4mk

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 86

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 2 - 5:32 chiều

Porter đưa tay vuốt qua lớp sơn. Nó vẫn còn ướt.

Đôi mắt có màu xanh.

Anh muốn hét thật to tên của Emory nhưng anh biết điều đó sẽ chẳng mang lại lợi ích gì mà chỉ làm lộ ra vị trí hiện tại của mình. Anh cũng biết anh nên bọc đôi mắt đó vào túi đựng bằng chứng, nhưng anh chẳng có cái túi nào. Porter quỳ xuống. Bishop đã lấy ra toàn bộ. Không dễ để làm được như vậy. Chúng có vẻ vẫn còn tươi mới. Máu chỉ mới bắt đầu đông lại và khô dần.

Porter thò tay vào trong túi quần và lôi chiếc điện thoại di động ra. “Kloz? Tôi đang ở bên trong. Tôi tìm thấy đôi mắt của Emory ở bên ngoài cầu thang thoát hiểm dưới tầng một. Anh có gọi xe cấp cứu tới đây chứ?”

Anh không nghe thấy gì hết và khi liếc nhìn xuống điện thoại - KHÔNG CÓ TÍN HIỆU.

“Bố khỉ.”

Anh đút chiếc điện thoại trở lại vào túi quần.

Nắm tay trên chiếc gậy bóng chày càng lúc càng chặt hơn khi anh bước qua đôi mắt và nhè nhẹ đẩy cánh cửa để nó bật mở, rồi bước vào bên trong khu vực cầu thang. Ánh sáng từ chiếc đèn pin trong tay anh rọi lên những vẩn bụi và các mảnh vụn bay phất phơ trong không khí như sương mù, và anh phải cố nén để không ho sặc sụa. Không thể tiếp tục lần theo dấu vết kia khi đi trong này. Có quá nhiều dấu chân giẫm đạp lên dấu chân ban đầu đó, Porter không chắc đã có bao nhiêu người đi ngang qua đây, ít nhất phải hàng tá.

Porter hướng nguồn sáng thẳng lên trên.

Kloz nói tòa nhà này cao bao nhiêu nhỉ? Anh ta có từng nói qua chưa nhỉ? Nhìn từ bên ngoài, có vẻ nó phải cao ít nhất là năm mươi tầng. Porter không dám chắc vào những ngày còn khỏe anh có thể leo được hết số tầng đó hay không, chứ đừng nói là hôm nay, với vết đâm còn mới nguyên trên bắp đùi. Anh kéo chiếc quần đồng phục xuống và nhìn kĩ hơn vào vết thương. Mặc dù lúc trước nó hơi chảy máu một chút, nhưng giờ máu đã ngừng chảy rồi. Dù thế chân của anh vẫn đang giật giật đau nhói. Chết tiệt, bây giờ còn đau hơn cả lúc con dao cắm vào. Từ những gì anh nhìn thấy quanh chỗ gạc và băng dính, phần thịt xung quanh vết thương có màu tím đen.

Porter lôi ra con dao rọc giấy từ trong túi quần và dùng nó để cắt một đoạn vải từ chiếc áo đang mặc. Anh quấn nó quanh miếng gạc đã có sẵn, rồi buộc lại cho chắc chắn. Anh cắt thêm một đoạn nữa và buộc ngay phía trên vết thương - không đến mức như buộc ga rô, nhưng đủ để làm chậm tốc độ máu chảy. Hi vọng vậy là đủ để giúp anh cầm được máu, ít nhất là trong một lát.

Thế rồi Porter bắt đầu bước lên cầu thang.

hương trình Những kẻ tích trữ* vậy.” Clair nói. “Họ bắt đầu sưu tầm những thứ nho nhỏ từ chỗ này chỗ kia, và số lượng cứ tăng dần theo thời gian. Tôi hình dung nơi cất giấu mấy thứ sách báo khiêu dâm của anh chắc cũng giống thế này.” Cô bỗn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.