Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 119
Chương 119

❊ ❊ ❊

TÔI LẠI NHẢ ĐẠN vào con quái vật đã giết vợ tôi và rất nhiều người khác nữa, thường là bằng những cách không thể tưởng tượng được, bằng búa, cưa Đồ tể, dao lạng thịt. Michael Sullivan “Đồ tể”, mày chết đi. Chết ngay lúc này, thằng khốn. Mày là đồ đáng chết nếu như thực sự ai đó đáng chết trên cõi đời này.

Giờ hắn đang xuống xe.

Chuyện gì xảy ra vậy? Hắn đang làm gì?

Hắn bắt đầu tập tễnh đi về phía vợ và ba đứa con của hắn. Máu chảy xuống chiếc sơ mi, thấm qua, nhỏ xuống quần và đôi giày của hắn. Rồi Sullivan ngã xuống vạt cỏ bên gia đình hắn. Hai tay hắn ghì chặt lấy họ.

Sampson và tôi thận trọng chạy đến, bối rối bởi những gì đang diễn ra và không biết phải làm gì tiếp theo.

Tôi nhìn thấy những vệt máu trên mình những đứa trẻ, và khắp người Caitlin Sullivan. Đó là máu của bố chúng, của Đồ tể. Khi tôi đến gần hơn, tôi thấy hắn có vẻ choáng váng, như thể hắn có thể bất tỉnh hay thậm chí toi mạng. Rồi hắn nói với tôi. “Cô ấy là người tốt. Cô ấy không biết những gì tôi làm, đến giờ vẫn không. Đây là những đứa trẻ ngoan. Hãy đưa họ ra khỏi đây, rời xa Mafia.”

Tôi vẫn muốn giết hắn, và tôi e rằng hắn có thể sống, nhưng tôi hạ súng xuống. Tôi không thể chĩa súng vào vợ và các con hắn.

Sullivan phá lên cười, và bất thình lình hắn nâng súng lên kề vào đầu vợ hắn. Hắn kéo cô ta đứng lên. “Bỏ súng xuống không tao sẽ giết nó, Cross. Tao làm trong nháy mắt thôi. Tao sẽ giết nó. Thậm chí cả lũ nhóc. Với tao việc này không thành vấn đề. Tao là như vậy đấy.”

Trên gương mặt Caitlin Sullivan vẻ ngạc nhiên và sốc không lớn bằng nỗi buồn và thất vọng khủng khiếp về gã đàn ông này, người mà cô ta chắc đã yêu, hay dù sao cũng từng có thời yêu thương. Đứa con trai út thét lên với bố, một tiếng thét xé lòng. “Đừng, bố ơi, đừng! Đừng làm mẹ đau! Bố ơi, con xin bố!”

“Bỏ súng xuống!” Sullivan hét lên.

Tôi có thể làm gì nữa? Tôi không có lựa chọn nào khác, cả trong tâm trí, lẫn trong nguyên tắc hành xử của tôi. Tôi buông rơi khẩu Glock của mình.

Và Sullivan ngả đầu chào.

Rồi một tiếng nổ phát ra từ khẩu súng của hắn.

Tôi cảm thấy một cú thúc mạnh vào ngực, và tôi bị nhấc lên chơi vơi khỏi mặt đất. Tôi đứng trên đầu ngón chân có lẽ trong vòng một giây. Đang khiêu vũ ư? Đang bay lên ư? Hay đang chết?

Tôi nghe thấy tiếng nổ thứ hai - và sau đó không biết gì nữa. Tôi biết rằng tôi sẽ chết, rằng tôi sẽ không gặp lại gia đình tôi nữa, và rằng tôi không thể trách ai ngoài tự trách mình.

Tôi được cảnh báo nhiều lần. Chỉ có điều tôi đã bỏ ngoài tai.

Hiệp sĩ Giết Rồng không còn nữa.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.