La Phượng đứng dậy đi lấy gạt tàn, Trần Phi mở bao thuốc lá, rút một điếu ngậm vào miệng, châm lửa rồi rít một hơi.
Quả nhiên mùi vị khác hẳn Hồng Hà, đúng là tiền nào của nấy!
Đón lấy chiếc gạt tàn từ tay La Phượng đặt lên bàn, Trần Phi hỏi: "Dì La, cư dân trong khu này đều là người thế nào vậy, có phóng viên săn tin hay kiểu người như thế không ạ?"
La Phượng cười tươi, trêu chọc: "Cậu cứ tưởng ở đây toàn là ngôi sao sao mà lắm phóng viên săn tin thế. Đây chỉ là một khu chung cư bình thường thôi, lúc trước quyết định dọn về đây ở cũng vì nó yên tĩnh. Sao đột nhiên cậu lại hỏi chuyện này?"
"Không có gì, cháu hỏi vu vơ thôi." Trần Phi lắc đầu. Nếu không có phóng viên săn tin thì kẻ rình mò đối diện hẳn không phải từ công ty nào, mà là hành vi cá nhân. Rình mò La Phượng với mục đích gì? Chẳng lẽ là muốn chụp trộm những tấm ảnh riêng tư?
Tuy nhiên hiện tại vẫn chưa xác định được nên Trần Phi không cần phải nói với La Phượng, tránh để dì ấy hoảng sợ. Xem ra quay về mình phải tự điều tra xem sao, dù sao La Phượng cũng đối xử tốt với mình, không thể để dì ấy sống trong môi trường bị rình mò được.
"Ngày đầu tiên đi học thấy thế nào? Trông thần sắc cậu có vẻ không tốt lắm, tối qua không nghỉ ngơi được à?" La Phượng cũng không để ý lắm, ngồi xuống cười hỏi.
Trần Phi cười: "Có chút ạ."
"Nếu vậy thì cháu nên về nghỉ ngơi sớm đi, tuổi này học hành vẫn là quan trọng nhất, tuyệt đối không được bỏ bê." La Phượng nhắc nhở.
"Vâng, vậy được, cháu xin phép về trước." Chuyện phương thuốc cũng đã bàn xong, nhìn dáng vẻ La Phượng dường như cũng hơi mệt, Trần Phi liền không nán lại nữa.
"Được."
La Phượng gật đầu, sau đó đứng dậy tiễn Trần Phi ra cửa.
Trần Phi cầm điếu thuốc xuống lầu, khi ra đến nơi thì ngước nhìn lên tòa nhà đối diện để xác định xem cửa sổ của kẻ rình mò nằm ở tầng mấy. Sau khi xác định vị trí, Trần Phi đi thẳng về phía tòa nhà đó.
Nhìn cánh cửa chống trộm trước mắt, theo như dự đoán của Trần Phi thì chính là căn hộ này rồi.
"Bịch bịch bịch!" Trần Phi gõ cửa nhẹ nhàng, rồi chăm chú lắng nghe động tĩnh bên trong. Không lâu sau đã nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng lại gần, chắc chắn người đã đứng sau cánh cửa.
Cửa từ từ mở ra, người đứng trước mặt Trần Phi không ngờ lại là một người phụ nữ. Cô ta mặc bộ đồ ngủ gợi cảm, mái tóc xoăn nhẹ tùy ý xõa trên vai, trông vô cùng quyến rũ mê người.
"Có chuyện gì vậy?"
Người phụ nữ nhìn Trần Phi hỏi.
Trần Phi sững sờ, làm thế nào cũng không ngờ được kẻ rình mò lại là đàn bà. Tuy nhiên anh lập tức phản ứng lại, cười nói: "Có chút chuyện, không biết có thể cho tôi vào trong nói chuyện được không?"
Người phụ nữ cảnh giác nhìn Trần Phi: "Không được, làm sao tôi biết anh có phải người xấu hay không? Trong nhà chỉ có mình tôi, nhỡ anh có ý đồ xấu thì sao?"
"Ít nhất so với mấy kẻ rình mò người khác thì tôi chắc không phải người xấu đâu nhỉ." Trần Phi thản nhiên nói một câu, rồi định bước vào trong.
Người phụ nữ lập tức cuống lên, theo đà muốn đóng cửa lại. Nhưng Trần Phi đã chuẩn bị từ trước, một tay giữ lấy mép cửa. Với sức mạnh của Trần Phi, người phụ nữ kia làm sao địch nổi? Cô ta dường như đã dùng hết sức bình sinh nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Phi bước vào.
Cuối cùng người phụ nữ đành buông tay, nhìn Trần Phi đóng cửa lại.
"Anh rốt cuộc là ai, muốn làm gì? Tôi cảnh cáo anh tốt nhất là rời đi ngay, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy."
Trần Phi không thèm đếm xỉa đến người phụ nữ, liếc mắt đã thấy chiếc kính viễn vọng và thiết bị chụp ảnh ở ban công. Quả nhiên là cô! Hừ lạnh một tiếng, Trần Phi sải bước đi về phía đó.
Người phụ nữ dường như biết Trần Phi định làm gì, chạy nhỏ vài bước chặn trước thiết bị. "Anh rốt cuộc muốn làm gì? Đây là tư gia, anh có hiểu không? Anh đang phạm pháp đấy!"
Trần Phi bĩu môi, nói: "Cô còn biết luật pháp cơ à? Rình mò có tính là phạm pháp không, có tính là phạm pháp không? Tránh ra."
"Anh có bằng chứng gì chứng minh tôi làm? Anh đang vu khống đấy. Tốt nhất anh nên rời đi, nếu không tôi báo cảnh sát, tôi báo thật đấy nhé!" Thần sắc người phụ nữ có chút hoảng loạn, xem ra rất sợ Trần Phi đụng vào mấy thiết bị kia.
Trần Phi lắc đầu, tự tin nói: "Báo cảnh sát, cô dám không? Nếu cảnh sát đến mà thấy mấy thứ này của cô, không biết là họ bắt cô hay bắt tôi đây? Tránh ra đi, tôi không muốn động thủ với phụ nữ."
"Không." Người phụ nữ vô cùng bướng bỉnh, chắn trước mặt Trần Phi sống chết không chịu rời đi.
Trần Phi cau mày có chút mất kiên nhẫn, anh ghét nhất những kẻ chuyện đã đến nước này mà vẫn không biết hối cải. Lúc này dù cô ta có kiên trì đến thế nào đi chăng nữa cũng có ích gì, đâu thể thay đổi được gì. Tuy Trần Phi không muốn động thủ với phụ nữ, nhưng không có nghĩa là anh không biết làm!
Hừ lạnh một tiếng, Trần Phi dùng hai tay nắm lấy vai người phụ nữ. Cô ta lập tức hoảng loạn muốn vùng ra, nhưng Trần Phi trực tiếp nhấc bổng cô ta lên ném về phía sô pha. Tất nhiên, Trần Phi không dùng sức, biết thương hoa tiếc ngọc anh vẫn hiểu.
"Á!" Người phụ nữ ngã lên sô pha, tuy không đau lắm nhưng đã không thể ngăn cản Trần Phi được nữa.
Trần Phi nhìn chiếc kính viễn vọng, góc độ vừa vặn hướng về phía ban công của La Phượng. Bảo rằng cô ta không cố ý rình mò La Phượng thì ai tin? Anh tiện tay cầm máy ảnh lên xem, bên trong toàn là ảnh của La Phượng, có ảnh đang ngắm hoa ngoài ban công, có ảnh vô tình đi ngang qua, tóm lại đều là dì ấy.
Trần Phi nhìn người phụ nữ, lạnh lùng nói: "Bây giờ cô còn lời nào để nói?"
Người phụ nữ lúc này đã ngồi dậy, thần sắc có chút ủ rũ. Sự tình đã đến nước này, cô ta còn nói được gì nữa, cố gắng che giấu đã là không thể. Người phụ nữ nhìn Trần Phi, không cam lòng hỏi: "Sao anh phát hiện tôi đang rình mò? Khoảng cách không xa không gần, lại thêm có rèm che, rất khó bị phát hiện."
"Mắt tôi bị kính viễn vọng của cô lóe một cái." Trần Phi thản nhiên nói, rồi ngồi phịch xuống đối diện người phụ nữ. "Nói đi, tại sao lại nhắm vào bà ấy?"
Người phụ nữ có chút không tin, khoảng cách xa như vậy mà chỉ bị lóe một cái đã nhận ra, cảnh giác tính của người này cũng quá cao rồi chăng? Nghe Trần Phi hỏi, người phụ nữ cắn cắn môi, bỗng nhiên cười.
"Có bản lĩnh thì anh báo cảnh sát bắt tôi đi, tôi sẽ không nói cho anh biết đâu."
Cô ta bày ra bộ dạng "muốn làm gì thì làm", bắt đầu giở trò vô lại. Xem ra cô ta không lo lắng bị bắt, sau lưng chắc chắn có chỗ dựa nào đó. Nói cách khác, chuyện này không phải sở thích cá nhân của cô ta, chắc chắn có âm mưu gì đó. Nhưng thái độ không hợp tác này đúng là hơi khó giải quyết thật. Nếu là đàn ông thì Trần Phi đã vung nắm đấm tẩn cho một trận rồi, còn giờ, chuyện "lạt thủ tồi hoa" Trần Phi quả thực không dễ làm.
Nhìn vẻ đắc ý của người phụ nữ, Trần Phi thực sự thấy khó chịu. "Mẹ kiếp, là phụ nữ thì ngon lắm à? Không được động tay động chân với cô thì không thể bắt nạt cô à? Tôi không tin là không cạy miệng cô ra được."