Mặc dù trước đây từng dặn dò rằng có chuyện gì nhất định phải nói cho cô biết, ít nhất không được để cô biết tin chậm hơn giới truyền thông, thế nhưng Tô Phi vẫn phải nhận tin từ những tờ báo đưa tin tràn lan khắp nơi. Cô không thể tin được, một buổi kiểm tra sức khỏe lại có thể tuyên án tử hình với Trương Tuấn! Khi nghe từ "giải nghệ" trên ti vi, cô bỗng đổ ập xuống ghế sô pha, ngẩn người hồi lâu không phản ứng lại được.
Trương Tuấn không thể tiếp tục thi đấu chuyên nghiệp!
Phòng thí nghiệm Milan tuyên án tử hình Trương Tuấn!
Brescia hủy hợp đồng với Trương Tuấn!
Mắt cá chân trái của Trương Tuấn tồn tại nguy cơ nghiêm trọng!
---❊ ❖ ❊---
Trương Tuấn đóng cửa không tiếp khách!
Tô Phi bật dậy khỏi ghế sô pha, chạy vào phòng ngủ gọi điện cho Trương Tuấn. Nhưng cô chỉ nghe thấy tiếng thông báo thuê bao đã tắt máy. Không yên tâm, cô lại chạy sang nhà Trương Tuấn ở bên cạnh, nghĩ rằng có lẽ Trương Tuấn sẽ liên lạc với bố mẹ anh. Nhưng khi cửa mở ra, cô lại nhìn thấy vẻ mặt bất lực xen lẫn bàng hoàng của chú. Cô thông minh nhạy bén, lập tức hiểu ngay rằng đến cả bác trai, bác gái cũng không biết tình hình hiện tại của Trương Tuấn.
Không cam tâm, cô lại gọi điện một lần nữa, vẫn là câu thông báo "Số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt".
Trương Tuấn, rốt cuộc anh đang làm cái gì vậy!
Tô Phi ngồi bệt xuống giường, chiếc điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống tấm thảm, cô thở dài một tiếng.
※※※
Bây giờ đã là hơn bốn giờ sáng, trong phòng vẫn còn mờ mịt, chẳng nhìn rõ thứ gì. Gió khẽ lay động tấm rèm cửa bằng vải lụa, đó là thứ duy nhất chuyển động trong mắt Trương Tuấn. Ngoài cửa vẫn còn những tiếng xì xào, giống như lũ chuột bò qua khe cửa, Trương Tuấn biết đó là bằng chứng cho thấy đám phóng viên không cam lòng vẫn đang thức trắng đêm chờ đợi.
Hôm nay đã là ngày thứ ba rồi, ngoài việc gọi đồ ăn vào, anh chưa mở cửa lấy một lần. Người phục vụ mang đồ ăn cho anh sau khi ra ngoài chỉ cần nói vài câu đơn giản với đám phóng viên kia thôi là cũng nhận được không ít tiền boa rồi nhỉ?
Chị Hoa nói chị ấy sẽ tìm cho anh một câu lạc bộ phù hợp ở Serie A. Nhưng anh không phải kẻ ngốc, anh hiểu rất rõ. Chỉ là tìm một câu lạc bộ ở Brescia thôi đã khó khăn đến thế, cộng thêm "lời nguyền" của Phòng thí nghiệm Milan, sẽ chẳng có đội bóng nào chịu mạo hiểm vì anh cả.
Chẳng lẽ anh thực sự phải treo giày chỉ vì một lần bị thương sao? Anh biết uy tín của Phòng thí nghiệm Milan, anh không muốn tin vào bản báo cáo đó, nhưng nếu anh không tin, liệu người khác có tin không? Anh đã ghi hai mươi chín bàn trong một mùa giải tại Hà Lan, giúp đội bóng giành Cúp Quốc gia Hà Lan, lại trở thành thần tượng mới ở Trung Quốc, thế mà vừa đến Ý đã bị người ta "khai tử", ai có thể chấp nhận được chuyện này chứ?
Khi lần đầu tiên nhìn thấy kết quả chi tiết của bản báo cáo đó, sự chấn động của anh còn lớn hơn gấp bội so với khi nghe tin Brescia muốn hủy hợp đồng với mình. Vốn dĩ anh còn nghĩ mọi chuyện rồi sẽ qua, Brescia không cần anh, thì vẫn còn những đội bóng khác cần anh, tiền đạo đoạt Giày bạc tại Hà Lan chẳng lẽ lại không có ai cần sao? Nhưng khi nhìn thấy kết quả này, phải dùng từ "sét đánh ngang tai" mới xứng. Phòng thí nghiệm Milan thậm chí còn khuyến nghị rằng, nếu anh không muốn sau này phải chống nạng đi lại, thì tốt nhất bây giờ hãy từ bỏ bóng đá chuyên nghiệp đi.
Từ bỏ bóng đá! Đùa kiểu gì vậy? Điều này còn khó chấp nhận hơn cả mạng sống của anh, nếu không đá bóng thì còn ý nghĩa gì nữa?
Tại sao chuyện như thế này lại xảy ra với anh? Rốt cuộc định mệnh là cái thứ gì? Ban đầu đẩy mình lên chín tầng mây hạnh phúc, bây giờ lại lập tức quăng anh xuống nền xi măng cứng ngắc.
Anh không phục, anh không cam tâm! Anh không phục bản án của Phòng thí nghiệm Milan! Anh muốn kháng cáo, anh muốn biện giải! Anh muốn chứng minh cho tất cả mọi người, tất cả những kẻ đang hả hê, tất cả những người đang nghi ngờ anh thấy rằng, Phòng thí nghiệm Milan cũng có lúc sai lầm!
Trương Tuấn ngồi bật dậy trên giường, rồi mò lấy chiếc điện thoại, quyết định bật máy lên xem. Anh đã ba ngày không mở điện thoại rồi. Vừa mới bật máy, anh đã thấy có cả trăm cuộc gọi nhỡ, số điện thoại lưu trong máy anh không nhiều, những cuộc gọi này hầu như đều là của những người đó.
Trương Tuấn nhìn thấy một số điện thoại lạ, anh không biết là ai gọi đến, đang định gọi lại để hỏi cho rõ thì nhận được điện thoại của Tô Phi.
※※※
Khi Tô Phi nghe thấy giọng nói có chút khàn đặc của Trương Tuấn trong điện thoại, nước mắt cô lập tức trào ra. "Trương Tuấn, anh bị sao vậy? Tại sao không nghe điện thoại? Tại sao lại tắt máy? Anh có biết em lo lắng cho anh đến nhường nào không? Còn cả bác trai bác gái cũng đang lo lắng nữa, sao anh không gọi điện về?"
Trương Tuấn im lặng, không vội giải thích như trước kia. Vào lúc đó, anh thực sự đã quên mất Tô Phi, quên mất bố mẹ, quên mất Dương Phàn, quên mất tất cả mọi người. Giờ đây dường như anh mới quay trở lại nhân gian, bởi vì Tô Phi vẫn còn ở đó.
"Tô Phi, anh... anh rất xin lỗi, đã làm mọi người phải lo lắng sợ hãi. Nhưng bây giờ không sao rồi, mọi chuyện đã qua cả rồi."
Tô Phi ngạc nhiên trước sự bình thản của Trương Tuấn, đây dường như không phải là thái độ anh nên có, lòng cô dấy lên cảm giác không lành: "Trương Tuấn, anh tuyệt đối đừng làm chuyện dại dột đấy nhé! Em, em đặt vé máy bay ngay đây, em tới Milan, em..."
Trương Tuấn cuối cùng cũng mỉm cười, dù vẫn còn chút gượng ép. "Đừng ngốc thế, em không đi học sao? Anh thực sự không sao. Họ đều nói anh không xong rồi, nhưng anh cứ muốn chứng minh cho họ thấy, em biết đấy, đôi khi anh rất cứng đầu."
Nghe thấy Trương Tuấn cười, Tô Phi mới tạm trút được gánh nặng: "Dù sao đi nữa, em vẫn luôn ủng hộ anh. Em cũng không tin kết luận của cái Phòng thí nghiệm Milan đó. Anh có dự định gì chưa?"
"Anh ư?" Trương Tuấn ngẩn người ra một lúc, "Anh vẫn chưa, anh phải suy nghĩ kỹ, suy nghĩ kỹ đã..." Anh lẩm bẩm.
※※※
Dương Phàn lo lắng nhìn tờ lịch, đã ba ngày rồi, Trương Tuấn vẫn không có chút tin tức nào. Lý Diên bảo với cậu rằng, trong nước đã có tin đồn bay khắp nơi, nếu Trương Tuấn không xuất hiện lên tiếng, thì ai mà biết được mọi chuyện sẽ phát triển đến mức nào. Bây giờ đến tập luyện cậu cũng không còn tâm trí, đồng đội và huấn luyện viên thông cảm cho cậu, nhưng cậu cũng không thể mãi như vậy được, cậu còn phải phấn đấu để giành suất đá chính mà, giờ thế này thì phấn đấu cái gì nữa! Hai người từ nhỏ đến lớn chưa từng rời xa nhau, lần đầu tiên tách ra lại xảy ra chuyện lớn thế này, mẹ kiếp, thật là quỷ quái!
Dương Phàn đá văng cửa, chuẩn bị ra ngoài, buổi tập sáng sắp bắt đầu rồi, cậu không được phép đi muộn.
Ngay lúc Dương Phàn đóng cửa, điện thoại trong túi cậu reo lên.
"Alo, Dương Phàn, là anh Trương Tuấn đây."
"Trương Tuấn! Là cậu đó hả!" Dương Phàn hét lên, "Mẹ kiếp, cuối cùng cậu cũng biết gọi điện thoại cho tôi rồi à? Hả? Cậu đang làm cái quái gì vậy? Cậu... mẹ kiếp, tôi lo cho cậu muốn chết! Cậu thật là..."
"Xin, xin lỗi. Dương Phàn, xin lỗi cậu."
Sự xin lỗi liên tục của Trương Tuấn khiến Dương Phàn mềm lòng, nghĩ đi nghĩ lại, một mình anh đối mặt với tình cảnh này quả thực cũng chẳng dễ dàng gì. "Cậu thế nào rồi?"
"Tôi đã nghĩ thông suốt rồi, bản báo cáo đó không nói lên được bất cứ vấn đề gì cả."
"Thế thì tốt, đừng tin cái bản báo cáo chó chết của Phòng thí nghiệm Milan đó! Hãy ở lại Ý, đừng đi đâu cả, hãy chứng minh cho họ thấy ngay trên sân nhà của họ!"
Trương Tuấn im lặng. "Dương Phàn, cậu có tin bản báo cáo đó không?"
"Tôi ư? Tất nhiên là tôi không tin rồi!"
"Tôi cũng không tin, nhưng hai chúng ta không tin thì có tác dụng gì không? Có đảm bảo được người khác không tin không? Uy tín của Phòng thí nghiệm Milan ở Ý là không thể nghi ngờ, các câu lạc bộ khác vừa thấy tôi là sẽ nghĩ ngay đến bản báo cáo đó, cậu bảo tôi còn có thể ở lại Ý sao?"
"Thế, cậu định đi đâu?"
"Tôi... vẫn chưa nghĩ kỹ. Có lẽ, có lẽ là về Trung Quốc..."
"Về Trung Quốc? Cậu điên à? Cậu có biết tại sao chúng ta có thể thành công không? Chính là vì chúng ta bắt đầu sự nghiệp chuyên nghiệp ở Hà Lan, chứ không phải Trung Quốc! Về Trung Quốc có nghĩa là cậu thất bại rồi! Hiểu chưa? Nghe tôi, ở lại Ý, đừng đi đâu cả!"
※※※
Đến cuối cùng Dương Phàn cũng không nói cho Trương Tuấn biết cái lợi của việc ở lại Ý, chỉ bảo anh đừng nhận thua, nhưng có rất nhiều chuyện thật sự là mình không nhận thua thì sẽ không thua sao?
Trương Tuấn quyết định gọi điện cho huấn luyện viên Khâu Tố Huy của mình, bây giờ anh cần một bậc tiền bối, một người hiểu anh để lo liệu cho tương lai. Khâu Tố Huy nghe thấy giọng nói của Trương Tuấn thì rất vui mừng, bởi vì điều đó có nghĩa là Trương Tuấn đã bước đầu thoát khỏi cái bóng của bản báo cáo đó. Khi nghe Trương Tuấn hỏi mình nên đi đâu, Khâu Tố Huy không chút do dự bảo anh: "Về Hà Lan đi, về Volendam ấy. Phải biết rằng ở Ý người ta không tin cậu, nhưng ở Hà Lan, ở Volendam, cậu là người hùng, cậu vẫn còn một huấn luyện viên tin tưởng mình, một đám đồng đội tin tưởng mình. Hãy đến đó, Đông sơn tái khởi. Ở Hà Lan chứng minh cho tất cả mọi người thấy!"
Trương Tuấn nhớ lại lời của Khâu Tố Huy, nhìn vào những cuộc gọi nhỡ trên điện thoại, tất cả những người anh quen đều đã gọi qua, bây giờ chỉ còn sót lại mỗi số điện thoại lạ này.
Rốt cuộc là ai nhỉ? Trương Tuấn thử bấm gọi lại, nhưng sau khi đổ chuông rất lâu vẫn không có người nghe, đúng lúc Trương Tuấn định cúp máy thì đầu dây bên kia đột nhiên truyền đến một giọng nói: "Xin chào."
Đến Ý được hai tuần rồi, Trương Tuấn dù chưa biết nói tiếng Ý, nhưng anh đã có thể nghe hiểu kha khá những từ ngữ đơn giản. Anh dùng tiếng Anh đáp lại: "Xin chào, xin, xin hỏi là ai từng gọi điện cho tôi ạ?"
"Trương Tuấn?"
Đến lúc này Trương Tuấn mới nhận ra, là giọng của Roberto Baggio!
"Ro... Robbie?"
"Là tôi đây."
Trương Tuấn phát hiện tay mình đang run rẩy, Baggio lại gọi điện cho anh, chắc hẳn cũng rất lo lắng cho mình. Vậy mà mình lại tắt máy, làm Baggio lo lắng suốt mấy ngày nay!
"Rất, rất xin lỗi, Robbie. Điện, điện thoại của tôi tắt máy..."
"Không cần xin lỗi. Người nên xin lỗi là tôi mới đúng, Trương. Cậu có thể gọi lại cho tôi, nghĩa là cậu không vấn đề gì rồi, đúng không?"
"Đúng vậy, tôi đã nghĩ thông suốt rồi."
"Vậy có dự định gì chưa?"
"Tôi, tôi cũng đang phiền lòng, tôi không rõ mình nên đi đâu."
"Hãy đến Florence đi, tôi gợi ý cậu nên đến đó." Không ngờ Baggio lại nói vậy.
"Đội hạng Ba ư?" Trương Tuấn hơi kinh ngạc.
"Không, họ vừa thăng hạng Hai. Tôi cho rằng ở đó áp lực nhỏ, cậu đến đó sẽ dễ dàng khởi đầu hơn."
"Nhưng mà..." Trương Tuấn vẫn còn phân vân, anh vẫn muốn ở lại giải đấu hàng đầu, nếu xuống hạng Hai, trong lòng anh ít nhiều không thể chấp nhận được: một ngôi sao đang lên, thần tượng của bóng đá Trung Quốc lại rơi vào hoàn cảnh phải đi đá giải hạng Hai, điều này thật không thể tưởng tượng nổi.
"Haha!" Baggio cười rộ lên, "Tôi chỉ đưa ra lời gợi ý cho cậu thôi, quyết định nằm ở cậu. Điều tôi muốn nói chỉ là khích lệ cậu, đừng từ bỏ, ngay cả khi Phòng thí nghiệm Milan nói như vậy, cậu cũng đừng từ bỏ, mãi mãi đừng bao giờ từ bỏ!"
Trương Tuấn vô cùng cảm động, anh chỉ cùng tập luyện với Baggio có mấy ngày, Baggio lại đối xử với anh tốt như vậy, thật sự có chút thụ sủng nhược kinh. Nhưng anh không biết Baggio coi trọng anh đến nhường nào, khi Baggio xem trong băng ghi hình cú sút mà phóng viên Hà Lan gọi là "Thiên Yết" của Trương Tuấn, ông thậm chí còn không dám tin vào mắt mình.
Không ngờ một người trẻ tuổi được mình coi trọng như vậy, ở Ý lại có kết cục thế này.
Sự đời khó lường thật!
Trương Tuấn cứ ngỡ cả thế giới đã bỏ rơi mình vào khoảnh khắc đó, không ngờ vẫn còn nhiều người ủng hộ anh đến thế, Tô Phi, bố mẹ, bạn tốt, huấn luyện viên, Baggio... bất kể nói đi đâu, mọi người đều có một điểm chung, đó là bảo anh đừng từ bỏ, anh còn lý do gì để từ bỏ đây?
Đá bóng đâu phải chỉ vì bản thân mình đâu!
※※※
Hoa Phương vẫn đang ở Ý tìm bến đỗ mới cho Trương Tuấn, nhưng vì bản báo cáo của Phòng thí nghiệm Milan làm rào cản, nỗ lực của cô thu được rất ít hiệu quả. Lúc này cô lại nhận được điện thoại của Trương Tuấn: "Chị Hoa, chúng ta về thôi."
"Về, về đâu cơ?"
"Về Hà Lan, về Volendam."
《Trương Tuấn trở về Hà Lan!》《Adriaanse: Chào mừng Trương Tuấn về nhà!》《Đây không phải là bỏ chạy, mà là một sự lựa chọn sáng suốt》...
Adriaanse như báo chí đã nói, ông và Volendam đã dùng tấm lòng rộng mở đón đứa trẻ bị thương trở về. Khi Trương Tuấn xuất hiện tại khu tập luyện của Volendam, người hâm mộ khắp thành phố đổ xô đến, họ giăng biểu ngữ bày tỏ sự ủng hộ dành cho Trương Tuấn. Còn các đồng đội thì dùng những cái ôm nhiệt tình để nói với Trương Tuấn rằng: Volendam là nhà của anh.
Trở lại Volendam, Trương Tuấn đã ký tiếp một bản hợp đồng mới thời hạn hai năm rưỡi với đội bóng. Ngày hết hạn là 31 tháng 7 năm 2007. Bản hợp đồng này Hoa Phương kịch liệt phản đối, nhưng tính bướng bỉnh của Trương Tuấn trỗi dậy, vì để đền đáp ơn cưu mang của Volendam, anh kiên quyết đòi ký vào bản hợp đồng này. Cuối cùng sự cứng đầu của Trương Tuấn lại một lần nữa chiến thắng lời khuyên nhủ của Hoa Phương. Nhưng Hoa Phương vẫn thêm vào một điều khoản: một khi có đội bóng thuộc năm giải đấu lớn châu Âu muốn người, Volendam không được lấy mức phí chuyển nhượng quá cao làm rào cản ngăn cản Trương Tuấn chuyển nhượng.
Mà tin tức Trương Tuấn gia hạn hợp đồng với Volendam đến ngày 31 tháng 7 năm 2007 được công bố, phần lớn truyền thông Trung Quốc không thể tin nổi, dùng lời của một phóng viên nào đó mà nói: "Gia hạn hợp đồng với Volendam đến năm 2007, hợp đồng dài thế này, Trương Tuấn muốn chôn vùi cả đời ở đội bóng trình độ thấp này sao? Có buông xuôi cũng đừng làm như thế chứ!" Lời của anh ta đại diện cho quan điểm của phần lớn người hâm mộ Trung Quốc.
Còn ở Hà Lan, tin tức này cũng khiến hai người đau lòng không thôi. Hiddink là người muốn có Trương Tuấn nhất, ông thậm chí đã chuẩn bị sẵn số áo cho Trương Tuấn: 21. Nhưng ai ngờ Trương Tuấn căn bản không thèm đoái hoài đến cành ô liu mà Eindhoven chìa ra. Hiddink không hiểu, Eindhoven đủ tư cách tham gia Champions League mùa giải tới, ở Hà Lan cũng tuyệt đối là đội bóng siêu mạnh, sao lại không bằng một tiếng gọi của Volendam chứ.
Khổ nỗi ông đã làm việc ở Hàn Quốc bốn năm, vậy mà lại quên mất rằng trong lòng người phương Đông, đặc biệt là người Trung Quốc, khi cân nhắc một việc, tình cảm thường chiếm vị trí đầu tiên, tư tưởng báo ơn sau năm ngàn năm đã sớm cắm rễ sâu trong tâm trí người Trung Quốc.
Một người khác cảm thấy vô cùng tiếc nuối chính là Van Basten, khi biết tin Trương Tuấn chọn Volendam, ông chỉ lẩm bẩm một câu: "Ajax lại có thêm một đối thủ mạnh, còn tôi thì mất đi một đồ đệ..."
Trở về Volendam, Trương Tuấn không dùng số "21" của mùa giải trước, mà chọn số "11" do Ochu để lại, truyền thông Hà Lan cho rằng "sau khi trải qua một mùa hè như tàu lượn siêu tốc, Trương Tuấn đã chọn một số áo hoàn toàn mới. Có lẽ có nghĩa là anh sẽ thực hiện một đợt xung kích mới hướng về Milan!"
Thực tế, đó chẳng qua là số áo bình thường mà Trương Tuấn thích nhất, vẫn luôn muốn mặc mà chưa có cơ hội mà thôi.
※※※
Tháng Tám, đối với Trương Tuấn mà nói là một thảm họa, còn đối với Lý Vĩnh Lạc ở tận Trung Quốc thì lại đại diện cho hy vọng và một khởi đầu mới.
Trương Tuấn bọn họ quả nhiên không lừa cậu, đầu tháng Tám cậu đã nhận được thư của câu lạc bộ Volendam Hà Lan gửi tới, hy vọng cậu có thể đến Volendam thử việc. Đang hớn hở chuẩn bị đi xin phép kiêm báo tin vui cho huấn luyện viên Bạch Hoành Phi, vừa vào cửa lại thấy huấn luyện viên vẻ mặt hào hứng nói với cậu: "Cậu đến đúng lúc lắm! Báo cho cậu một tin tốt, kỳ Đại hội Thể thao Sinh viên Thế giới tổ chức tại Hàn Quốc lần này, cấp trên quyết định phái đội bóng đá sinh viên thực thụ đi tham gia! Họ đã chọn trường chúng ta! Các cậu sẽ khoác lên mình chiếc áo thi đấu của đội tuyển quốc gia để tranh vinh quang cho đất nước!"
Lý Vĩnh Lạc ngẩn người một chút, đây quả thực là tin vui tày trời, được đại diện đội tuyển quốc gia tham gia thi đấu ở tầm thế giới, là vinh quang mà bao nhiêu người mơ ước! Không ngờ một sinh viên như mình lại được khoác lên mình chiếc áo đấu của đội tuyển quốc gia sớm hơn cả Trương Tuấn và Dương Phàn.
"Ồ, đúng rồi. Cậu có chuyện gì không, Lý Vĩnh Lạc?" Bạch Hoành Phi lúc này mới chú ý là Lý Vĩnh Lạc chủ động đến tìm mình.
"Không, không có chuyện gì ạ." Lý Vĩnh Lạc trong khoảnh khắc này đã đưa ra quyết định, thà từ bỏ cơ hội đi thử việc ở Volendam, cũng không thể bỏ lỡ vinh dự đại diện cho đội tuyển Trung Quốc thi đấu. Một cái chỉ là cơ hội, một cái lại là vinh quang.
Sau đó, dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên Kim Húc Dương của đội Bắc Kinh cũ, đội bóng bắt đầu tập huấn để chuẩn bị cho Đại hội Thể thao Sinh viên sắp diễn ra. Giữa tháng Tám, đội bóng đá trường Đại học R đại diện cho Trung Quốc, đặt chân lên mảnh đất Hàn Quốc.
Vì là lần đầu tiên phái đội toàn sinh viên đi tham gia thi đấu, nên một số phương tiện truyền thông cũng đưa tin nhất định về việc này. Người bình thường cũng chỉ xem là xem náo nhiệt rồi thôi, còn có một người lại nảy sinh sự quan tâm nồng nhiệt đối với Lý Vĩnh Lạc trong đó, thậm chí bằng mọi cách nhờ Trần Vĩ mang cho mình băng ghi hình Lý Vĩnh Lạc thi đấu tại Đại hội Thể thao Sinh viên. Người này chính là Khâu Tố Huy hiện vẫn đang dẫn đội tập luyện ở Mao Gia Loan, Tứ Xuyên.
Tại giải bóng đá Đại hội Thể thao Sinh viên, Lý Vĩnh Lạc với tư cách là tiền vệ trụ chủ lực của đội tuyển Trung Quốc đã đeo băng đội trưởng. Trận đấu đầu tiên của cậu có thể dùng từ kinh diễm để hình dung, một bàn thắng, một pha kiến tạo, tỷ lệ cản phá thành công lên tới 70%, 80 đường chuyền, tỷ lệ thành công 72%, 10 lần sút bóng, 6 lần trúng đích, 6 lần phạm lỗi, 4 lần bị phạm lỗi. Đội tuyển Trung Quốc có thể thắng đội tuyển Mỹ với tỷ số 2:0, hoàn toàn là nhờ sự điều tiết của cậu ở hàng tiền vệ, đội bóng phối hợp ăn ý này dưới sự dẫn dắt của cậu đã thể hiện khí thế "nghé con không sợ hổ", cả trận đấu khiến người Mỹ xoay như chong chóng.
Nhưng dù cậu thể hiện xuất sắc, đội tuyển Trung Quốc vẫn thiếu sự quan tâm, lúc này vụ chuyển nhượng của Trương Tuấn đang ở thời điểm mấu chốt, nên tin tức đội tuyển Trung Quốc chinh chiến tại Đại hội Sinh viên đương nhiên bị xếp vào góc khuất nhất. Lý Vĩnh Lạc dù có kinh diễm đến mấy, cũng không có phóng viên nào trên báo thét lên "Lại một thiên tài ra đời!"
Họ lặng lẽ phấn đấu vì danh tiếng quốc tế của bóng đá Trung Quốc tại Hàn Quốc. Hai trận vòng bảng còn lại, đội Trung Quốc thắng một thua một, với tư cách nhì bảng đi tiếp, trong vòng tám đội mạnh nhất họ gặp đội tuyển Nhật Bản.
Vì sự hệ thống hóa trong bóng đá thiếu niên cũng như trung học, đội Nhật Bản được coi là một trong những đội có khả năng đoạt chức vô địch nhất ở môn bóng đá tại Đại hội Sinh viên lần này. Ở vòng bảng đội Nhật Bản thậm chí thắng cả ba trận để chứng minh thực lực của mình, thể hiện hết mình.
Tiếc là người Nhật Bản đang mơ giấc mơ vô địch lại gặp phải Lý Vĩnh Lạc, người luôn coi Trương Tuấn làm mục tiêu.
Trận Trung - Nhật vừa bắt đầu, đội Nhật Bản đã nếm mùi lợi hại của Lý Vĩnh Lạc, trong một pha tranh chấp, tiền đạo số một của họ vì không chen lại được Lý Vĩnh Lạc nên bị thương buộc phải rời sân. Sau đó, người Nhật buộc phải đối mặt hết lần này đến lần khác với bức tường cao mang tên Lý Vĩnh Lạc. Sau trận đấu huấn luyện viên của họ cũng thừa nhận, đội Nhật Bản thua dưới chân của một người, người này chính là số 10 của đội tuyển Trung Quốc.
Trận đấu hiệp hai diễn ra đến phút thứ ba mươi, Lý Vĩnh Lạc cầm bóng ở vòng tròn trung tâm, thấy thủ môn đội Nhật Bản đứng quá cao, liền trực tiếp tung cú sút cầu vồng!
Quả bóng như tên lửa hành trình Tomahawk chui tọt vào khung thành từ khoảng trống giữa tay thủ môn đang lùi lại đầy hoảng loạn và xà ngang, đòn đánh chính xác!
Người Nhật trong thời gian còn lại hoàn toàn bị cú sút được coi là bàn thắng đẹp nhất giải đấu này đánh gục, không thể tổ chức bất kỳ đợt tấn công hiệu quả nào nữa, cuối cùng thua với tỷ số 0:1, đội tuyển Trung Quốc tiến vào tứ kết!
Truyền thông Trung Quốc rõ ràng có chút chuẩn bị không đầy đủ về việc các sinh viên Trung Quốc có thể thắng Nhật Bản, sau khi phản ứng lại đều đưa tin về trận đấu này với mức độ có thể coi là rầm rộ so với trước kia, và mạnh dạn dự đoán đội tuyển Trung Quốc còn có thể lọt vào trận chung kết. Nhưng có lẽ vì cảm nhận được "kỳ vọng tha thiết" của truyền thông trong nước, áp lực quá lớn, đội tuyển Trung Quốc trong trận bán kết đã thua đội tuyển Hy Lạp có thể hình khỏe mạnh, đánh đầu giỏi, dừng chân ở bán kết. Tồi tệ hơn là, đội trưởng trụ cột tuyệt đối Lý Vĩnh Lạc trong trận đấu đã bị trật mắt cá chân, sẽ vắng mặt trong trận tranh hạng ba.
Đội tuyển Trung Quốc thiếu vắng Lý Vĩnh Lạc cuối cùng thua đội chủ nhà Hàn Quốc bằng bàn thắng vàng trong trận tranh hạng ba, cũng lại một lần nữa kéo dài kỷ lục xấu hổ "gặp Hàn là thua". Dẫu vậy trong các cuộc thi dành cho sinh viên, đây đã là một sự đột phá đáng kinh ngạc, Lý Vĩnh Lạc còn được trao danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất.
Các cầu thủ trở về trường được bạn học đón tiếp như những người hùng, Bạch Hoành Phi với tư cách là trợ lý huấn luyện viên đội Trung Quốc được tăng lương, những người độc thân trong đội cũng tranh thủ cơ hội giải quyết vấn đề cá nhân. Chỉ có Lý Vĩnh Lạc vẫn kiên trì mỗi ngày tự tập thêm, vẫn độc thân.
Sự náo động chỉ thuộc về trong khuôn viên trường, trong mắt người ngoài họ vẫn là một đám sinh viên, họ là rường cột của sự nghiệp xây dựng bốn hiện đại hóa quốc gia, chứ không phải là cầu thủ bóng đá.
※※※
Khâu Tố Huy rút băng ghi hình ra khỏi máy, vươn vai: "Lại là một người liên quan đến Trương Tuấn. Trương Tuấn, những người chơi bóng cùng cậu rốt cuộc là hạng người gì vậy!"
Ngay khi Lý Vĩnh Lạc đại diện cho Trung Quốc đạt được bước đột phá tại Đại hội Thể thao Sinh viên Thế giới, giải bóng đá vô địch quốc gia Hà Lan mùa giải 03/04 cũng khai màn. Mùa giải này, vì lọt vào Cúp UEFA, nguồn tài chính dư dả hơn, Adriaanse đã chiêu mộ vài cầu thủ có thực lực khá tốt, nhưng tên tuổi không lớn: Misha Salden, 28 tuổi, anh chơi ở vị trí tiền vệ phòng ngự cánh phải, kỹ thuật vô cùng xuất sắc.
Raoul Henar, tiền đạo da đen 23 tuổi, là đồng hương với Seedorf. Khả năng sút bóng mạnh, có sức càn lướt rất tốt, khoác áo số 9, anh sẽ trở thành đối tác của Trương Tuấn trên hàng công.
Ngoài ra, đội trẻ của Rice lại được mùa, cung cấp cho đội một nhiều cầu thủ có tiềm năng, trong đó cầu thủ 18 tuổi Wing đã thuyết phục được Adriaanse nhờ màn trình diễn của mình trong các trận giao hữu, cậu sẽ thay thế vị trí trống của Dương Phàn bên cánh phải, và số áo cậu chọn đương nhiên cũng là số 25 mà Dương Phàn từng mặc mùa giải trước. Tốc độ và kỹ thuật đều xuất sắc, cậu được một số chuyên gia đánh giá cao, nỗi lo duy nhất là sau khi khoác lên mình chiếc áo đấu do Dương Phàn để lại, đôi vai non nớt của cậu liệu có chịu nổi áp lực khi mọi người thường xuyên so sánh cậu với Dương Phàn hay không.
Dion Esajas, 21 tuổi, vừa mới được đôn lên từ đội trẻ, chơi ở vị trí tiền đạo cánh trái, tốc độ đáng kinh ngạc, kỹ thuật rê dắt xuất sắc. Khi chơi bóng thể hiện sự bình tĩnh không tương xứng với tuổi tác, nhưng kỹ thuật sút bóng vẫn cần tăng cường. Cậu sẽ là người thay thế cho Heuvel.
Reginald Faria, 20 tuổi, sẽ là tiền vệ dự bị của đội.
Tất nhiên đội bóng không chỉ có vào mà không có ra, trước hết ông chủ Hoens sẽ không đồng ý. Batere 28 tuổi bị Utrecht ký hợp đồng với giá 750 nghìn Euro. Buys thì bị Heerenveen ký với giá 550 nghìn Euro, Trương Tuấn khi quay lại đội không thấy Buys, mới biết từ Keizer là Buys vì có mâu thuẫn với Hoens nên đã bị câu lạc bộ bán tháo. Điều này làm anh đau lòng không thôi, mùa giải trước Dương Phàn là Vua kiến tạo của đội, còn Buys là người kiến tạo số hai, không ít bàn thắng của anh đều đến từ những đường chuyền của Buys. Hai tháng trước họ còn cùng nhau ăn mừng trụ hạng thành công, ăn mừng giành Cúp, giờ đây đã là mỗi người một phách.
Trương Tuấn biết Buys được lòng người trong đội chắc chắn là không muốn rời đi, tất cả đều là tại gã béo Hoens này! Anh bắt đầu nảy sinh bất mãn với chủ tịch trong lòng, tên gian thương chỉ biết tiền này!
Vòng đầu tiên của giải đấu trên sân nhà tiếp đón Roda, trận đấu bình thường tại giải VĐQG Hà Lan này lại thu hút sự chú ý rộng rãi, Đài truyền hình quốc gia Hà Lan đã chọn đây làm trận đấu trực tiếp vào Chủ nhật, truyền thông Trung Quốc thì khỏi phải nói, còn phía Ý cũng có vài phóng viên đến, trong đó có thực tập sinh của tờ Gazzetta dello Sport là Andrea Cagliani.
Lý Diên vốn dĩ nên ở Ý quan tâm đến Dương Phàn, nhưng anh ta vẫn bay đến Volendam, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt vào Veronica. Sau khi trải qua một mùa hè như ác mộng, liệu anh sẽ có màn trình diễn như thế nào? Mắt cá chân trái của anh thực sự không thể chịu đựng thêm chấn thương nào nữa sao?
Nghi vấn và kỳ vọng tụ hội tại Veronica chỉ có sức chứa sáu nghìn người.
※※※
Trong phòng thay đồ của đội, Keizer cứ quay đầu nhìn về phía Trương Tuấn, dáng vẻ muốn nói lại thôi. "Cậu có chuyện gì không, Sais?" Trương Tuấn chủ động hỏi cậu.
"Ừm, cậu thực sự không sao chứ?" Trương Tuấn từ khi trở lại Volendam đều tươi cười với mọi người, nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy những lúc Trương Tuấn ngồi một mình trong phòng thay đồ, không nói lời nào. Trong lòng anh chắc chắn rất buồn, đã đặt chân lên sân cỏ giải Serie A rồi, lại bị đẩy ra ngoài một cách thô bạo. Là không cam tâm, hay là thất vọng? Keizer không biết, có lẽ là cả hai.
Trương Tuấn lại mỉm cười: "Chuyền bóng cho tôi đi, tôi sẽ đi ghi bàn."
Đây là lời tuyên thệ sao?
Ochu đi rồi, Dương Phàn đi rồi, Buys cũng đi rồi, người bạn tốt nhất của Trương Tuấn ở Volendam chỉ còn lại một mình Keizer. Đá xong mùa giải này, cậu chắc chắn cũng phải trở về Ajax thôi. Mà Trương Tuấn lại gia hạn hợp đồng với câu lạc bộ đến năm 2007, anh chẳng lẽ không cảm thấy cô độc sao? Hiện tại trong đội này, người có thể đưa bóng đến chân anh cũng chỉ có cậu và Heuvel, những người khác mới vào đội, còn chưa nắm rõ thói quen của Trương Tuấn.
Volendam đối đầu Roda, bắt đầu chuẩn bị cho lời chia tay từ vòng đầu tiên.
※※※
Sân vận động nhỏ Veronica với sáu nghìn người chật kín khán giả, người hâm mộ giương cao những lá cờ vẽ chân dung Trương Tuấn, dùng cách này để ủng hộ Trương Tuấn, khán đài phía Nam thậm chí còn treo cả biểu ngữ khổng lồ, trên đó viết: "Trương Tuấn, hãy dùng bàn thắng để đáp trả họ!"
Lý Diên từng nói với Andrea: "Không đến Veronica, cậu sẽ không bao giờ hiểu được vị thế của Trương Tuấn trong lòng người hâm mộ, anh ấy có ý nghĩa thế nào đối với đội bóng nhỏ bé này." Bây giờ Andrea đã đến, và cũng đã hiểu. Kết quả của Phòng thí nghiệm Milan là uy tín, nhưng nhiều năm sau người hâm mộ ở đây sẽ không nhớ đến bản báo cáo đó, mà sẽ khắc cốt ghi tâm từng bàn thắng của Trương Tuấn trên mảnh sân này.
Các cầu thủ ra sân, Trương Tuấn vẫn xếp cuối cùng bước ra, mà người hâm mộ cũng dành những tiếng reo hò nhiệt liệt nhất cho Trương Tuấn. "Ura! Trương——Tuấn!!"
Andrea nghe thấy tiếng reo hò này, trong lòng hạ quyết tâm. Ngày mai cậu sẽ làm báo cáo gửi về tòa soạn, xin làm phóng viên thường trú tại Hà Lan, chuyên tâm theo dõi màn trình diễn của Trương Tuấn tại Hà Lan.
Trương Tuấn giơ tay vẫy chào người hâm mộ, tạo nên những tiếng reo hò lớn hơn.
"Anh ấy là ngôi sao số một của Veronica." Sau trận đấu một phóng viên Hà Lan đã cảm thán như vậy.
Trận đấu này Adriaanse vì lý do nhân sự, đã từ bỏ đội hình 451 đã dùng suốt một mùa giải, mà tung ra đội hình 442 đứng song song. Thủ môn vẫn là Robert Van Westerop; hàng hậu vệ từ trái sang phải lần lượt là Leeflang, Luirink, Huisman, Holwijn; tiền vệ cánh trái vẫn để Heuvel xuất phát, hai tiền vệ trung tâm lần lượt là Keizer và tân binh Salden, điều đáng chú ý là tiền vệ cánh phải 18 tuổi Wing, cậu có thể khiến mọi người quên đi Dương Phàn trong trận đấu đầu tiên không? Sau khi chiêu mộ một tiền đạo mạnh mẽ, Adriaanse cũng tung ra đội hình hai tiền đạo, Trương Tuấn và Henar lần đầu hợp tác, sau khi mất đi sự kiến tạo của Dương Phàn và Buys, hàng công này sẽ mang đến cho mọi người câu trả lời như thế nào?
Roda không phải đội yếu, điều này có thể thấy từ thành tích xếp thứ sáu mùa giải trước của họ. Nhưng trận đấu này họ vẫn trở thành kép phụ, tất cả mọi người đều đang bàn tán về Trương Tuấn, bàn tán về Volendam.
Trương Tuấn tự mình đặt bóng vào điểm giao bóng, lại dùng tay chỉnh lại, để biểu tượng của nó hướng thẳng về phía mình. Giải đấu mới bắt đầu, anh cũng muốn có một khởi đầu mới.
Ít nhiều vẫn có chút cảm thán, Dương Phàn, Buys đều đi rồi, đứng trước bóng chờ giao bóng cũng là một khuôn mặt lạ lẫm, một mùa giải cứ thế trôi qua...
"Tuýt!"
※※※
Xin nhắc lại một lần nữa, Roda không phải đội yếu, điều này có thể thấy từ vị trí thứ sáu của họ mùa giải trước.
Luirink xả thân chặn đứng pha dứt điểm có uy hiếp thứ tư của đội Roda trong vòng mười phút, sự phối hợp giữa Trương Tuấn và Henar ở sân trước còn thiếu ăn ý, vì cả mùa hè đều bị ảnh hưởng sâu sắc bởi sự kiện chuyển nhượng và kiểm tra sức khỏe, Trương Tuấn chỉ tập luyện cùng đội một tuần đã ra sân. Không chỉ với Henar, mà với Wing, cũng như những đường chuyền của Salden đều không khớp nhịp.
Keizer vẫn chưa thể trở thành một người tổ chức tấn công, Salden có khả năng này, nhưng cậu cũng mới đến đội nửa tháng, tất cả đều cần thời gian.
Keizer cứ vô thức lùi về sau, còn Salden đang nóng lòng thể hiện mình thì lại lao lên phía trước, đội hình bất tri bất giác từ 442 đứng song song biến thành 442 tiền vệ hình thoi. Đây không phải là kết quả Adriaanse muốn, khả năng phòng ngự và kinh nghiệm của Wing đều rất thiếu hụt, nếu đá tiền vệ phòng ngự đơn, rất dễ xảy ra tình trạng "cái này lo cái kia quên". Salden ngoài kỹ thuật xuất sắc, cũng sở hữu khả năng phòng ngự khá tốt. Cậu ấy và Keizer ở cùng nhau, là có thể giảm bớt áp lực cho hàng phòng ngự, nhưng bây giờ...
Sự hỗn loạn của tấn công sân trước sẽ dẫn đến sự hỗn loạn của hàng phòng ngự.
Trương Tuấn ở phía trước nhìn rõ mồn một, Henar cũng chạy về tham gia phòng ngự rồi, anh vẫn còn đang du ngoạn ở phía trước. Đối với anh, ghi bàn là mục đích duy nhất, bây giờ có lẽ ghi một bàn có thể ổn định cục diện, cần một người để mọi người nhìn thấy hy vọng. Vì bóng của đồng đội không thể truyền tốt đến chân mình, chính mình thì đi cướp một quả bóng vậy.
Cầu thủ cầm bóng của Roda muốn đột phá qua Trương Tuấn, nhưng Trương Tuấn không hề nhúc nhích, bóng đập vào chân anh bật ra ngoài. Cầu thủ mất bóng muốn xoay người đi cướp lại, nhưng tốc độ xoay người của anh ta sao sánh được với tốc độ khởi động của Trương Tuấn chứ?
Trương Tuấn giơ tay chặn đối phương lại phía sau, rồi gạt bóng về phía trước, tăng tốc! Anh như một cơn gió lướt qua hàng phòng ngự của Roda!
"Cản anh ta lại!"
Cầu thủ đầu tiên liều lĩnh xoạc bóng! Trương Tuấn kéo bóng bằng chân phải, nhẹ nhàng né tránh. Tiếp theo cầu thủ thứ hai muốn dùng lỗi cản người buộc Trương Tuấn dừng bước, nhưng Trương Tuấn dùng chân phải nhẹ nhàng chọc bóng sang bên phải, bản thân nhảy lên từ bên trái tăng tốc vòng qua để đuổi bóng! Người bóng vượt qua!
Còn cách quả bóng một đoạn, hậu vệ thứ ba quyết định xoạc bóng. Nhưng Trương Tuấn lại tăng tốc một lần nữa, dùng mũi chân phải lướt bóng, bản thân nhảy qua người đó, tiến vào vòng cấm!
Vượt qua ba người liên tiếp!
Thủ môn lao ra! Hắn lao về phía quả bóng đã bị Trương Tuấn lướt qua, nhưng tốc độ của Trương Tuấn rõ ràng nhanh hơn hắn, lại một cú tăng tốc, mũi chân trái lướt bóng, bóng trượt qua dưới hai tay của thủ môn! Tiếp theo thực ra Trương Tuấn hoàn toàn có thể dùng chân lôi kéo để thủ môn đổ người vào mình, giành lấy một quả phạt đền. Nhưng làm vậy có lẽ có thể tính là cách làm của một tiền đạo thông minh, nhưng lại bỏ lỡ một bàn thắng vĩ đại. Cho nên Trương Tuấn nhảy lên bằng cả hai chân, lại nhảy qua phía trên thủ môn, rồi gắng sức đuổi theo bóng, trong góc rất hẹp xoay người sút mạnh!
Hậu vệ thứ tư đã lùi về phòng ngự trước khung thành, nhưng anh ta chạy hơi lố đà một chút, sượt qua quả bóng, quả bóng đập vào lưới phía xa, vào rồi!!
Trương Tuấn từ khi cắt bóng bắt đầu, chạy theo đường chéo. Đột phá chặng đường dài năm mươi mét, vượt qua bốn người liên tiếp, sút bóng vào lưới! Bàn thắng khó tin! Bàn thắng đẹp như mơ!
Trương Tuấn từ mặt đất lăn một vòng đứng dậy, rồi lao đến trước máy quay bên sân, gào thét vào ống kính, xả hết sự bực bội, tủi thân và bất mãn trong lòng suốt nửa tháng nay.
Cử chỉ này của Trương Tuấn đốt cháy sân vận động Veronica, sáu nghìn người cùng đồng thanh hô vang tên Trương Tuấn. "Trương——Tuấn! Trương——Tuấn!! Trương——Tuấn!!!"
Đây là sân nhà của Trương Tuấn. Ai có thể ngờ hai tuần trước Phòng thí nghiệm Milan đã tuyên án tử hình anh? Trương Tuấn đang dùng cách của mình chống lại cái gọi là uy tín. Chứng minh với thế gian rằng Trương Tuấn anh có thể tiếp tục đá bóng, hơn nữa còn có thể ghi những bàn thắng rất, rất đẹp!
Andrea bị bầu không khí tại hiện trường lây nhiễm, lấy điện thoại gọi về tổng bộ. "Các anh nghe đi! Đây là báo cáo mà Andrea gửi về cho các anh từ hiện trường Volendam!" Cậu giơ điện thoại lên phía khán đài.
"Vạn tuế! Trương Tuấn!! Trương Tuấn! Vạn tuế!!!"
※※※
We‘ll be singing, when we’re winning, we‘ll be singing!
I get knocked down, but I get up again, you’re never going to keep me down!
---❊ ❖ ❊---
(Bài hát từ "Tubthumping" của Chumbawamba)