SULLIVAN ĐƯA ÔNG TRÙM qua những đường phố quen thuộc của Brooklyn - Đại lộ Utrecht, rồi Phố Tám sáu - đi bằng xe riêng của Ông Trùm và cảm thấy thích thú từng giây từng phút trong chuyến đi này. “Hồi tưởng lại ngày xưa cho tao.” Hắn tường thuật tại chỗ khi xuất phát. “Ai bảo mày không thể trở về nhà một lần nữa? Mày biết ai nói không hả Maggione Con? Mày có bao giờ đọc sách không? Lẽ ra mày nên đọc. Giờ thì quá muộn rồi.”
Hắn tạt vào tiệm cà phê Dunkin’ Donuts trên Phố Tám sáu và chuyển Maggione sang chiếc Ford Taurus đi thuê, một thứ bỏ đi, nhưng ít nhất nó cũng sẽ không bị để ý trên đường. Sau đó hắn bập chiếc còng vào tay Maggione Con. Loại chặt cứng, đồ nghề của cảnh sát.
“Mày định làm cái quái gì thế hả?” Maggione càu nhàu khi chiếc còng bập vào cổ tay y.
Sullivan không rõ Maggione Con muốn nói tới gì - việc đổi xe, quả bom cháy, nửa tiếng đồng hồ tiếp theo hay đại loại thế? Cái quái gì nhỉ? “Mày săn đuổi tao, nhớ không? Mày gây ra mọi chuyện. Nói cho mày biết, tao ở đây để kết thúc cái mớ đó. Lẽ ra tao phải làm việc này từ khi cả tao và mày còn nhỏ.”
Ông Trùm đỏ mặt tía tai và trông có vẻ như sắp sửa bị nghẽn động mạch vành nghiêm trọng. “Mày điên rồi! Mày là thằng mất trí!” y hét lên khi chiếc xe rời khỏi bãi đỗ.
Sullivan dừng xe gần như chình ình ngay giữa phố. Có phải thằng Maggione Con đang thực sự hét vào mặt hắn như thể hắn là thằng giúp việc được thuê hay không?
“Này, tao không định tranh luận với mày về tình trạng tinh thần của tao đâu. Tao là một thằng giết mướn theo hợp đồng, vì vậy có lẽ tao cũng hơi điên đấy. Chúng mày nghĩ tao điên phải không? Đến giờ này tao đã giết được năm mươi tám mạng rồi đấy.”
“Mày đã băm người ta ra thành từng mảnh,” Maggione nói. “Mày là một thằng mất trí, một thằng điên. Mày đã giết một đứa bạn tao. Mày nhớ vụ đó chứ?”
“Tao luôn hoàn tất các hợp đồng đúng hạn. Có lẽ, có một số mặt tao hành xử hơi quá lộ liễu. Nhưng nhớ lấy cái ý nghĩ đó - về việc băm xác thành từng mảnh ấy.”
“Mày đang nói cái quái gì vậy? Mày đâu có điên đến thế. Không ai điên đến thế cả.”
Thật kinh ngạc khi chứng kiến đầu óc Maggione hoạt động hay không hoạt động thì thế nào. Tuy nhiên, thằng Maggione Con này là một sát thủ máu lạnh vì thế hắn phải hết sức cảnh giác. Lúc này không được phạm sai lầm.
“Tao rất rành khoản này,” Michael Sullivan nói, “chúng ta đang đi đến một bến tàu tao biết trên sông Hudson. Khi chúng ta đến đó, tao sẽ chụp vài tấm hình nghệ thuật để cả đám đồng bọn của mày được chiêm ngưỡng. Tao sẽ gửi cho chúng lời cảnh cáo hết sức rõ ràng mà tao hy vọng chúng sẽ hiểu là hãy tránh xa tao và cả nhà tao ra.”
Sau đó Sullivan đưa ngón tay lên môi. “Đừng có lải nhải nữa,” hắn nói. “Tao bắt đầu thấy thương hại mày đôi chút rồi đấy, Maggione Con ạ, và tao không muốn có cảm giác như vậy.”
“Tao đếch quan tâm xem mày cảm thấy gì, áááá,” Maggione gào lên vì Sullivan đã đâm lưỡi dao bấm vào bụng y, đâm lút cán, rồi từ từ rút ra.
“Chỉ là món khai vị thôi,” hắn nói bằng thứ giọng thì thào kỳ dị. “Tao đang khởi động đây.”
Đoạn Đồ tể khẽ cúi chào. “Tao điên thế đấy.”