Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 96
Chương 96

❊ ❊ ❊

ĐỒ TỂ ĐANG THẤY MÀU ĐỎ, và điều đó thường không tốt đối với dân số thế giới. Thực sự, mỗi phút hắn mỗi thêm bực bội. Rồi cơn bực tăng lên theo từng giây. Mẹ kiếp, hắn thù John Maggione.

Mấy trò tiêu khiển làm hắn đỡ bực một chút. Khu phố cũ cũng không còn giống mấy như trong trí nhớ của hắn. Hắn không thích nó, và thậm chí lúc này còn chẳng mấy bận tâm. Cảm thấy nhàm chán, hắn đi theo Đại lộ P, rồi rẽ trái vào Vịnh Parkway.

Theo những gì hắn biết, toàn bộ khu vực này vẫn là trung tâm mua bán chính của Bensonhurst. Những khối nhà gạch đỏ tiếp nối nhau, với cửa hiệu ở tầng trệt: nhà hàng, hiệu bánh mì, cửa hàng đặc sản, mọi thứ đều của Ý. Một số thứ không hề thay đổi.

Những hình ảnh về cửa hiệu của ông già lại chợt lướt qua tâm trí hắn - mọi thứ luôn luôn trắng bóng; chiếc tủ lạnh có cánh cửa tráng men trắng; bên trong tủ đá có móc treo những súc thịt bò; bóng đèn tròn trong những chiếc lồng bằng kim loại dọc theo trần nhà; những con dao thái, dao pha và cưa khắp nơi. Bố hắn đang đứng đó tay để dưới tạp dề - chờ thằng con “thổi kèn” cho lão.

Hắn rẽ phải tại Phố Tám mốt. Và nó đây rồi. Không phải là cái cửa hàng thịt ngày xưa, mà là một cái gì đó còn tươm tất hơn. Sự trả thù, món ăn đang bốc khói được dọn lên, thật nóng sốt!

Hắn phát hiện ra chiếc Lincoln của Maggione đỗ ở cuối bãi đỗ xe của câu lạc bộ xã hội. Biển số - ACF3069. Hắn khá chắc đó là xe của Maggione Con.

Sai lầm chăng?

Nhưng là sai lầm của ai? Vừa tiếp tục đi lên Phố Tám mốt hắn vừa tự hỏi. Có phải Maggione Con là thằng khốn ngạo mạn đến mức có thể đi và đến bất cứ khi nào y muốn hay không? Y có thể không sợ Đồ tể không? Không coi hắn ra gì? Ngay cả lúc này cũng không?

Hay y đang giăng bẫy hắn?

Có lẽ phần nào là cả hai. Ngạo mạn và dối trá. Đó là dấu hiệu nhận biết của thế giới mà chúng ta đang sống.

Sullivan dừng bước tại tiệm cà phê Dunkin’ Donuts tại giao lộ của Phố New Utrecht và Phố Tám sáu. Hắn uống chút cà phê đen và ăn bánh vừng vòng, thứ bánh quá mềm và nhạt nhẽo. Có lẽ cái thứ đồ ăn chết tiệt này bày bán đâu đó tại Trung Mỹ, nhưng bánh vừng vòng không có chỗ bán ở Brooklyn. Song dù thế nào thì hắn cũng vẫn ngồi vào bàn, vừa quan sát ánh đèn ôtô xuôi ngược trên Phố New Utretcht hắn vừa nghĩ đến việc muốn bước ngay vào cái câu lạc bộ trên Phố Tám mốt và bắt đầu xả súng. Nhưng đó không phải là kế hoạch - đó chỉ là sự tưởng tượng tuyệt vời, bạo lực lúc này mà thôi.

Đương nhiên, hắn có một kế hoạch thực sự trong đầu.

Giờ Maggione Con đã là một thây ma rồi, và chắc chắn còn tệ hơn thế. Sullivan mỉm cười với ý nghĩ ấy, đoạn kiểm tra để bảo đảm rằng không ai đang nhìn và nghĩ hắn là một thằng điên. Không có ai theo dõi. Mà hắn điên thật. Vụ này hay tuyệt!

Hắn uống một ngụm nữa. Thực ra, cà phê ở Dunkin đâu đến nỗi tệ lắm. Nhưng bánh vừng vòng thì tệ hết chỗ nói.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.