Nghe được lời này Hạ Băng mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại có một cảm giác lạ thường. Trần Phi thế mà lại giúp cô mát-xa suốt cả một đêm, điều này khiến cô cảm thấy vô cùng cảm động.
"Để tôi đi xem Trần Phi thế nào." Hạ Băng nói một câu, rồi vội vã chạy xuống lầu. Thấy dáng vẻ căng thẳng của Hạ Băng, La Ngọc Lâm không nhịn được bật cười khúc khích, trước đó cô còn cười Hạ Băng chỉ được cái miệng, không ngờ cô nàng lại sốt sắng đến thế.
Hạ Băng xuống lầu liền thấy Trần Phi bưng bữa sáng từ trong bếp đi ra, Hạ Băng vội vàng đón lấy nói: "Để tôi làm cho."
Trần Phi ngẩn người ra một chút, nói: "Cũng được, vậy tôi đi xới cơm."
"Đừng động, để tôi xới." Hạ Băng đặt thức ăn lên bàn rồi lại nhanh hơn Trần Phi một bước, xới cơm xong xuôi bưng ra.
Nhìn dáng vẻ này của Hạ Băng, Trần Phi không nhịn được cười. "Hạ Băng, cô đang giở trò gì vậy, chẳng lẽ rượu vẫn chưa tỉnh sao?"
"Cô ấy là thấy ngại quá đấy, muốn tìm cách bù đắp thôi." La Ngọc Lâm đi xuống vừa hay nghe được câu này của Trần Phi, cười tiếp lời. "Đừng quản cô ấy nữa, cô ấy muốn làm thì cứ để cô ấy làm đi. Cậu còn ổn không? Hay hôm nay đừng đi nữa, ở nhà ngủ bù đi."
"Đúng đấy, lát nữa tôi xin nghỉ giúp cậu." Hạ Băng vội vàng nói.
Trần Phi cười nói: "Ngày đầu chuyển trường mà đã xin nghỉ thì không hay lắm, hơn nữa tôi cũng chẳng sao, thức đêm với tôi là chuyện thường ngày ở huyện. Chỉ cần Hạ Băng cô sau này bớt uống rượu, đừng bắt tôi phải mát-xa cả đêm không cho nghỉ ngơi là được."
Mặt Hạ Băng đỏ như quả táo, có chút lúng túng nói: "Được rồi mà, sau này tôi bớt uống rượu là được chứ gì. Mau ăn cơm đi!"
Bởi vì hôm qua Hạ Băng uống rượu, tuy có Hồi Sinh Chân Khí giúp giải rượu nhưng buổi sáng vẫn nên ăn chút đồ nóng thì tốt hơn. Cho nên Trần Phi đã nấu cháo, tuy miệng không nói gì nhưng La Ngọc Lâm vẫn nhìn ra được Trần Phi cố ý làm vậy vì Hạ Băng, lúc ăn cơm liền không nhịn được trêu chọc Hạ Băng vài câu.
Hạ Băng bình thường vốn vô tư hôm nay lại rất lạ thường, suốt buổi không hề cãi lại câu nào. Xem ra cô ấy thực sự thấy ngại ngùng rồi.
Ăn cơm xong dọn dẹp qua loa một chút, bọn họ liền xuất phát. Ngồi lên chiếc Audi A4 của La Ngọc Lâm, Trần Phi tựa vào ghế đệm mềm mại, nhắm mắt dưỡng thần.
Tuy Trần Phi cứ bảo không sao, nhưng cũng phải đến gần sáng anh mới tháo tất da chân của Hạ Băng xuống, rồi chợp mắt mơ màng được một lúc. Nhất là sau khi ngủ mà chưa đủ giấc đã bị đánh thức, cảm giác đó càng khó chịu hơn.
Thấy dáng vẻ này của Trần Phi, Hạ Băng và La Ngọc Lâm rất ăn ý, cố gắng không gây ra tiếng động. Khi La Ngọc Lâm lái xe, tốc độ cũng giảm đi rất nhiều, chạy êm và vững, hai người phụ nữ đều rất tự giác không làm phiền Trần Phi, để anh nghỉ ngơi một chút.
Mặc dù rất hy vọng con đường này có thể dài thêm chút nữa, nhưng chẳng mấy chốc đã đến trường học. Đỗ xe xong, Hạ Băng đang định gọi Trần Phi thì thấy Trần Phi đã ngồi dậy rồi.
"Đến rồi sao?" Trần Phi nhìn ra ngoài cửa sổ, nhận ra đây là khu vực gần trường.
"Đến rồi, xuống xe thôi." La Ngọc Lâm cầm túi xách cùng Hạ Băng xuống xe, sau đó Trần Phi bước xuống, La Ngọc Lâm khóa xe lại, ba người sánh vai đi về phía trường học.
Trần Phi trông vẫn còn chút không tỉnh táo, dọc đường đi đều nheo nheo mắt. Thực ra anh cũng không quá buồn ngủ, bình thường Trần Phi thức đêm rất nhẹ nhàng. Chỉ là tối qua Hồi Sinh Chân Khí tiêu hao quá nhiều, quả thực có chút mệt mỏi.
"Cậu không sao chứ, trông cậu sắp không trụ nổi rồi kìa, hay là cậu về đi." Thấy Trần Phi như vậy, Hạ Băng quan tâm nói.
Trần Phi cười cười nói: "Không sao, lát nữa nhìn thấy mỹ nữ là tôi tỉnh táo lại ngay."
"Ý cậu là nhìn thấy hai chúng tôi mà vẫn không tỉnh táo, vậy hai chúng tôi không phải mỹ nữ à?" La Ngọc Lâm giả vờ giận dỗi nói.
Trần Phi toát mồ hôi hột. Sau khoảnh khắc mập mờ đêm qua, La Ngọc Lâm dường như đã cởi bỏ được nút thắt trong lòng, nói chuyện với anh cũng không còn quá nghiêm túc nữa, mà trở nên tùy ý tự tại. "Đương nhiên không phải vậy, trong toàn bộ trường học này muốn tìm người đẹp hơn hai cô sợ là không có khả năng rồi, tôi chỉ tiện miệng nói vậy thôi, tiện miệng nói thôi."
"Ai bảo trường chúng tôi không có mỹ nữ chứ, Ngũ Đóa Kim Hoa của Thiết Giang bọn tôi cậu chưa nghe qua sao?" La Ngọc Lâm cười tươi nói.
"Ngũ Đóa Kim Hoa? Có phải là năm người đẹp nổi tiếng nhất của Đại học Thiết Giang không? Ở trường cũ của tôi dường như từng nghe người ta nhắc đến, bảo rằng Ngũ Đóa Kim Hoa mỗi đóa đều xinh đẹp mê người, hơn nữa khí chất vô cùng, có phải thật không vậy?" Trần Phi tỉnh táo hơn chút, nói.
"Cậu nhìn anh ta xem, cứ nói đến mỹ nữ là tỉnh cả người." Hạ Băng nói với La Ngọc Lâm.
La Ngọc Lâm cười cười nói: "Hai chúng tôi chính là một trong Ngũ Đóa Kim Hoa đấy, cậu nói xem Ngũ Đóa Kim Hoa có phải là hàng đỉnh cao không nào."
"Đương nhiên là phải rồi." Trần Phi đâu có ngu, lúc này rõ ràng dù không phải cũng phải nói là phải, hơn nữa La Ngọc Lâm và Hạ Băng quả thực là những mỹ nữ hàng đầu.
"Ái chà, tôi nhớ ra rồi, Kỳ Kỳ dường như bảo tôi trước khi lên lớp đến dưới lầu ký túc xá đợi cô ấy, Hạ Băng, chúng ta qua đó trước đi." La Ngọc Lâm bỗng nhiên nhớ ra, kéo Hạ Băng nói với Trần Phi: "Cậu tự mình đến lớp không vấn đề gì chứ?"
Trần Phi cười nói: "Không vấn đề gì."
"Nhưng mà..." Hạ Băng vẫn còn chút do dự, La Ngọc Lâm cười nói: "Đã đến cổng trường rồi cậu còn lo lắng cái gì, sợ anh ta không tìm thấy lớp hay sợ anh ta ngủ gật giữa đường hả."
"Tôi không có ý đó." Hạ Băng vội vàng muốn biện giải, nhưng La Ngọc Lâm không cho cô cơ hội này, kéo Hạ Băng đi mất.
La Ngọc Lâm bước rất nhanh, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn lại, xác định Trần Phi đã không còn nhìn thấy mình và Hạ Băng nữa thì cô mới dừng lại.
Hạ Băng nghi hoặc nhìn La Ngọc Lâm. "Dừng lại làm gì vậy, chẳng phải cậu bảo Kỳ Kỳ đang đợi ở đó sao?"
La Ngọc Lâm lắc đầu nói: "Tôi với Kỳ Kỳ căn bản không có hẹn, tôi chỉ muốn giữ khoảng cách với Trần Phi khi ở gần trường học mà thôi."
"Giữ khoảng cách với cậu ấy, tại sao?" Hạ Băng có chút khó hiểu.
"Vì thân phận của cậu ấy." La Ngọc Lâm nhàn nhạt nói.
"Thân phận của cậu ấy, chỉ vì cậu ấy là quản gia nên cậu phải giữ khoảng cách với cậu ấy sao? Ngọc Lâm, sao cậu có thể như vậy chứ. Cậu... cậu quá đáng lắm đấy, cậu sợ chứ tôi không sợ, tôi đi tìm cậu ấy." Hạ Băng tức giận quay đầu muốn đi ngay.
La Ngọc Lâm vội vàng kéo cô lại, nhìn dáng vẻ tức giận đùng đùng của Hạ Băng mà không nhịn được cười. "Tính tình cậu sao mà nóng nảy thế, nghe tôi nói hết đã."
"Cậu nghĩ tôi là loại người đó sao? Ở bên tôi lâu như vậy rồi mà cậu còn không hiểu tôi à? Tôi làm thế hoàn toàn là vì Trần Phi. Tính cách Trần Phi cậu cũng không phải không biết, tuy bề ngoài thì cười cười nói nói nhưng thực chất lại là người rất có cốt cách. Có thể vào được Đại học Thiết Giang, tôi cảm nhận được trong lòng cậu ấy dường như cũng không thấy đặc biệt vui vẻ gì. Nếu như để người khác biết cậu ấy là quản gia của tôi, thân phận lại càng thấp kém hơn một bậc, cậu nghĩ Trần Phi có thể vui nổi sao?"