BẾ TẮC - ít ra là vào lúc này. Vài giây ư? Và rồi điều gì sẽ xảy ra? Tôi nhận ra chiếc xe của Sampson không còn là tấm lá chắn giữa Sullivan và tôi nữa. Cuối cùng thì các con hắn cũng ngừng chạy về phía bố chúng. Caitlin Sullivan bồng hai đứa bé hơn trên tay. Thằng lớn đứng bên cạnh mẹ, tỏ ý bảo vệ, trông giống y chang bố nó. Tôi cũng cầu cho thằng bé không dính vào chuyện này.
“Tôi là Alex Cross,” tôi nói với Sullivan. “Có lần anh đã đến nhà tôi. Rồi anh giết vợ tôi. Năm 1993, tại Washington DC.”
“Tôi biết anh là ai,” Sullivan đáp lại. Tôi không giết vợ anh. Tôi biết người tôi giết.”
Rồi Đồ tể vội vàng chạy bán sống bán chết vào rừng. Tôi nhằm vào giữa lưng hắn - thế là xong - nhưng tôi không bóp cò. Tôi không thể làm điều đó.
Không bắn vào lưng, không bắn khi vợ con hắn đang ở đây, không bắn trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
“Bố ơi!” một trong mấy đứa trẻ lại hét lên khi Sampson và tôi đuổi theo bố nó. “Chạy đi bố! Chạy đi!”
“Hắn là kẻ giết người, Alex ạ,” Sampson nói khi chúng tôi chạy trên mặt đất mấp mô phủ đầy cỏ cao, đầy những tảng đá nhô ra và gốc cây. “Chúng ta cần hạ hắn. Cậu hiểu chúng ta sẽ làm thế mà. Đừng thể hiện lòng nhân từ đối với quỷ dữ.”
Tôi không cần phải nhắc nhở; tôi sẽ không khinh suất.
Nhưng tôi đã không bắn khi tôi có thể. Tôi đã không hạ Michael Sullivan khi tôi có cơ hội.
Cánh rừng chìm trong bóng tối, nhưng ánh trăng vẫn đủ để nhìn thấy những bóng người và một số chi tiết khó nhận ra hơn. Có thể chúng tôi sẽ nhìn thấy Sullivan, nhưng hắn cũng có thể thấy chúng tôi.
Tình trạng bế tắc tiếp diễn. Nhưng đêm nay một trong chúng tôi sẽ chết. Tôi biết điều đó và hy vọng đó không phải là tôi. Nhưng chuyên án này phải được kết thúc ngay bây giờ. Nó để ngỏ quá lâu rồi.
Tôi tự hỏi hắn chạy đi đâu - nếu như hắn có một kế hoạch chạy trốn hay nếu như một cuộc phục kích sắp sửa xảy ra.
Chúng tôi không còn nhìn thấy Sullivan nữa từ lúc hắn chạy đến hàng cây. Có lẽ hắn nhanh nhẹn, cũng có lẽ hắn đã thình lình ngoặt sang hướng khác. Hắn thông thạo khu rừng này đến cỡ nào?
Hắn đang theo dõi chúng tôi chăng? Chuẩn bị bắn? Hay nhảy ra từ sau một thân cây?
Cuối cùng tôi nhận thấy có chuyển động - ai đó đang chạy nhanh về phía trước. Đó hẳn phải là Sullivan! Trừ phi đấy là tên còn sót lại của băng Mafia.
Dù là ai đi chăng nữa thì tôi cũng không bắn. Quá nhiều thân cây, cành cây gãy trên đường.
Tôi thở dốc. Chân tôi nhũn ra, vì thế với tất cả mọi việc đang tiếp diễn đều phải hết sức nỗ lực. Tôi đang truy đuổi thằng khốn kiếp đã giết Maria. Tôi căm thù hắn suốt hơn mười năm qua, và tôi luôn mong đợi cái ngày này. Thậm chí tôi đã cầu xin điều đó.
Nhưng tôi đã không bắn khi có thể.
“Hắn đâu?” Sampson đang ở bên tôi. Không ai trong chúng tôi nhìn thấy Đồ tể. Lúc này chúng tôi cũng không còn nghe thấy tiếng bước chân của hắn nữa.
Rồi tôi nghe thấy tiếng động cơ gầm rú - trong rừng! Một động cơ? Loại động cơ nào vậy nhỉ?
Bất thình lình đèn pha lóe lên - hai con mắt sáng rực nhằm thẳng vào chúng tôi.
Một chiếc xe lao nhanh, Sullivan hay ai đó rạp mình bên tay lái, lao xuống con đường mòn mà hắn thuộc nằm lòng.
“Bắn đi!” Sampson hét lên. “Bắn đi, Alex!”