TÔI KHÓ NHỌC NGOÁI ĐẦU nhìn chăm chú về phía ngôi nhà trên đồi. Tôi trông thấy hai đứa con trai của Sullivan chạy xuống bậc thềm phía trước nhà. Chúng mặc pijama và để chân trần.
“Quay lại!” Sullivan hét lên với chúng. “Quay vào nhà, cả hai đứa! Vào nhà ngay!”
Rồi Sullivan Caitlin mặc áo choàng tắm lao ra khỏi nhà, cố ngăn đứa con út, đoạn cô ta bồng thằng bé lên trong vòng tay mình. Cô ta hét lạc cả giọng bắt hai đứa kia quay vào nhà.
Trong lúc đó, tiếng súng vẫn vang lên khắp nơi, những tiếng nổ đinh tai vang dội trong đêm. Những quầng lửa soi sáng rừng cây, tảng đá, những thân người ngã xuống đám cỏ.
Sullivan tiếp tục hét - “Quay vào nhà! Quay lại! Caitlin, đưa bọn trẻ vào nhà!”
Bọn trẻ không nghe lời, chúng tiếp tục chạy qua thảm cỏ về phía bố chúng.
Một trong những kẻ giết mướn quay họng súng nhằm vào những đứa trẻ đang chạy, và tôi bắn vào cổ y. Y xoay tròn, ngã xuống và nằm bẹp. Tôi nghĩ mình vừa cứu mạng các con của Sullivan. Điều đó có nghĩa gì? Nghĩa là tôi đã trả nợ cái lần hắn đến nhà tôi và không sát hại một ai? Liệu bây giờ tôi có phải bắn Caitlin Sullivan để trả thù cho Maria không?
Không thứ gì có nhiều ý nghĩa đối với tôi trên bãi cỏ tối thui nhuốm máu này.
Một tên giết mướn nữa chạy ngoằn ngoèo nhanh chóng tháo lui cho tới lúc đến được vạt rừng. Sau đó y chúi đầu vào bụi cây. Tên giết mướn cuối cùng đứng ngoài chỗ trống. Y và Sullivan đối diện với nhau và nhả đạn vào nhau. Tên giết mướn xoay tròn rồi gục xuống, máu phun ra từ vết thương toang hoác trên mặt y. Sullivan vẫn đứng đó. Hắn quay về phía Sampson và tôi.