Thấy La Phượng đồng ý, Trần Phi mới mỉm cười. La Phượng nói tiếp: "Hiệu quả của Thiên Hương Ngọc Dung Tán thì khỏi phải bàn, chỉ cần quảng bá ra ngoài chắc chắn sẽ bán rất chạy. Công thức là thứ tối quan trọng, cậu nhất định phải giữ gìn cho kỹ. Còn nữa, cậu còn công thức nào khác không? Chúng ta đầu tư vào đó, nào là trung tâm sản xuất rồi đủ thứ khác, nếu chỉ sản xuất mỗi Thiên Hương Ngọc Dung Tán thì có phần hơi lãng phí."
La Phượng suy nghĩ rất đúng, công thức hắn thì có đấy nhưng phải cân nhắc xem nên lấy công thức nào ra. "Vấn đề công thức quay đầu tôi sẽ suy nghĩ kỹ, chắc là vẫn còn những cái khác."
La Phượng gật đầu: "Vậy tôi đợi tin của cậu, xác định cậu có công thức khác rồi tôi mới cân nhắc xem trung tâm sản xuất nên xây lớn bao nhiêu."
"Được." Trần Phi đáp một tiếng.
Lúc này nhân viên phục vụ đã bưng thức ăn lên, vào cái tầm khách khứa đông đúc này thì tốc độ lên món như vậy cũng không tính là chậm, lại thêm nhìn rất ngon miệng. Chuyện hợp tác đã bàn bạc hòm hòm, tiếp đó Trần Phi cùng La Phượng bắt đầu ăn uống.
La Phượng ăn uống rất tao nhã, mỗi cử chỉ đều toát ra một vẻ quyến rũ trưởng thành, đài các, nhìn qua là biết khác hẳn với mấy ông chủ nhỏ thông thường. Điều này lại có phần giống với La Ngọc Lâm, đúng là mẹ nào con nấy.
Bữa cơm này ăn hết khoảng nửa tiếng, sau khi La Phượng thanh toán xong thì trở về công ty. Trần Phi nhàn rỗi không có việc gì làm liền định đi tìm Chị Bình. Thoắt cái đã mấy ngày không gặp Chị Bình, hắn thật sự có chút nhớ cô.
Trần Phi không gọi điện thoại, nếu gọi điện thì Chị Bình trăm phần trăm sẽ bảo đang bận không cho hắn qua, về tính cách của Chị Bình hắn quá hiểu rõ rồi. Vì vậy Trần Phi định chơi một cú "tập kích bất ngờ", trực tiếp đi tìm cô.
Ở thành phố Thiết Giang có một con phố đi bộ khá sầm uất, ở cuối con phố này có một phố ẩm thực vắng vẻ, Chị Bình mở một quán trà sữa ở đây. Tuy quy mô không lớn, tính cả Chị Bình thì chỉ có một nhân viên, nhưng vì lưu lượng khách ở đây khá đông nên chuyện làm ăn bình thường cũng rất tốt.
Giờ này đang là giữa trưa, việc kinh doanh ở phố ẩm thực có vẻ không được tốt lắm. Thời gian hoàng kim thực sự của nơi này là ở bên ngoài, với đủ loại đồ nướng món ăn vặt, náo nhiệt vô cùng. Đi vào trong không bao xa, Trần Phi đã nhìn thấy biển hiệu của quán trà sữa.
"Trà sữa Phố Đi Bộ"
Một cái tên rất bình thường, thậm chí là chẳng có chút sáng tạo nào, nhưng vì thời gian kinh doanh khá lâu nên ở thành phố Thiết Giang người biết đến cũng không ít.
Bước vào quán, Trần Phi nhìn thấy Chị Bình đang dọn bàn. Xem chừng vị khách ở bàn đó vừa mới rời đi.
"Chị Bình, để em giúp chị." Trần Phi gọi một tiếng rồi bước tới muốn phụ giúp.
Chị Bình nhìn thấy Trần Phi thì hơi bất ngờ. "Sao cậu lại tới đây?"
"Em xin tuyên bố trước là em không hề lười biếng đâu nhé, là Dì La bảo em ra ngoài làm thủ tục nhập học, ngày mai em phải đến Đại học Thiết Giang đi học rồi." Trần Phi vừa giúp vừa cười nói.
Dọn dẹp bàn sạch sẽ xong, Chị Bình đổ rác rồi mới nói: "Vậy cậu phải học cho tử tế đấy, tuyệt đối đừng lãng phí cơ hội tốt này. Có bao nhiêu người muốn vào Đại học Thiết Giang mà còn không vào được kìa."
Trần Phi gật gật đầu nhưng lại phát hiện Chị Bình không hề ngạc nhiên lắm về tin tức này. "Chị Bình, có phải chị đã sớm biết rồi không?"
Chị Bình lườm một cái, nói: "Nếu không thì cậu tưởng tôi thật sự muốn cậu đi làm quản gia sao? Còn chẳng phải vì muốn cậu được vào Đại học Thiết Giang để có một xuất thân tốt hơn à."
"Vẫn là Chị Bình tốt với em nhất, nào, để em ôm một cái." Trần Phi cười hì hì, vươn tay muốn ôm.
Chị Bình không chút khách khí đánh nhẹ Trần Phi một cái, hừ giọng nói: "Cậu chán sống rồi phải không, muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của tôi đúng không? Đang bao nhiêu người thế này mà còn dám làm vậy, cậu đúng là muốn ăn đòn."
Trần Phi không hề để tâm, sáp lại gần nói: "Vậy là không có ai thì được đúng không?"
"Cậu..." Nhìn bộ dạng đê tiện của Trần Phi, Chị Bình tức đến mức không biết nói gì cho phải. Cậu ta cứ thế này, cả ngày không có lấy một dáng vẻ đàng hoàng, có những lúc cái bộ dạng đáng ghét đó khiến cô thật sự muốn đạp cho mấy phát, nhưng lại có chút không nỡ.
"Kiếp trước không biết tôi gây nghiệt gì mà lại quen biết cậu, uống gì tôi làm cho." Chị Bình bực dọc nói, rồi đi vào quầy bar.
Trong quán vẫn còn khách nên Trần Phi cũng không dám quá phóng túng, chống hai tay lên quầy bar nói: "Chị Bình pha món nào em cũng thích uống, món nào bán chậm thì chị làm cho em món đó là được rồi. À đúng rồi, Tiểu Phương đâu?"
Tiểu Phương là nhân viên của quán, nhà ở nông thôn, học xong cấp hai thì lên thành phố làm thuê, làm việc chỗ Chị Bình đã hơn một năm rồi.
"Con bé nói có chút việc phải ra ngoài một lát, chắc là bạn trai đến tìm nó rồi. Sao? Cậu nhớ nó à?" Chị Bình vừa pha trà sữa, vừa trêu chọc liếc Trần Phi một cái.
Trần Phi lập tức cười khổ, nói: "Em chỉ tiện miệng hỏi thôi mà, cho dù có nhớ thì em cũng chỉ nhớ Chị Bình thôi."
"Coi như cậu còn có lương tâm." Chị Bình cười cười đưa trà sữa cho Trần Phi. Trần Phi nhìn một cái là biết ngay đây là loại bán chạy nhất, trong lòng vô cùng khoái chí.
"Lát nữa cậu có thời gian không? Chị vừa nhập một lô hàng, sắp đến nơi rồi, nếu cậu không có việc gì thì đi lấy cùng chị nhé."
Trần Phi cười hì hì: "Chị chưa nghe câu đó à? Thời gian giống như khe ngực phụ nữ vậy, nặn nặn một chút là sẽ có thôi." Vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào ngực cô, bộ dạng vô cùng đê tiện.
Mặt Chị Bình đỏ lên, hừ một tiếng nói: "Mấy ngày không gặp chị thấy cậu càng ngày càng láo, lại muốn ăn đòn à."
Trần Phi luyến tiếc thu hồi ánh mắt, cười nói: "Ai bảo Chị Bình xinh đẹp thế làm chi, em đây cũng là tình bất tự cấm thôi mà."
Chị Bình đắc ý hừ một tiếng, cô đối với vóc dáng của mình vô cùng tự tin, chiều cao một mét sáu lăm khiến những người phụ nữ đi giày cao gót cũng không cao bằng cô phải ảm đạm thất sắc, một đôi chân đẹp thon dài trắng nõn, cộng thêm vòng một đầy đặn, vóc dáng thế này đàn ông nào nhìn mà không động tâm chứ?
Thế nhưng cô lại rất ít khi mặc đồ gợi cảm, ngày nào cũng là quần jean, áo phông, che giấu hết vóc dáng đẹp đẽ đi. Dù sao ở cái nơi cá rồng lẫn lộn này, cô đã sớm học được cách tự bảo vệ mình.
"Chị Bình, mấy ngày nay có phải chị quá nhớ em không, hay là không có em đốc thúc nên chị lười rồi, sao đến trang điểm mà cũng không thèm?" Trần Phi chợt phát hiện Chị Bình không trang điểm, không nhịn được trêu chọc nói.
"Cậu còn đốc thúc tôi? Lần nào chẳng phải tôi đốc thúc cậu ăn cơm, giặt quần áo, giờ hay rồi, cánh cứng rồi là lên mặt dạy đời tôi hả?"
Chị Bình tuy nói vậy nhưng trong lòng lại có chút vui vẻ. "Nữ vi tri kỷ giả dung", từ sau khi Trần Phi đi, cô không còn tâm trí nào trang điểm nữa. Hơn nữa để mặt mộc thế này càng giảm bớt được mấy con ong cái bướm, tránh được mấy gã đàn ông thừa thãi hormone quấy rầy.
"Tiểu Phương, em về rồi à. Sao em lại khóc? Có chuyện gì vậy?" Chị Bình đột nhiên nói về phía cửa, Trần Phi quay đầu nhìn lại thì thấy một cô gái yếu đuối bước vào, mắt hơi sưng đỏ, tay che bên má trái.