MICHAEL SULLIVAN SỬ DỤNG cái tên Michael Morrissey từ khi hắn sống ở Massachusetts, Morrissey là một thằng dân punk hắn đã moi ruột phanh thây trong những ngày khởi đầu nghiệp giết thuê. Caitlin và lũ trẻ giữ lại tên nhưng cũng đổi sang họ Morrissey. Câu chuyện mà cả nhà phải học thuộc lòng là họ đã sống ở Dublin mấy năm trước, nơi bố lũ trẻ là cố vấn cho vài công ty Ailen và có các mối liên kết làm ăn tại Mỹ.
Bây giờ hắn đang làm “cố vấn” ở Boston.
Phần sau ngẫu nhiên lại đúng, vì Đồ tể mới kiếm được một việc làm thông qua đối tác cũ ở Nam Boston. Một việc làm - đâm thuê, chém mướn.
Sáng hôm ấy hắn rời ngôi nhà nhìn ra sông Hoosic từ rất sớm, vào cái giờ rất văn minh là chín giờ. Sau đó hắn lái chiếc Lexus mới coóng của mình về phía Tây, hướng về trạm thu phí trên Cao tốc Massachusetts. Hắn để dụng cụ hành nghề của mình trong thùng xe - súng, một chiếc cưa xẻ thịt và một súng bắn đinh.
Trên đoạn đầu tiên của lộ trình hắn không mở nhạc, thay vì đó hắn thích hồi tưởng lại quá khứ hơn. Gần đây, hắn hay nghĩ nhiều đến những vụ giết chóc hồi hắn mới vào nghề: về bố hắn, tất nhiên rồi; đôi ba vụ làm cho Maggione Bố; và một linh mục Công giáo tên là Francis X. Conley. Bố Frank X. đã làm chuyện đồi bại với bọn con trai trong giáo xứ suốt nhiều năm. Tiếng đồn râm ran khắp vùng, những câu chuyện được thêm thắt rắt nhiều chi tiết quái đản và nhầy nhụa. Sullivan không thể tin nổi rằng một số ông bố bà mẹ biết những gì đang xảy ra nhưng lại không làm gì để ngăn chặn.
Khi hắn mười chín tuổi và làm việc cho Maggione, hắn tình cờ nhìn thấy lão linh mục dưới bến tàu, nơi lão neo chiếc xuồng gắn máy dành cho những chuyến đi câu. Thỉnh thoảng lão đưa một chú bé phụ lễ đi cả buổi chiều. Một phần thưởng. Một chuyến dã ngoại thú vị nho nhỏ. Vào cái ngày xuân đặc biệt ấy, ngài linh mục đức hạnh đó xuống bến để sửa soạn con thuyền của mình cho mùa câu. Khi ông ta đang xem lại động cơ thì Sullivan và Jimmy Mũ bước lên thuyền.
“Này Cha Frankie,” Jimmy nói, và nặn ra một nụ cười. “Chúng ta cùng đi thuyền hôm nay được chứ Cha? Đi câu ấy?”
Vị linh mục nhìn lên hai thằng du đãng non choẹt và nhăn mặt khi ông ta nhận ra chúng là ai. “Tôi không nghĩ vậy, các cậu bé ạ. Con thuyền vẫn chưa sẵn sàng hoạt động.”
Câu nói đó khiến Jimmy Mũ cười rũ rượi. Nó nhắc lại, “sẵn sàng hoạt động - phải, tôi hiểu cha.”
Sau đó Sullivan tiến lên phía trước. “Có chứ, nó đã sẵn sàng, ngài Cha xứ ạ. Chúng ta sẽ đi du ngoạn trên biển, ông biết bài hát đó không? Bài “Du ngoạn trên biển” của Frankie Ford ấy? Đó là nơi chúng ta sẽ đi. Chỉ có ba chúng ta thôi.”
Thế là chúng lên đường ra khơi, và không ai còn thấy hay nghe về cha Frank X. nữa. “Cầu cho linh hồn tội lỗi của ông ta bị đầy xuống địa ngục,” Jimmy Mũ đùa tếu trên đường về.
Và sáng đó, khi phóng xe đi làm vụ mới nhất, Sullivan nhớ tới bài hát cũ của Frankie Ford - và hắn nhớ lão linh mục đáng khinh đó đã van xin tha mạng như thế nào, và sau đó lại van xin được chết ra sao trước khi bị băm vằm làm mồi cho cá mập. Nhưng trên hết, hắn nhớ rằng hắn đã băn khoăn không biết có phải mình đã làm một việc tử tế trong vụ Cha Frank không, và đúng hay không, có thể hắn đã làm được.
Hắn đã có thể làm được điều gì tốt trong đời mình?
Hay mọi việc hắn làm đều xấu xa?