CÁCH SỐNG CŨ, cách sống mới, hay gì gì đi nữa - cuộc đời vẫn cứ diễn ra trong khi bạn thì mải mê lên những kế hoạch khác?
Tôi quay về Washington đêm hôm ấy vì tôi muốn gặp lũ trẻ, và vì Mẹ Nana, còn vì bệnh nhân nữa, những người phải trông cậy vào tôi và đã có lịch khám vào ngày mai. Nana luôn dạy rằng giúp đỡ mọi người là quan trọng; bà gọi đó là món nợ của đời tôi. Chắc bà nói đúng.
Tôi có thể thấy rõ bộ mặt Michael Sullivan, kiểu cúi đầu chào của hắn, và cứ nghĩ đến chuyện hắn vẫn đang ở đâu đó ngoài kia tôi lại thấy bứt rứt. Theo FBI, bọn Mafia đã treo giải thường một triệu đôla cho cái đầu của Sullivan, và một triệu đô nữa cho gia đình hắn. Tôi thì vẫn còn nghi ngờ rằng hắn có thể là chỉ điểm của FBI hoặc cảnh sát, và một trong hai bên đang che chở cho hắn, nhưng tôi không chắc lắm, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ biết được.
Vào một đêm, sau khi Sullivan trốn thoát, lũ trẻ phải học bài muộn, tôi ngồi ngoài hiên và chơi một bản rockn’ roll trên đàn piano cho Jannie và Damon nghe. Tôi chơi cho đến gần mười giờ. Sau đó tôi kể cho các con nghe về mẹ của chúng. Đã đến lúc rồi.