Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 435 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49
Cực phẩm cặn bã

❊ ❊ ❊

Chị Bình vội vàng bước ra từ quầy bar, Trần Phi cũng đi theo qua đó. Trên mặt Tiểu Phương vẫn còn vương vết nước mắt rõ rệt, vừa thấy Chị Bình và Trần Phi, cô vội vàng lau đi, cúi đầu nói: "Em không sao."

"Còn muốn lừa Chị Bình nữa, khóc sưng cả mắt thế kia mà bảo không sao? Để chị xem mặt em nào." Chị Bình vừa trách móc vừa gạt tay cô ra khỏi mặt. Ban đầu Tiểu Phương còn kháng cự, nhưng không lại được Chị Bình. Khi thấy gương mặt ấy, Chị Bình lập tức nổi giận: "Mặt em sao lại sưng thế này, ai đánh? Có phải thằng bạn trai em không?"

"Không phải... em... em bất cẩn bị ngã thôi." Tiểu Phương vội vàng lắc đầu phủ nhận, nhưng cái bộ dạng này thì có đứa khờ mới tin là ngã.

"Tiểu Phương, em đến lời Chị Bình mà cũng không nghe sao? Rốt cuộc là thế nào, nói rõ ra xem nào. Em không thể để bị đánh oan uổng như vậy được." Chị Bình nghiêm giọng nói.

"Đừng sợ, cứ nói xem đã xảy ra chuyện gì. Dù chuyện có lớn đến đâu thì không phải vẫn còn có Chị Bình và anh ở đây sao? Bọn anh nhất định sẽ giúp em." Trần Phi bên cạnh an ủi. Một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn thế này mà cũng ra tay được, đúng là không còn tính người.

Dường như lời của Chị Bình và Trần Phi đã tiếp thêm dũng khí cho cô, hoặc có lẽ là vì quá uất ức. Tiểu Phương lúc này mới chậm rãi lên tiếng: "Là... là bạn trai em. Anh ấy... anh ấy bảo em giúp anh ấy một việc, em không đồng ý nên anh ấy tát em một cái, rồi em bỏ đi."

Chuyện gì mà có thể khiến bạn trai cô tức giận đến mức đánh cả bạn gái mình?

Trần Phi ngập ngừng hỏi: "Tiện nói cho anh biết là việc gì không? Nếu là chuyện bình thường thì chắc chắn em sẽ không từ chối đâu nhỉ?"

Tiểu Phương rất si mê bạn trai mình, chuyện này Trần Phi vốn đã biết. Số tiền cô đi làm thêm ngoài chi tiêu sinh hoạt, cơ bản đều đưa hết cho bạn trai. Bạn trai cô là sinh viên đại học, nhà cũng thuộc diện nghèo rớt mồng tơi, cùng ở nông thôn lên thành phố với Tiểu Phương.

Tiểu Phương có vẻ ngập ngừng, dường như rất khó mở lời. Do dự mãi cô mới nói: "Anh ấy bảo một người bạn cùng lớp của anh ấy có công ty, anh ấy muốn vào công ty bạn làm việc. Nhưng người bạn đó lại bảo muốn... muốn em qua đêm với hắn. Tất nhiên là em không đồng ý rồi, thế là bọn em cãi nhau vài câu, rồi anh ấy tát em một cái."

"Cái gì? Thật không ngờ hắn lại là loại người như vậy, vì công việc mà bắt bạn gái mình làm chuyện đó, đúng là cầm thú." Chị Bình nghe xong vô cùng tức giận.

"Là không bằng cầm thú." Trần Phi tiếp lời. Trước đây anh từng đọc những câu chuyện tương tự trên sách báo tình cảm, không ngờ có ngày lại xảy ra ngay bên cạnh mình. Trần Phi nói với Tiểu Phương: "Bạn trai em đâu? Để anh đi dạy cho hắn một bài học. Có cô bạn gái xinh đẹp thế này không biết trân trọng, lại còn lòng lang dạ sói. Lương tháng của em gần như tiêu hết vào hắn, là một thằng đàn ông không lo phấn đấu mà lại muốn bán rẻ bạn gái để kiếm việc làm, đúng là đồ cặn bã."

"Đừng... đừng mà, anh ấy... anh ấy cũng chỉ nhất thời bị ma xui quỷ khiến thôi." Tiểu Phương vội vàng lắc đầu nói.

"Đến nước này rồi mà em còn bênh vực hắn, em..." Chị Bình tức đến mức không biết nói gì cho phải.

Đúng lúc này có một gã đàn ông bước vào, gã này tầm hai mươi tuổi đầu, mặc đồ hiệu trông cũng khá ra dáng. Thấy gã này, Chị Bình lập tức nổi giận, vội sải bước đi tới: "Đồ cặn bã kia, mày còn mặt mũi mà đến đây à? Mày đến làm gì?"

"Sao cô lại đến đây?" Tiểu Phương quay đầu nhìn, người vừa đến chính là bạn trai cô.

Mục Vũ không thèm để ý đến Chị Bình, gào lên với Tiểu Phương: "Chuyện của hai đứa mình, mày đi nói lung tung cái gì? Cái miệng mày bị sao thế hả?"

"Em..." Tiểu Phương vốn thường ngày rất phục tùng bạn trai, lúc này thấy Mục Vũ mắng mình liền mất hết nhuệ khí.

"Mẹ kiếp nhà mày!"

Tiểu Phương không nói được, không có nghĩa là Trần Phi không nói được. Cặn bã anh đã gặp nhiều, nhưng độ vô sỉ của thằng này còn kinh khủng hơn cả Tất Bác Đào. Giờ thấy hắn vẫn còn mặt mũi, lại còn ra vẻ đạo mạo, Trần Phi nổi giận đùng đùng.

Anh gầm lên một tiếng rồi lao tới, vung tay tát thẳng vào mặt hắn một cái rõ đau. Sức của Trần Phi lớn thế nào thì khỏi phải bàn, cú tát này khiến mặt Mục Vũ lệch sang một bên, loạng choạng ngã xuống đất.

Mặt hắn sưng vù ngay lập tức, khóe miệng cũng chảy máu.

"Chồng ơi." Thấy Mục Vũ bị thương, Tiểu Phương vội vàng chạy lại đỡ, nhưng Mục Vũ chẳng hề cảm kích, đẩy mạnh Tiểu Phương ra một bên.

"Con tiện nhân, giờ còn giả vờ giả vịt. Ai là chồng mày, không phải tại mày thì tao đã không bị đánh."

Trần Phi vốn định tát một cái cho hả giận là xong, nhưng nghĩ đến chuyện tên này không biết điều, lập tức muốn kéo hắn dậy đánh tiếp. May mà lúc này Chị Bình ngăn lại, Trần Phi mới dừng tay, nhưng vẫn trừng mắt nhìn Mục Vũ. Nếu hắn còn nói ra câu nào mất dạy nữa, Trần Phi nhất định sẽ cho hắn biết thế nào là "tìm răng dưới đất".

Mục Vũ đứng dậy từ dưới đất, nhìn chằm chằm Trần Phi và Chị Bình rồi gằn giọng: "Đây là chuyện của hai đứa tao, tốt nhất hai người đừng có xen vào, nếu không thì coi chừng không yên thân đâu. Con tiện nhân kia, còn ngồi đó làm gì, mau đi theo tao."

Tiểu Phương đứng dậy nhưng vẫn lưỡng lự không biết có nên đi theo hắn không.

"Tiểu Phương, em vẫn chưa nhìn thấu bản chất của hắn sao? Hắn chính là một thằng cặn bã, loại đàn ông như vậy không cần cũng được." Chị Bình thấy Tiểu Phương vẫn còn do dự liền tức giận nói.

"Em cứ đứng đó đi, tao muốn xem hắn làm được gì." Trần Phi lạnh lùng hừ một tiếng.

Mục Vũ thấy Tiểu Phương vốn luôn nghe lời mình nay lại dám trái ý, lập tức tức giận kéo cô qua: "Được lắm, gan mày to nhỉ, đến lời tao mà cũng dám không nghe? Bây giờ đi theo tao ngay, nếu không thì đừng hòng tìm tao nữa."

Thấy Mục Vũ động thủ, Chị Bình vội chạy tới kéo ra: "Buông nó ra!"

"Buông... buông cái gì mà buông, nó là đàn bà của tao, liên quan gì đến hai người? Đừng có lo chuyện bao đồng, mẹ kiếp!" Mục Vũ tức giận chửi bới, giơ tay đẩy Chị Bình.

Chị Bình dù sao cũng là phụ nữ, hơn nữa lực của Mục Vũ lúc đó đều dồn vào chỗ Tiểu Phương. Bị đẩy một cái như vậy, Chị Bình lảo đảo ngã ngồi xuống đất, đầu đập vào chân bàn bên cạnh.

Nổi giận, Trần Phi thực sự nổi giận rồi.

Đến Chị Bình mà cũng dám đánh, chán sống rồi!

Trần Phi một tay kéo Tiểu Phương ra, một chân sút thẳng vào người Mục Vũ, cú đá này trực tiếp tiễn Mục Vũ ra ngoài cửa tiệm. Ngay sau đó, Trần Phi đuổi theo, nhằm thẳng vào Mục Vũ đang nằm dưới đất mà nện cho một trận tơi bời.

"Dám đánh Chị Bình à, tao cho mày đánh Chị Bình này. Muốn chết đúng không, tao toại nguyện cho mày. Đồ cặn bã, hôm nay nếu tao không đánh mày đến mức không tự lo nổi cho bản thân thì tao không mang họ Trần, mẹ kiếp!"

Trần Phi vừa chửi vừa đá, chân nào ra chân nấy. Mỗi cú đá như búa tạ giáng xuống, Mục Vũ nhanh chóng cuộn tròn lại, hoàn toàn không còn khả năng phản kháng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.