì thì hai ba ngày sau cũng sẽ tự tiêu tan. Huống chi hắn rất tự tin vào Thiên Hương Ngọc Dung Tán.

"La dì, dì đi rửa mặt trước đi, con chuẩn bị một chút."

"Được." La Phượng gật đầu, rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Trần Phi tìm găng tay dùng một lần trong bếp đeo vào, đợi sau khi La Phượng rửa mặt xong, Trần Phi để La Phượng nằm trên ghế sô pha. Tư thế giống hệt lần trước Hạ Băng nằm để Trần Phi mát xa, nhưng La Phượng nằm thì lại khác, làm nổi bật lên vẻ quyến rũ trưởng thành. Trần Phi một tay bưng nồi sắt, tay kia thò vào trong móc một nắm lên tay.

Nhìn dáng vẻ này của Trần Phi, La Phượng nói: "Con không định cứ thế này mà bôi lên mặt ta đấy chứ? Trông có vẻ chẳng đáng tin chút nào."

"La dì cứ yên tâm ạ." Trần Phi cười cười, rồi tay đã bắt đầu bôi lên mặt La Phượng.

Tâm trạng La Phượng bây giờ thực sự rất giằng xé, vì trước đó đã nhìn thấy thứ kia, dưới ảnh hưởng của tâm lý định kiến nên bà cứ cảm thấy không thoải mái cho lắm. Nghĩ đến việc mình sắp bị thứ đen sì này bôi đầy mặt, La Phượng thật sự hơi hối hận.

Trần Phi bôi rất đều tay, tránh để lát nữa chỗ thì trắng chỗ thì đen, màu da không đồng nhất. Khi bôi xong, La Phượng chỉ còn lại mũi, mắt và miệng là không bị gì, những chỗ còn lại đã hoàn toàn bị Thiên Hương Ngọc Dung Tán bao phủ.

"Cảm giác thế nào ạ?" Trần Phi hỏi La Phượng.

La Phượng chớp chớp mắt, đôi môi hơi hé mở: "Vẫn... vẫn ổn, mát lạnh, cứ như đang đắp mặt nạ vậy."

"Vâng, dì cố gắng đừng cử động linh tinh để da dì hấp thụ thuốc hiệu quả nhất, đợi đến lúc rồi con sẽ bảo dì." Trần Phi gật đầu, căn dặn.

Việc này thì La Phượng biết, đối với những người phụ nữ thường xuyên đắp mặt nạ mà nói thì có lẽ không ai là không biết.

Trần Phi đặt nồi sắt sang một bên, vào bếp vứt găng tay vào thùng rác, sau đó tính toán thời gian.

Mười phút nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Nếu hai người trò chuyện thì có lẽ sẽ trôi qua rất nhanh, nhưng nếu cứ nhìn nhau trân trân thì lại có chút lê thê.

"Chuyện chuyển trường của con ta đã lo liệu xong rồi, nhưng phải đợi vài ngày mới được." La Phượng khẽ mở miệng nói.

Trần Phi gật đầu: "Vâng, cảm ơn La dì."

"Không cần đâu, ngược lại ta mới phải cảm ơn con. Đơn thuốc hôm qua con đưa cho ta hiệu quả cực kỳ tốt, uống xong không lâu là ta ngủ thiếp đi. Sáng nay dậy cảm thấy đặc biệt nhẹ nhõm, tinh thần sung mãn. Ta đã dặn tài xế đi bốc thêm vài thang theo đơn thuốc đó về rồi." La Phượng nói.

Nghe nói đơn thuốc có hiệu quả, Trần Phi cũng không quá ngạc nhiên, chỉ là việc La Phượng vừa về đã thử luôn mới khiến Trần Phi có chút bất ngờ.

Chương thứ ba đã tới, cầu hoa tươi và mọi sự ủng hộ!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.