Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 102
Chương 102

❊ ❊ ❊

“HẮN LÀM CÁI QUÁI GÌ Ở ĐÂY THẾ?” Sampson hỏi.

Không ai khác ngoài Tony Mullino đang đứng gần chiếc xe - bên phía tôi. Hắn đang làm cái chết tiệt gì ở Montauk cơ chứ?”

Tôi từ từ hạ cửa kính, hy vọng tìm ra, hy vọng nhận được câu trả lời, có lẽ là toàn bộ câu trả lời.

“Tôi mà là Sully,” hắn nói vênh váo, “thì cả hai vị đã toi rồi.”

“Không, anh mới toi,” Sampson nói. Cậu ta chậm rãi mỉm cười với hắn và cho hắn thấy khẩu Glock của mình. Tôi đã thấy anh đến từ phía sau cách đây hai phút. Alex cũng thế.”

Tôi không thấy hắn, nhưng thật tốt khi biết rằng Sampson đã cứu tôi một bàn thua, rằng có ai đó đã phát hiện ra hắn, vì có thể tôi đang bắt đầu hơi lãng đi - mà thế thì rất dễ ăn đạn. Hoặc tệ hơn.

Mullino xoa xoa hai bàn tay với nhau. “Đêm nay ở đây lạnh chết bố.” Hắn chờ đợi, rồi nhắc lại. “Tôi nói là ở đây lạnh quá, lạnh thấu xương.”

“Lên đây,” tôi bảo hắn. “Vào xe đi.”

“Anh hứa là không bắn sau lưng chúng tôi đấy nhé?” Sampson nói. Mullino giơ cả hai tay lên và trông không rõ là đang bối rối hay sợ hãi. Đôi khi hắn thật khó mà lường nổi. “Tôi còn chẳng mang vũ khí nữa là, mấy ông anh ạ. Chưa bao giờ trong đời.”

“Có lẽ anh nên mang theo, bạn anh đều có cả mà.” Sampson nói. “Suy nghĩ nhé, người anh em.”

“Được thôi, người anh em,” Mulllno nói kèm cái cười cụt lủn khiến tôi phải nghĩ lại xem hắn là loại người nào.

Hắn mở cửa xe và ngồi vào băng ghế sau. Câu hỏi vẫn còn để ngỏ:

Tại sao hắn lại xuất hiện ở đây và hắn muốn gì?

“Hắn không đến hả?” tôi hỏi khi hắn đóng cửa xe vì lạnh. “Đúng không?”

“Phải, nó không đến đâu,” Mullino đáp. “Không bao giờ.”

“Anh báo động cho hắn?” tôi hỏi. Tôi quan sát Mullino qua gương chiếu hậu. Mắt hắn nheo lại và thề hiện tâm trạng căng thẳng, một cái gì đó khó chịu, không ổn.

“Tôi không cần phải cảnh báo nó. Sully là đứa độc lập, nó tự lo cho mình được.” Giọng hắn thấp xuống, gần như là thì thầm.

“Tôi cá là thế,” tôi nói.

“Vậy chuyện gì đã xảy ra hả Anthony?” Sampson hỏi. “Thằng bạn của anh hiện giờ đang ở đâu? Tại sao anh đến đây?”

Giọng Mullino nghe tựa như vọng ra từ dưới nước. Lúc này, tôi không nghe rõ lắm những gì hắn nói.

Cả Sampson cũng không. “Anh phải nói to lên,” cậu ta quay lại nói. “Anh nghe tôi nói chứ? Biết chưa? Anh phải vặn cái volume lên.”

“Tối nay nó giết John Maggione,” Mullino nói. “Nó đã bắt cóc y, rồi tùng xẻo. Việc đó cũng khá mất thời gian đấy.”

Trong xe hoàn toàn im lặng. Tôi ngờ hắn còn nói điều gì đó mà nếu nghe được tôi sẽ còn kinh ngạc hơn. Trước đó tôi có cảm giác có lẽ chúng tôi đã bị lừa, và đúng là như vậy.

“Làm sao anh biết?” cuối cùng tôi hỏi.

“Thì tôi sống trong khu đó mà lại. Đôi khi Brooklyn tựa như nằm trong một thị trấn nhỏ. Lúc nào chả vậy. Hơn nữa, Sully còn gọi điện cho tôi khi xong việc. Nó muốn chia sẻ mà.”

Sampson quay hẳn người lại để nhìn hắn. “Vậy là Sullivan không đến đây đón gia đình hắn. Hắn không lo lắng cho họ sao?”

Tôi vẫn quan sát Tony Mullino qua gương chiếu hậu. Tôi nghĩ có lẽ tôi biết hắn sắp sửa nói gì.

“Đây không phải là gia đình nó,” hắn nói. “Thậm chí nó cũng chẳng biết họ là ai nữa.”

“Vậy thì ai đang ở trong nhà?”

“Tôi không biết họ. Trung tâm tuyển chọn diễn viên. Một gia đình giống như gia đình Sully.”

“Anh làm cho hắn?” tôi hỏi Mullino.

“Không. Nhưng nó là thằng bạn tốt của tôi. Tôi là một đứa sợ bị đánh hỏng mặt ở trường chứ không phải nó. Sullivan luôn luôn bảo vệ tôi. Vì thế tôi giúp nó. Tôi sẽ còn giúp nó. Chết tiệt, tôi đã giúp nó giết ông già khùng của nó đấy.”

“Tại sao anh lại đến đây?” tôi hỏi tiếp.

“Câu đó thì dễ quá. Nó bảo tôi đến.”

“Tại sao?” tôi hỏi.

“Các vị đi mà hỏi nó. Có lẽ bởi nó khoái ngả đầu chào khi xong việc. Nó luôn làm vậy, các vị biết mà. Ngả đầu chào. Các vị không muốn thấy điều đó đâu.”

“Tôi đã thấy,” tôi bảo hắn.

Mullino mở cửa sau, gật đầu chào chúng tôi, đoạn biến vào bóng đêm. Và, tôi biết, Đồ tể cũng thế.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.