Ngay trước khi đội Olympic khởi hành tới Tehran, thủ đô của Iran, Trương Tuấn đã lên đường trước. Tuy nhiên, đích đến của anh không phải là Tehran mà là Bỉ, nơi có một trong những bác sĩ chuyên khoa xương giỏi nhất thế giới. Volendam đã đến trước để sắp xếp công việc tiền trạm cho ca phẫu thuật của Trương Tuấn.
Adriaanse khi nghe tin dây chằng mắt cá chân của Trương Tuấn bị rách, đã đứng sững tại chỗ rất lâu không hoàn hồn. Ông biết sự nghiêm trọng của chấn thương lần này, gần như không thể hồi phục lại trạng thái trước khi bị thương. Chúng ta gần như sẽ không bao giờ còn thấy được hình ảnh Trương Tuấn một mình dẫn bóng qua người, vặn sườn thủ môn rồi đưa bóng vào lưới trống, cũng sẽ không bao giờ còn thấy được những bàn thắng không tưởng mà Trương Tuấn ghi được trên sân cỏ... Thế nhưng nỗ lực vẫn phải làm, sau khi gọi điện cho Khâu Tố Huy, ông lập tức bắt tay vào sắp xếp việc Trương Tuấn sang Bỉ chữa trị.
Còn Khâu Tố Huy trong thời gian này cũng sống rất khó khăn. Chấn thương của Trương Tuấn khiến ông phải chịu áp lực chưa từng có. Người hâm mộ và dư luận lúc này sẽ hỏi: "Là ai đã để một Trương Tuấn đang có nguy cơ chấn thương ra sân thi đấu liên tục?" hoàn toàn quên mất rằng lúc xếp đội hình xuất phát, chính ai là người gào thét đòi xếp Trương Tuấn đá chính. Liên đoàn bóng đá cũng chất vấn Khâu Tố Huy: "Trong trận đấu ở Iran, tại sao không thay Trương Tuấn ra kịp thời?" cũng đều quên mất rằng ai là người khao khát để Trương Tuấn trở về Trung Quốc tham gia thi đấu đến thế.
Những chuyện phiền lòng bên ngoài sân cỏ đã đủ nhiều, rắc rối về chuyên môn bóng đá cũng không ít. Hạng Thao vì hành vi bạo lực trong trận đấu đã bị thẻ đỏ truất quyền thi đấu, Liên đoàn bóng đá châu Á (AFC) đã đưa ra án phạt nghiêm khắc với cậu ấy là treo giò ba trận và phạt ba ngàn đô la Mỹ. Điều này có nghĩa là trong ba trận đấu tới, ngoài Trương Tuấn ra, Hạng Thao - người có màn trình diễn sôi nổi nhất - sẽ vắng mặt trong tất cả các trận còn lại của vòng loại.
Sau khi mất đi vị tướng tiền đạo chủ lực Trương Tuấn, Khâu Tố Huy lại đối mặt với tình cảnh thiếu hụt nhân sự ở hàng phòng ngự. Vai trò mà Hạng Thao thể hiện trong trận đấu không chỉ đơn giản là việc hàng phòng ngự có thêm một người. Khâu Tố Huy đã gọi điện cho Dương Phàn, hy vọng dù thế nào đi nữa cậu ấy cũng có thể trở về tham gia trận lượt về Trung - Hàn vào ngày 1 tháng 5.
Đồng thời, ông bắt đầu thương thảo với câu lạc bộ Bologna, hy vọng đối phương thấu hiểu tình cảnh hiện tại của đội tuyển Trung Quốc mà thả Dương Phàn về tham gia thi đấu.
Thái độ của Bologna vẫn chưa rõ ràng, mà trận đấu với Iran đã cận kề. Đội Olympic đã đến Tehran, thủ đô Iran vào ngày 13 tháng 4, sau hai ngày tập luyện thích nghi, trận lượt về giữa Iran và Trung Quốc sẽ diễn ra tại sân vận động Azadi ở Tehran, thủ đô Iran vào ngày 16 tháng 4.
Đội Iran thực ra cũng chẳng dễ chịu gì, Kameli vì hành vi gây thương tích nghiêm trọng đã bị AFC cấm thi đấu đúng một năm, và phạt mười ngàn đô la Mỹ, đây có thể coi là án phạt vô cùng, vô cùng nghiêm khắc. Đồng thời Liên đoàn bóng đá Iran vẫn đang tiến hành điều tra nội bộ về sự việc này, nếu kết quả điều tra cho thấy Kameli cố tình gây ra, cậu ta còn phải đối mặt với án phạt cấm tham gia bất kỳ giải đấu cấp quốc gia nào trong hai năm.
Ngoài ra, Kohan cũng đã bị Liên đoàn bóng đá Iran sa thải, và giống như Kameli, nếu kết quả điều tra được công bố, ông ta sẽ bị Liên đoàn bóng đá Iran tuyên bố vĩnh viễn không thuê lại. Huấn luyện viên trưởng tạm quyền của đội Olympic Iran hiện do Faraki đảm nhiệm, điểm này khiến giới truyền thông rất bất ngờ, cả truyền thông Trung Quốc và Iran đều cho rằng huấn luyện viên trưởng đội tuyển quốc gia Iran, người Croatia Ivankovic mới là ứng viên phù hợp nhất. Tuy nhiên, Faraki - người bị truyền thông Iran gọi là huấn luyện viên "ngựa ô" này lại rất coi trọng trận lượt về với đội tuyển Trung Quốc, đồng thời xét đến một số chuyện đã xảy ra ở lượt đi, ông cũng hy vọng hai bên có thể bình tĩnh nhìn nhận trận đấu này: "Đây chỉ là một trận đấu vòng loại Olympic bình thường, tôi xin lỗi vì những việc người tiền nhiệm của mình đã làm, nhưng điều đó không nên ảnh hưởng đến trận lượt về. Mặc dù Iran với hai trận thua liên tiếp đã phải đối mặt với khả năng bị loại, nhưng chúng tôi vẫn sẽ chiến đấu đến cùng. Ngay cả khi trận này chúng tôi không may thua Trung Quốc, Iran cũng sẽ không từ bỏ trận đấu. Trung Quốc hiện là ứng cử viên sáng giá nhất cho suất đi tiếp, tiếp theo là Hàn Quốc. Nếu đội tuyển Trung Quốc thắng chúng tôi tại Tehran, vì danh dự của bóng đá Iran, chúng tôi sẽ nỗ lực hết mình để đá tốt trận gặp Hàn Quốc tại Seoul."
Kẻ gây chuyện đã chịu hình phạt, nhưng cho dù là cấm thi đấu, phạt tiền hay là bị sa thải, đối với Trương Tuấn mà nói, đều không thể cứu vãn được cái chân trái của anh, mọi thứ đều không thể vãn hồi. Thời gian kể từ đêm ngày 27 tháng 3 năm 2004, đã từ một ngã rẽ bước vào một trong muôn vàn ngã rẽ, không ai biết được đi tiếp xuống dưới sẽ chờ đợi Trương Tuấn, chờ đợi tất cả mọi người là gì.
Làm khách trên sân của đội Olympic Iran, Khâu Tố Huy hoàn toàn không cần nói gì đến chuyện động viên trước trận đấu. Vì chuyện của Trương Tuấn, tất cả cầu thủ đều nén một bụng lửa giận. Vốn dĩ đội Trung Quốc ở cấp độ Olympic vẫn chưa có ân oán gì với Iran, nhưng kể từ sau ngày 27 tháng 3 năm 2004, hai bên chính thức kết oán.
Trận đấu này, người hâm mộ Iran đã tạo nên bầu không khí sân nhà vô cùng cuồng nhiệt. Sân vận động Azadi - sân nhà của Iran - xưa nay luôn là mồ chôn của đội khách, trận này họ cũng hy vọng trước tiên sẽ áp đảo Trung Quốc về mặt khí thế.
Nhưng mười một cầu thủ Trung Quốc giống như mười một con mãnh thú với đôi mắt đỏ ngầu, hoàn toàn quên hết mọi thứ xung quanh, chỉ cần trận đấu bắt đầu, liền lao lên xé xác đối phương thành từng mảnh. Cái gì là tiếng la ó, cái gì là tiếng chửi bới, cái gì là ánh mắt thù địch, sau khi tiếng còi khai cuộc vang lên đều cút xuống địa ngục hết đi!
Khí thế loại này tuyệt đối là đội Iran - bên đã làm chuyện trái lương tâm - không thể so sánh được.
Kết quả có thể tưởng tượng được.
Đội tuyển Trung Quốc phẫn nộ đã càn quét Iran trên sân nhà của họ, tại sân vận động Azadi nổi tiếng là "mồ chôn đội khách", với khí thế như chẻ tre, tỉ số 3:0 khiến Iran hoàn toàn mất đi cơ hội tiến quân tới Athens, đồng thời cũng biến Azadi thành mồ chôn của đội chủ nhà.
Đội tuyển Trung Quốc trong tình trạng thiếu vắng hai vị tướng chủ lực, mỗi người đều bùng nổ nguồn năng lượng kinh người, dùng thực lực, thực lực tuyệt đối đánh cho đội Iran không có sức phản kháng.
Còn Lý Vĩnh Lạc lại dùng một bàn thắng, hai đường kiến tạo để khẳng định vị thế hạt nhân khu trung tuyến của mình ở đội tuyển Trung Quốc. Trận này cậu ấy thể hiện đặc biệt sôi nổi, thay đổi hoàn toàn hình ảnh trầm mặc, ít nói trên sân ở ba trận trước, cậu liên tục hò hét, chỉ huy đồng đội dâng cao tranh cướp, lui về phòng ngự, và nhiều lần đòi bóng, dũng cảm gánh vác trách nhiệm.
Khi Khâu Tố Huy triệu tập cầu thủ sinh viên Lý Vĩnh Lạc, e rằng không ai có thể ngờ tới có ngày hôm nay. Điều này cũng chứng minh bóng đá Trung Quốc chưa bao giờ thiếu thiên tài, cái thiếu chỉ là "Bá Nhạc" phát hiện ra thiên tài và mảnh đất để thiên tài trưởng thành mà thôi.
"Ngày 16 tháng 4, sân vận động Azadi, Tehran, dựa vào ba bàn thắng của Lý Kiệt ở phút thứ hai mươi, Lê Tuệ Sinh ở phút thứ năm mươi ba và Lý Vĩnh Lạc ở phút thứ tám mươi mốt, đội Olympic Trung Quốc đã thắng đậm 3:0 trên sân khách trước đội Olympic Iran. Bốn trận toàn thắng, ghi mười lăm bàn, chỉ để lọt lưới một bàn, xếp hạng nhất bảng đấu này, họ chỉ cần hòa đối thủ trong trận đấu ngày 1 tháng 5 với Hàn Quốc là sẽ giành quyền đi tiếp sớm. Nhưng thực tế nhờ vào ưu thế hiệu số bàn thắng bại khổng lồ, chỉ cần đội tuyển Trung Quốc không thua trong hai trận cuối là đã đi tiếp rồi. Mà hai trận thua liên tiếp đối với đội Olympic Trung Quốc hiện tại là chuyện gần như không thể. Mặt khác, Iran sau khi lần lượt thua Hàn Quốc và Trung Quốc, bốn trận chỉ tích lũy được ba điểm, đã bị loại sớm, hai trận còn lại, như huấn luyện viên trưởng Faraki đã nói, hoàn toàn là chiến đấu vì danh dự của bóng đá Iran. Đối thủ lớn nhất hiện tại của đội tuyển Trung Quốc chính là đội Hàn Quốc với bốn trận thắng ba thua một. Trận chiến Trung - Hàn tại sân vận động Hạ Long, Trường Sa vào ngày 1 tháng 5 sẽ là trận chiến quyết định vận mệnh của mỗi bên. Đội Hàn Quốc nếu muốn đi tiếp thì nhất định phải thắng Trung Quốc, mà dù là để kết thúc lịch sử, đội tuyển Trung Quốc cũng không cho phép mình thua Hàn Quốc."
Ngày hôm sau trận Trung - Iran, có tờ báo đã viết như vậy.
Trương Tuấn đã đi rồi, bây giờ tất cả mọi người đều đang đợi một người khác. Đá với Hàn Quốc, khi không có Trương Tuấn, Hạng Thao, muốn thắng trận có chút khó khăn. Nhưng nếu người đó trở về, có thể nói là hoàn toàn không còn hồi hộp gì nữa.
Vậy gần đây khi mọi người đang vì chấn thương của Trương Tuấn mà rối bời, người đó đang làm gì?
Vừa mới trải qua hai trận thua liên tiếp trước Brescia và Inter Milan, nhưng điều này không gây ra ảnh hưởng quá lớn đến vị trí chủ lực của Dương Phàn. Bởi vì trong bốn trận đấu vào tháng Ba, Bologna giữ thành tích bất bại với ba thắng một hòa, trong đó chuỗi ba trận thắng Dương Phàn đều góp công không nhỏ. Mặc dù vẫn chưa ghi bàn, nhưng các đường kiến tạo của cậu chiếm gần một phần ba tổng số bàn thắng của Bologna trong ba trận đấu này. Đây quả là một thành tích đáng nể.
Ngày 25 tháng 4, Bologna sẽ làm khách trên sân của Siena. Trận này nhất định phải thắng, thứ nhất đối thủ thực lực không mạnh, thứ hai sau hai trận thua liên tiếp đội bóng rất cần một chiến thắng để tái lập niềm tin, hai trận thua liên tiếp và ba trận thua liên tiếp không thể đánh đồng với nhau được.
Cho nên Mazzone luôn rất do dự về việc có thả Dương Phàn về tham gia vòng loại Olympic hay không. Thế nhưng Dương Phàn sau khi kết thúc tập luyện đã chủ động tìm Mazzone, bày tỏ nguyện vọng muốn về nước thi đấu: "Thưa ông, ông biết đấy. Trung Quốc với Hàn Quốc ở châu Á cũng giống như Argentina và Brazil ở châu Mỹ, bất kỳ cầu thủ Trung Quốc nào cũng hy vọng được ra sân trong trận đấu với Hàn Quốc. Tôi biết nỗi lo của ông, tôi có thể đảm bảo với ông, cơ thể tôi không có vấn đề gì. Việc đi lại như thế này đối với tôi không có ảnh hưởng gì cả. Tôi có thể bay về ngay đêm ngày 1 tháng 5 sau trận đấu, chắc vẫn kịp cho trận gặp Empoli."
Mazzone bị suy nghĩ của Dương Phàn làm cho bật cười, dù thời gian có thực sự kịp, ông cũng sẽ không để Dương Phàn ra sân. Nghỉ ngơi một tuần, đá tốt hai vòng đấu cuối mới là quan trọng nhất. "Được rồi, cậu có thể về nước. Nhưng hãy chú ý đừng để bị thương, Trương Tuấn là bạn tốt của cậu, tôi cũng cảm thấy buồn cho cậu ấy."
Dương Phàn nắm chặt nắm đấm nói: "Ông yên tâm, người bị thương nếu có cũng là đối thủ, không phải là tôi."
"Ừm, trận ngày mai cậu tiếp tục đá chính, đá xong là cậu có thể về nước. Sau đó sau trận với Hàn Quốc không cần vội vã chạy về, nghỉ ngơi một ngày rồi đi. Như vậy sẽ tốt hơn cho thể lực và cơ thể của cậu." Mazzone vỗ vỗ vai Dương Phàn, giải đấu đã bước vào giai đoạn lượt về, không ít đội bóng xuất hiện vấn đề này vấn đề nọ, Bologna không phải là câu lạc bộ lớn, ở nhiều vị trí sự chênh lệch giữa chủ lực và dự bị quá lớn, có một "chiến binh thép" không biết mệt mỏi, tiến có thể công lùi có thể thủ như Dương Phàn quả thực quá quan trọng.
Sân vận động Dall'Ara, không còn một chỗ trống. Cùng với việc Dương Phàn ngồi vững vị trí chủ lực, phóng viên Trung Quốc đến đây ngày càng nhiều. Trận sân nhà hôm nay, vì Dương Phàn đã xác định sẽ về nước tham gia trận Trung - Hàn, nên lại càng thu hút không ít phóng viên châu Á, trong đó tất nhiên bao gồm cả phóng viên Hàn Quốc.
Dương Phàn khi ra sân giống như các đồng đội, đã nhận được sự cổ vũ của người hâm mộ Bologna, bây giờ tất cả mọi người đều coi cậu là một thành viên của Bologna. Chàng trai Trung Quốc này, bằng những pha đột phá tốc độ và những đường kiến tạo đẹp mắt không chỉ giành được sự tin tưởng của đồng đội Bologna, mà còn giành được sự yêu mến của người hâm mộ. Thậm chí có thể thấy không ít người hâm mộ mặc áo đấu số 7 in tên Dương Phàn xin chữ ký cậu.
Mọi thứ đều rất tốt, sau nửa năm, Dương Phàn cuối cùng đã nhận được sự thừa nhận của Bologna, cũng dần dần nhận được sự thừa nhận của nước Ý. Giải đấu vẫn chưa kết thúc, đã có nhiều câu lạc bộ hỏi về giá trị chuyển nhượng của cậu, tuy nhiên điều khiến Dương Phàn hơi thất vọng là AC Milan - đội bóng cậu ưng ý nhất - vẫn chưa có động tĩnh gì. Họ hiện đang ở thế rất tốt, chỉ cần thắng Udinese trên sân khách ở vòng đấu này, họ sẽ giành chức vô địch Serie A mùa giải này sớm ba vòng. Chắc là họ cho rằng cấu hình nhân sự mùa giải này đã rất hợp lý rồi, hiện tại không cần chiêu mộ thêm người mới nữa.
Nếu không phải Trương Tuấn gặp chuyện, tâm trạng của Dương Phàn có thể nói là rất tuyệt. Khi nghe tin Trương Tuấn bị chấn thương phải rời sân trong trận đấu với Iran, cậu đã lập tức gọi điện cho Lý Diên, hy vọng xác nhận một chút, đồng thời tìm hiểu xem chấn thương của Trương Tuấn thế nào. Lúc đó Lý Diên chỉ nói Trương Tuấn đã được đưa đến bệnh viện, nhưng tình hình chấn thương cụ thể phải đợi đến ngày hôm sau mới biết. Sau đó cậu còn chưa kịp gọi điện cho Lý Diên thì Lý Diên đã gọi tới trước, và nói với cậu: "Trương Tuấn đã được chẩn đoán là rách dây chằng mắt cá trong chân trái, trong nước nói sau khi chữa trị sẽ không thể hồi phục lại trạng thái trước khi bị thương, và ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự nghiệp cầu thủ của anh ấy..."
Khoảng thời gian đó, Dương Phàn thể hiện không được như ý, phong độ sa sút. Liên tiếp thua hai trận trước Brescia và Inter Milan, không thể nói là không liên quan đến sự sa sút của Dương Phàn, nhưng Mazzone hiểu tình hình, nên tiếp tục dành sự tin tưởng cho Dương Phàn.
Hiện tại cảm xúc của Trương Tuấn đã ổn định, đã có kiến nghị đi Bỉ chữa trị. Phong độ của Dương Phàn cũng theo đó mà hồi phục. Trận sân nhà gặp Siena này là cơ hội để cậu báo đáp sự tin tưởng của huấn luyện viên trưởng.
Sau khi trận đấu bắt đầu, có lẽ bị ảnh hưởng bởi hai trận thua liên tiếp, đội Bologna không nhanh chóng bắt nhịp được trận đấu. Mà Siena ngược lại có tư thế "phản khách vi chủ", liên tục gây nguy hiểm cho khung thành do Pagliuca trấn giữ.
Dương Phàn cũng theo toàn đội thể hiện không mấy phấn chấn, đã ba mươi phút rồi, số lần dẫn bóng đột phá của cậu chỉ có một lần, phần lớn thời gian cậu đang nỗ lực phòng ngự ở khu trung tuyến. Thậm chí có người lo lắng phong độ sa sút của Dương Phàn vẫn chưa qua đi.
Có phóng viên đứng dậy vươn vai ở hàng ghế phóng viên, Siena tuy đang tấn công, nhưng chất lượng tấn công của họ thực sự tệ đến mức, ngoài việc tạo ra ba cú sút có tính đe dọa trong mười phút đầu trận ra, cơ bản đều là "chỉ sấm không mưa".
"Trận này thật buồn chán." Anh ta ngáp một cái, tự lẩm bẩm.
Trung tuyến của Siena xuất hiện sai lầm chuyền bóng, Dương Phàn nhẹ nhàng cắt được bóng. Nhưng lần này cậu không chuyền bóng đi như trước đây. Đối mặt với đối thủ ập lên tranh cướp, cậu trước tiên làm một động tác giả như muốn chuyền sang cánh phải cho hậu vệ phải băng lên, rồi tranh thủ lúc trọng tâm đối phương di chuyển sang đó, cậu lại dùng chân phải kéo bóng cực nhanh về phía bên phải, tiếp ngay sau đó dùng chân trái đẩy mạnh quả bóng thẳng về phía trước, tăng tốc! Vượt qua! Đột phá!
Dương Phàn sau khi đột phá liền dẫn bóng ở vị trí hơi lệch sang phải khu trung tuyến, theo các trận đấu trước đó, cậu chắc chắn sẽ chọn cách xuống biên phải tạt bóng. Thế nên Siena dồn hết sự chú ý phòng ngự vào hướng này, bày sẵn túi lưới chỉ chờ Dương Phàn chui vào, rồi đóng cửa đánh chó.
Nhưng Dương Phàn không hề có ý định đi vào cánh phải, cậu đẩy bóng vào trung lộ, áp sát vào trung lộ rồi! Chẳng lẽ cậu muốn thu hút sự chú ý của đối phương vào giữa, rồi sau đó mới chia tách sang biên?
Ngay khi mọi người còn đang đoán già đoán non, Dương Phàn vai so vai, dẫn bóng đến vị trí cách khung thành chỉ hai mươi ba mét, tiền vệ phòng ngự đối phương đang đuổi theo phía sau cậu, bất kể cậu muốn chuyền bóng hay trực tiếp sút bóng, đều không nên để cho cậu không gian dẫn bóng hai mươi mét ở trung lộ!
Đáng tiếc họ nhận ra vấn đề này có chút muộn.
Dương Phàn tranh trước đối thủ, cậu vung chân phải lên, rồi tung một cú sút mạnh! Cả người đều bị lực sút của cú sút kéo cho bay lên không trung, vừa vặn tránh được cú xoạc bóng từ phía sau!
Quả bóng tự xoay tốc độ cao, như đạn pháo ra khỏi nòng lao thẳng về phía khung thành!
Thủ môn còn chưa kịp phản ứng, quả bóng đã cọ sát cột dọc bên phải, đập trúng lưới phía sau!
Vào rồi!!
"GOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOAL!! Dương——Phàn!!!"
Sân vận động Dall'Ara sôi sục, khi trận đấu diễn ra đến phút thứ ba mươi hai, Dương Phàn đã mở tỉ số cho Bologna! Quả bóng này hoàn toàn là màn trình diễn cá nhân của Dương Phàn!
"Quá lợi hại! Tốc độ 148 km/h! Dương Phàn bùng nổ! Đây là bàn thắng đầu tiên của cậu ấy tại giải Ý! Hãy cổ vũ cho cậu ấy!!"
"Dương Phàn! Dương Phàn!! Dương——Phàn!!!"
Sau khi Dương Phàn ghi bàn, chạy một mạch về phía khu kỹ thuật, rồi ôm chầm lấy huấn luyện viên trưởng Mazzone - người tin tưởng cậu, đây chính là sự báo đáp tốt nhất cho sự tin tưởng của ông.
Yilan ở trước tivi bất ngờ đứng bật dậy reo hò, làm một anh chàng hầu bàn phía sau giật mình, chiếc khay rơi xuống đất. Âm thanh này khiến cô tỉnh lại, cô hiện đang ở nhà hàng của bố, không phải trên sân bóng, thế là ái ngại làm mặt quỷ với ông bố bên cạnh, rồi lại ngồi xuống.
Ngược lại ông bố tự châm cho mình một điếu thuốc, nhìn vẻ tập trung của Yilan mà trầm tư.
Dương Phàn sau khi ghi bàn càng thêm sôi nổi, cậu không ngừng băng lên bên cánh phải, lùi về, lùi về, băng lên. Bên phía này đã lờ mờ có cảm giác muốn bị cậu vạch vào phạm vi thế lực của mình.
Cùng với sự sôi nổi ở cánh phải, Bologna dường như cũng được Dương Phàn dẫn dắt. Locatelli, Hidetoshi Nakata, Signori, Bellucci... dù sao đây cũng là sân nhà của Bologna mà, sao có thể để Siena làm càn ở đây được?
Bàn thắng của Dương Phàn giống như một liều thuốc kích thích, đánh thức tất cả mọi người, trong những phút còn lại của trận đấu, Bologna toàn lực phát động tấn công về phía Siena. Nhưng Siena rút hết về nửa sân nhà của mình, co cụm ở trong đó không ra, Bologna cũng không có cách nào tốt hơn với họ.
Cho đến khi hiệp một kết thúc, tỉ số 1:0, Bologna nhờ cú sút xa ở phút thứ ba mươi hai của Dương Phàn mà dẫn trước Siena.
"Ơ? Tại sao hôm nay Dương Phàn lại hưng phấn như vậy nhỉ? Số lần chủ động sút bóng chỉ tính riêng hiệp một đã có năm lần! Điều này có chút hiếm thấy nha!" Phóng viên Trung Quốc cầm thống kê kỹ thuật hiệp một có chút kinh ngạc.
"Còn không phải vì Trương Tuấn sao. Bây giờ Trương Tuấn bị thương, Dương Phàn uất ức à. Nén một bụng lửa giận không phát ra được, đành phải lấy Siena ra để xả thôi." Đồng nghiệp bên cạnh anh ta tiếp lời.
"Trương Tuấn bị thương, Dương Phàn lại bùng nổ. Hai người họ quả nhiên rất ăn ý, luân phiên nhau, bất kể xuất hiện tình huống thế nào, đội Olympic Trung Quốc cũng sẽ không có vấn đề gì lớn..."
Người đồng nghiệp ngắt lời cậu ta: "Làm việc đi, hiệp hai sắp bắt đầu rồi."
Tất cả đồng đội đều đang ăn mừng bàn thắng đầu tiên tại Serie A của Dương Phàn ở trong phòng thay đồ, bao gồm cả Nervo - người bị cậu cướp mất vị trí chủ lực.
"Làm tốt lắm! Dương, cậu có nghe thấy loa phát thanh tại hiện trường không?" Bellucci là một trong những người thân thiết nhất với Dương Phàn, vì Dương Phàn luôn đưa bóng một cách thoải mái đến chân anh, giúp anh ghi bàn.
Dương Phàn cười lắc đầu.
"Họ nói cú sút đó của cậu tốc độ đạt tới 150 km/h! Trời ạ! Trong đội chúng ta chưa có ai có thể sút ra quả bóng nhanh như vậy cả, sau này khi cậu vung chân phải bên ngoài vòng cấm, đến cả tôi cũng phải cẩn thận một chút đấy!"
Mọi người bật cười. Ba mươi phút đầu hiệp một thực sự uất ức, nhưng kể từ sau khi Dương Phàn sút xa ghi bàn đó, nhuệ khí của đối phương đã bị đả kích một cách khó hiểu. Đội chủ nhà ngược lại nhuệ khí cao ngút trời, thế công như triều dâng. Xem ra, chàng trai Trung Quốc Dương Phàn này thể hiện ở cánh phải, dường như đã vô tri vô giác trở thành một trong những "phong vũ biểu" về phong độ tốt hay xấu của Bologna rồi.
Mazzone mỉm cười nói với Dương Phàn: "Làm tốt lắm, hiệp hai tiếp tục nhé!" Đây là mười lăm phút Dương Phàn thể hiện tốt nhất kể từ khi gia nhập Bologna, ngay cả Mazzone cũng không bới móc được lỗi gì. Càng về cuối giải đấu, phong độ của cậu ngược lại càng lúc càng tốt.
Hiệp hai Dương Phàn bước lên sân cỏ với sự tự tin tràn đầy, cậu muốn dùng màn trình diễn ngày hôm nay để làm bước đệm cho chuyến hành trình Olympic.
Quả nhiên, Dương Phàn của hiệp hai còn sôi nổi hơn cả hiệp một, những pha dẫn bóng đột phá tốc độ của cậu giành được sự reo hò của người hâm mộ sân nhà, ngay cả việc đuổi theo nhanh sau khi mất bóng cũng khiến người hâm mộ vỗ tay cho cậu.
Và ở phút thứ sáu mươi hai, cách bàn thắng trước ba mươi phút, Dương Phàn lại ghi bàn!
Lần này vẫn là sút xa, nhưng bóng trên đường bay có hơi đổi hướng một chút ở chân hậu vệ đối phương, thủ môn không kịp cứu thua, chỉ đành nhìn quả bóng bay vào khung thành bên cạnh mình, lướt qua vai anh ta.
Dương Phàn sau khi ghi bàn phấn khích nhảy qua biển quảng cáo, chạy đến dưới khán đài, gào lên một tiếng với người hâm mộ đội nhà đang reo hò cho cậu! Toàn bộ sân vận động Dall'Ara đều bị tiếng gào của cậu đốt cháy! Reo hò, tiếng reo hò rung trời!
Không gáy thì thôi, gáy một tiếng làm kinh người. Không ghi bàn thì thôi, ghi thì ghi hai quả! Hôm nay đúng là ngày bùng nổ của Dương Phàn!
Nhiều người hâm mộ bắt đầu hô lớn "hat-trick", nhưng cho đến khi trận đấu kết thúc, Dương Phàn cũng không thể ghi thêm bàn nữa. Vì cân nhắc việc cậu còn phải về nước tham gia thi đấu, nên ở phút thứ bảy mươi Mazzone đã dùng Nervo thay Dương Phàn ra sân.
Khán giả toàn sân đứng dậy vỗ tay tiễn biệt Dương Phàn, mức độ được yêu thích của cậu hiện tại có thể thấy rõ.
Sau khi Nervo vào sân đã kiến tạo cho Dalla Bona ghi bàn thắng thứ ba ở phút thứ tám mươi hai, chính thức khóa chặt chiến thắng cho đội bóng. Nhưng màn trình diễn của anh ta đã hoàn toàn bị hào quang của Dương Phàn che khuất.
Sau trận đấu mọi người đều bàn tán về Dương Phàn, bàn về cú sút tốc độ 148 km/h đó của cậu, đó cũng đồng thời là bàn thắng đẹp nhất vòng đấu Serie A tuần này. Bản thân cậu cũng lần thứ hai được lọt vào đội hình tiêu biểu của Serie A tuần này. Có thể nói, khi Dương Phàn trở về Trung Quốc, cậu mang theo vô số sự tán dương và chúc phúc, đồng thời cũng mang theo sự kỳ vọng của vô số người hâm mộ Trung Quốc.
"Dương Phàn trở về!", "Hai bàn thắng, Dương Phàn thị uy với Hàn Quốc!"...
Sau khi Trương Tuấn bay tới Bỉ, chuẩn bị phẫu thuật, trong nước, truyền thông cũng không rảnh rỗi, một mặt tiếp tục quan tâm tình hình chữa trị của Trương Tuấn, mặt khác sau khi đưa tin liên miên về hai bàn thắng đầu tiên tại Serie A của Dương Phàn, họ lại "phỏng vấn theo sát toàn trình" việc Dương Phàn về nước tham gia trận Trung - Hàn. Chỉ hận không thể viết thành một bài chuyên đề xem lúc xuống máy bay Dương Phàn đặt chân trái hay chân phải lên mặt đất Trường Sa trước, để kể cho độc giả nhiệt tình, và từ đó phân tích sự tự tin của Dương Phàn, thông qua những bước đi vững chãi của cậu là có thể thấy rõ.
Trương Tuấn bị thương, Dương Phàn về đội. Khoảng thời gian này, các tờ báo quả là kiếm được bộn tiền.
So với sự hơi khiêm tốn khi Trương Tuấn trở về, Dương Phàn vừa đến đội, khi nhận phỏng vấn của phóng viên đã hào khí ngất trời nói rằng, mục đích mình trở về chính là để dẫn dắt đội Olympic chiến thắng Hàn Quốc trên sân nhà, và khiến Hàn Quốc kể từ đó hoàn toàn mắc "chứng sợ Trung Quốc".
"Tôi chưa từng cân nhắc vấn đề có đi tiếp được không. Theo anh nhìn chúng ta hiện tại còn không đi tiếp nổi sao? Tôi chỉ có một mục tiêu, đó là đích thân đánh bại Hàn Quốc. Ngày 3 tháng 3 thật đáng tiếc, tôi không thể về tham gia thi đấu, nhưng đánh bại Hàn Quốc trên sân nhà của chúng ta cũng rất thú vị. Cái gì? Người Hàn Quốc nói muốn đánh bại chúng ta trên sân nhà của chúng ta? Anh nghe nhầm rồi, họ chắc chắn là đang đùa thôi. Ngay trên sân nhà của họ còn chưa đánh bại được chúng ta, bây giờ đến sân nhà của chúng ta rồi, người Hàn Quốc lại càng đừng hòng. Tóm lại, tôi hy vọng ngày 1 tháng 5 tại sân vận động Hạ Long, chúng ta có thể mang lại niềm vui cho người hâm mộ Trung Quốc."
Đây là lời của Dương Phàn, người tinh ý mang ra so sánh với của Trương Tuấn, có thể thấy được, ngoài sự tự tin và thoải mái chung của họ, Dương Phàn còn có thêm một loại khí thế vô cùng mạnh mẽ, loại khí thế này đến từ giải đấu cạnh tranh khốc liệt nhất thế giới - giải bóng đá vô địch quốc gia Ý. Phàm là những người thành công bước ra từ nơi đó, chắc chắn là những người đã trải qua sự cạnh tranh đào thải cực kỳ khốc liệt, sau khi họ trở về đội tuyển quốc gia của mình, loại khí thế này tự nhiên mà bộc lộ ra. Tự tin, dũng cảm, kiên cường, không sợ cường địch, dũng cảm hy sinh...
Dương Phàn mới hai mươi hai tuổi, đã trải qua giải đấu khốc liệt đó, và đột phá thành công, không thể không khiến các phóng viên cảm thán sự "già dặn trước tuổi" của Dương Phàn, điều này có lẽ có liên quan nhất định đến trải nghiệm và môi trường trưởng thành của cậu.
Giống như Trương Tuấn, sự trở về của Dương Phàn nhận được sự chào đón của toàn thể thành viên đội Olympic. Thực ra mọi người đều vẫn luôn đợi Dương Phàn trở về, ngay cả tiền vệ cánh phải Trịnh Xuyên - người đá chính cả bốn trận trước - cũng hiểu rõ mình tuyệt đối sẽ không phải là chủ lực, vì có Dương Phàn ở đây.
Tốc độ của cậu vô song, cú sút xa của cậu lực mạnh thế trầm, đường kiến tạo của cậu vô tư chuẩn xác, còn có kinh nghiệm Serie A của cậu, những thứ này trong đội đều không ai sánh bằng. Vì vậy khi Khâu Tố Huy quyết định chính thức giao băng đội trưởng cho cậu, toàn đội không một ai phản đối, ngay cả đội trưởng tạm quyền trước đây là Lưu Bằng cũng rất vui lòng ngồi vị trí đội phó.
Dương Phàn tự nhiên cũng không từ chối, đúng như cậu đã nói, cậu trở về chính là để dẫn dắt đội bóng giành chiến thắng, không làm đội trưởng làm sao có thể tính là "dẫn dắt"? Huống hồ cậu từ nhỏ đến lớn, cấp hai, cấp ba đều là đội trưởng, bây giờ đeo băng đội trưởng cũng sẽ không có cảm giác không thích ứng.
Cùng với băng đội trưởng, chiếc áo số 7 cũng thuộc về Dương Phàn. Ở đội Olympic, 11 và 7 là hai số áo rất đặc biệt, khi chọn số, tất cả mọi người đều chủ động không đòi hai số này, vì họ đều hiểu, trước khi chọn số, hai số áo này đã có chủ rồi. Số 11 thuộc về Trương Tuấn, số 7 thuộc về Dương Phàn.
Lý Vĩnh Lạc, Lưu Bằng, Dương Phàn, ba người bạn biết nhau từ thời học sinh này, có thể tụ họp ở đội Olympic, cũng nên là một việc khiến đối phương vui mừng. Nhưng tình hình thực tế lại không giống như những gì người ngoài tưởng tượng.
Sau khi kết thúc tập luyện, một số cầu thủ được yêu thích hơn lần lượt bị phóng viên và người hâm mộ vây quanh, phỏng vấn ngắn hoặc chụp ảnh xin chữ ký. Trong đó người vây quanh Dương Phàn lại đông nhất, tuy nhiên khi nhận phỏng vấn của phóng viên, cậu luôn giữ khuôn mặt cứng đờ, trả lời câu hỏi như làm cho có lệ. Chỉ khi chụp ảnh cùng người hâm mộ mới lộ ra nụ cười một chút, nhưng đó cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt, sau ánh đèn flash, mặt cậu lại cứng đờ ra.
Bên cạnh Lý Vĩnh Lạc chỉ có người hâm mộ, không có phóng viên, dễ giải quyết hơn nhiều. Cho nên cậu nhanh chóng xong việc trong tay, tìm một nơi không bị ai chú ý đợi Dương Phàn. Nhìn biểu hiện của Dương Phàn, cậu liền biết Dương Phàn vẫn đang lo lắng cho chuyện của Trương Tuấn. Đặc biệt là sau khi trở về đội Olympic, tại nơi mà Trương Tuấn từng sống và chiến đấu, cậu dường như cũng có thể cảm nhận được nỗi đau của Trương Tuấn trong khoảng thời gian đó.
Dương Phàn và Trương Tuấn không phải là bạn bè, mà là anh em, không phải ruột thịt mà thân thiết hơn cả ruột thịt. Nếu Trương Tuấn đau khổ, Dương Phàn chắc chắn cũng sẽ không dễ chịu. Hai người họ dường như vừa chia sẻ nỗi đau cho nhau, vừa phải cố gắng đá bóng vì nhau. Trong lúc Dương Phàn nỗ lực hết mình tranh đấu cho vị trí chủ lực tại Serie A, chính Trương Tuấn đã tính cả phần của Dương Phàn mà liều mạng ghi bàn tại đội Olympic, dẫn dắt đội bóng thành lập chưa đầy một năm này mang lại cho người dân một bất ngờ lớn. Mà bây giờ Trương Tuấn không may bị thương, Dương Phàn cũng lại mang theo phần của Trương Tuấn, nỗ lực tại đội Olympic.
Có những người anh em như vậy thật tốt! Lý Vĩnh Lạc thầm thở dài trong lòng.
Dương Phàn cuối cùng sau khi chụp ảnh xong với một cô bé, đối mặt với vô số bàn tay chìa ra đã từ chối khéo léo, vừa tập luyện xong, nhất định phải chạy về tắm rửa thay đồ, nếu không cảm cúm thì rất không hay.
Cậu nhìn thấy Lý Vĩnh Lạc đang đợi mình, thế là chạy nhanh hai bước, rũ bỏ mọi người đi về phía Lý Vĩnh Lạc. Mà những người hâm mộ và phóng viên đó cũng rất tự giác, không đi theo đuổi xin chữ ký nữa.
"Cậu thật được hoan nghênh!" Lý Vĩnh Lạc cười nói.
Dương Phàn gượng ép nặn ra một nụ cười: "Cũng được, họ đều rất nhiệt tình."
Có thể thấy tâm trạng Dương Phàn không cao. Trước đây nếu có Trương Tuấn bên cạnh, hai người này chắc chắn sẽ cà khịa lẫn nhau, thế thì náo nhiệt lắm. Những người hâm mộ và phóng viên đó nếu vận may tốt, nói không chừng có thể nhìn thấy cảnh đội Olympic: Dương Phàn truy sát Trương Tuấn.
"Vẫn đang nghĩ chuyện Trương Tuấn?"
"Ừ." Dương Phàn gật đầu, "Hôm qua gọi điện cho anh ấy, phía Bỉ dường như không thuận lợi lắm, chấn thương chân của anh ấy nhiều trung tâm y tế không dám tiếp nhận, nói độ khó phẫu thuật quá cao, và rủi ro cũng cao."
Lý Vĩnh Lạc không nói nữa, cậu hiểu rõ. Nếu chấn thương lần đầu tiên mà đưa đi chữa trị thì có lẽ chưa đến mức tồi tệ như vậy. Nhưng cái gã lang băm giang hồ kia làm loạn một hồi, sống sượng làm lỡ mất hơn hai tuần, hơn hai tuần nha, có thể làm bao nhiêu chuyện!
Rõ ràng Dương Phàn cũng biết chuyện này, cho nên cậu bắt đầu chửi bới gã lang băm đó: "Đồ lừa đảo khốn kiếp! Dám giả mạo 'thần y' đến đội Olympic lừa danh trục lợi! Nếu để tôi gặp hắn, tôi sẽ cho hắn biết tay!"
Lý Vĩnh Lạc không hiểu biết nhiều về Đông y, cậu chỉ từng thấy trong tiểu thuyết võ hiệp Đông y dùng nẹp tre cố định để chữa gãy xương. Nhưng của Trương Tuấn không phải gãy xương, mà là rách dây chằng nha, Đông y chữa rách dây chằng dường như chưa từng có tiền lệ thành công. Ừm, kinh mạch đứt dùng nội công chữa khỏi có tính không nhỉ?
"Thôi bỏ đi, chuyện đã xảy ra rồi, cậu có mắng nữa cũng vô ích. Tớ lại nghe nói gã Đông y đó sau khi về, vẫn mở phòng khám của hắn, tiếp nhận bệnh nhân của hắn, nhưng dường như đã không còn xưng 'thần y' gì nữa. Cậu mắng có hung dữ hơn nữa, cũng không ảnh hưởng đến việc làm ăn của hắn, Đông y vốn dĩ không giỏi cái này, cũng chỉ trách Liên đoàn bóng đá có bệnh vái tứ phương, ai!" Lý Vĩnh Lạc thở dài một tiếng. Sự thật đúng như cậu nói, truyền thông thì mắng gã Đông y họ Hồ đó thành "lang băm", nhưng không giỏi mặt này, không có nghĩa là người ta Đông y không giỏi ở mặt khác. Dây chằng không nối được cũng không cản trở người ta chữa cảm cúm nhỉ? Chỉ là Trương Tuấn xui xẻo, người bị lừa là tất cả những người quan tâm đến Trương Tuấn. Gây khó dễ cho diễn viên, chi bằng đi chất vấn đạo diễn của vở kịch này. Thế là, Liên đoàn bóng đá Trung Quốc khoảng thời gian này trong tiếng mắng chửi của truyền thông và người hâm mộ lại một lần nữa không ngẩng đầu lên nổi. Tự biết mình đuối lý, họ như biến mất hết sạch, không đưa ra bất kỳ ý kiến nào về vấn đề này. Chỉ có Trần Vĩ vẫn gánh chịu trách nhiệm chỉ trích và áp lực, chạy ngược chạy xuôi, một mặt luôn dõi theo tình hình chữa trị của Trương Tuấn, mặt khác đi ngoại giao khắp nơi, hy vọng giảm thiểu ảnh hưởng xấu do sự việc lần này gây ra.
La Văn Cường - người gật đầu thuê Đông y năm đó - đã rụt vào trong vỏ không ra ngoài, chỉ tội nghiệp cho một đám cấp dưới nha!
"Hừ! Liên đoàn bóng đá!" Dương Phàn hừ mạnh một tiếng, "Họ chưa bao giờ hiểu bóng đá! Có ai từng thấy mời Đông y đến chữa rách dây chằng chưa? Chi bằng để họ tự làm đứt dây chằng hết đi, rồi đi tìm Đông y đi!"
Lý Vĩnh Lạc làm động tác "im lặng": "Nói nhỏ chút, lời loại này nếu bị phóng viên nghe thấy, đội Olympic sẽ hoàn toàn đảo lộn đấy. Vẫn nên tiết chế một chút đi."
Quả nhiên, giọng Dương Phàn nhỏ đi nhiều, xem ra cậu cũng sợ những lời trên bị phóng viên nào đó truyền ra ngoài gây chuyện thị phi. Chỉ là vẫn còn chút không cam tâm: "Nếu sau này tôi làm chủ tịch Liên đoàn bóng đá, bóng đá Trung Quốc sao có thể nhu nhược như bây giờ!"
"Này, đừng nói chuyện sau này nữa, cứ nói về trận Trung - Hàn sắp bắt đầu đi. Đây là lần đầu tiên cậu đại diện đội Olympic đối đầu với Hàn Quốc nhỉ? Tuy nhiên họ đối với cậu chắc chắn sẽ không xa lạ đâu, chắc chắn sẽ kèm cặp nghiêm ngặt đấy."
Dương Phàn nhíu mày: "Ai dám lại gần tôi trong phạm vi ba mét, cú sút của tôi không biết sẽ chệch đi đâu đâu, có lẽ trúng mặt ai đó cũng không chừng à!"
"...Đây là cách cậu phá phòng ngự kèm người à? Đội Hàn Quốc với cậu có thù oán gì đâu." Lý Vĩnh Lạc nói.
"Đến trên sân, ngoại trừ đồng đội, đều là kẻ thù!"
"Vậy... Khâu chỉ đạo có yêu cầu cậu trong trận đấu, nếu có cơ hội đá phạt, thì trực tiếp sút vào mặt hàng rào không?" Lý Vĩnh Lạc liếc nhìn Dương Phàn.
Dương Phàn quay đầu nhìn Lý Vĩnh Lạc: "Không có... Tuy nhiên, cách này của cậu cũng không tệ."
"...Đá chết người đừng nói là tớ dạy."
"Không đùa nữa, nói nghiêm túc, về trận đấu với Hàn Quốc cậu thấy thế nào?" Lý Vĩnh Lạc hỏi.
"Làm theo sự sắp xếp của Khâu chỉ đạo thôi. Toàn lực tranh thủ chiến thắng. Kể từ ngày 3 tháng 3, sau này hai mươi năm giữ vững thành tích bất bại trước Hàn Quốc." Câu trả lời của Dương Phàn thật súc tích, mạch lạc rõ ràng, không hổ là người đeo băng đội trưởng nha!
"Mục tiêu của cậu thật dài hạn, tớ không nghĩ nhiều thế. Mỗi trận đấu đều dốc hết sức mà đá, cộng thêm chúng ta là sân nhà, không có lý do gì không để mọi người trải qua một ngày lễ vui vẻ, hì hì!" Lý Vĩnh Lạc cười nói.
"Đúng rồi!" Dương Phàn đột nhiên hét lên.
Lý Vĩnh Lạc giật mình: "Sao thế?"
"Tớ vừa nghĩ đến đề nghị của cậu, chi bằng sút vào mặt, không bằng trực tiếp sút vào hạ bộ có tính sát thương hơn đấy." Dương Phàn sờ cằm, nghiêm túc nói.
"..."