SAMPSON VÀ TÔI ĐÃ KHÔNG TỚI Massachusetts mấy năm nay, kể từ khi chúng tôi truy lùng một tên sát nhân điên khùng tên là “Ông Smith” trong một chuyên án có tên Mèo và Chuột, ông Smith chắc chắn là gian xảo nhất trong tất cả những kẻ tâm thần chúng tôi truy bắt cho đến thời điểm đó. Sém chút nữa hắn đã giết cả tôi. Vì thế không có nhiều kỷ niệm vui lắm cho chúng tôi khi rong ruổi trên chiếc xe của Sampson từ DC. Về Berkshires.
Trên đường đi, chúng tôi dừng lại ăn một bữa tối chưa-từng-có-trên-đời và nói vài câu chuyện phiếm thích hợp tại nhà hàng Mũ Đỏ của ông anh họ tôi, Jimmy Parker, ở Irvington, New York. Ngon tuyệt.
Ngoài ra, chuyến đi của chúng tôi hoàn toàn mang tính chất công việc.
Chúng tôi đi một mình, không có hỗ trợ. Tôi vẫn không chắc tôi có kế hoạch làm gì nếu tìm thấy Đồ tể. Nếu chúng tôi tìm thấy hắn; nếu hắn không tẩu thoát.
Trên đường đi, chúng tôi nghe vài bài cũ của Lauryn Hill và Erykah Badu và không tranh luận nhiều về Michael Sullivan cho đến khi chúng tôi đi đến cuối Cao tốc Connecticut và rẽ vào Massachusetts.
“Vậy chúng ta làm gì ở đây hả John?” cuối cùng tôi phá vỡ sự im lặng về chủ đề này.
“Truy đuổi thằng khốn kiếp, lúc nào chả thế,” cậu ta đáp. “Không có gì thay đổi, phải không nào? Nó là kẻ giết người, hiếp dâm. Cậu ta là Hiệp sĩ Giết Rồng. Tớ hỗ trợ.”
“Chỉ có tớ với cậu thôi hả? Không gọi cho cảnh sát địa phương? Không có FBI tham gia vụ này? Cậu biết đấy, chúng ta vừa vượt qua ranh giới tiều bang.”
Sampson gật đầu. “Tớ cho rằng lần này là việc riêng. Tớ có nhầm không? Hơn nữa, hắn đáng chết, nếu việc đó xảy ra, thì cũng là việc phải thế. Chắc chắn chúng ta sẽ tóm được hắn.”
“Được thôi, đây là việc riêng. Chưa bao giờ mang tính cá nhân hơn. Nó đã sôi sùng sục từ lâu rồi. Cần phải kết thúc thôi. Nhưng...”
“Không có nhưng nhiếc gì cả, Alex. Chúng ta cần phải kết liễu hắn.” Chúng tôi đi trong yên lặng thêm vài dặm. Nhưng tôi phải bàn chút nữa về chuyện này với Sampson. Chúng tôi phải điều chỉnh phần nào về luật giao chiến.
“Tớ sẽ không giết hắn lúc này - nếu hắn có ở đó. Tớ không phải kẻ thích xử bằng luật rừng, John ạ.”
“Tớ biết,” Sampson nói. “Tớ biết cậu là người thế nào, Alex. Ai cũng biết điều đó. Cứ để xem diễn biến ra sao. Có thể hắn còn chả có ở đây ấy chứ.”
Chúng tôi đến thành phố Florida, Massachusetts, vào khoảng hai giờ chiều; sau đó chúng tôi đi xem xét ngôi nhà, nơi chúng tôi hy vọng bắt được Michael Sullivan lần này là lần chót. Tôi có thể cảm thấy sự căng thẳng thực sự càng lúc càng tăng lên trong tôi vào lúc này. Chúng tôi mất thêm nửa tiếng nữa để tìm ra đoạn phố xây dựng bên sườn một ngọn núi nhìn ra con sông. Chúng tôi quan sát ngôi nhà, có vẻ như chẳng có ai ở đó cả. Liệu có ai báo trước cho Sullivan rồi không?
Nếu quả là vậy, thì ai đã làm điều đó? FBI chăng? Rốt cuộc thì liệu hắn có nằm trong danh sách Bảo vệ Nhân chứng không nhỉ? Có phải FBI để mắt đến hắn không? Có phải chính họ báo cho hắn rằng có thể chúng tôi sẽ tìm đến chỗ hắn?
Chúng tôi đi vào trung tâm thành phố và ăn trưa tại nhà hàng Denny. Sampson và tôi không trao đổi nhiều khi dùng món trứng và khoai tây, hai món khá lạ miệng đối với chúng tôi.
“Cậu ổn chứ?” cuối cùng Sampson hỏi, khi cà phê bưng ra.
“Nếu chúng ta tóm được hắn thì tớ sẽ còn ổn hơn. Dù sao, cần phải kết thúc vụ này. Cậu nói đúng.”
“Vậy thì đi giải quyết nó thôi nào.”
Chúng tôi quay lại ngôi nhà, và quá năm giờ một chút, một chiếc xe gia đình rẽ vào lối xe vào nhà và đỗ lại ngay trước hè. Có phải là hắn không? Cuối cùng thì Đồ tể đây rồi? Ba đứa trẻ ùa ra khỏi băng ghế sau, sau đó một phụ nữ tóc đen xinh xắn từ ghế trước bước xuống.
Rõ ràng bà mẹ và lũ trẻ trông rất hòa hợp. Cả nhà huyên náo vui vẻ trên thảm cỏ, sau đó lũ lượt kéo vào nhà.
Tôi có mang theo một bức hình Caitlin Sullivan, nhưng tôi không cần xem nó. “Đúng là cô ta rồi,” tôi bảo Sampson. “Lần này chúng ta đã đến đúng địa chỉ. Đó là Caitlin và các con của Đồ tể.”
“Hắn sẽ phát hiện ra chúng ta nếu chúng ta ở đây,” Sampson nói. Đây không phải là phim Cớm, và hắn không ngu đến mức đợi bị tóm đâu.”
“Phải, tớ cũng tin như vậy,” tôi đáp.