SAMPSON VÀ TÔI QUAY LẠI XE và đợi Đồ tể về ngôi nhà ở Montauk. Chúng tôi sốt ruột đếm từng phút. Sớm muộn gì hắn cũng phải về, chỉ có điều việc này vẫn chưa xảy ra, còn Sampson và tôi thì đều đang mệt mỏi, lạnh, và, thật tình, rất thất vọng.
Một gã giao bánh pizza từ cửa hiệu Papa John xuất hiện vào khoảng bảy rưỡi. Nhưng không phải là Sullivan, không phải là Đồ tể, không được thở phào, và cũng không có bánh pizza cho chúng tôi.
“Nói chuyện gì đi,” Sampson đề nghị. “Để quên chuyện ăn uống và cái lạnh này đi.”
“Trong khi ngồi đây mà lạnh cóng cả mông tớ vẫn cứ nghĩ hoài về Maria,” tôi vừa nói vừa quan sát gã giao bánh pizza tóc dài đến rồi đi. Một ý nghĩ lướt qua đầu tôi rằng Sullivan có thể giả dạng giao hàng như thế để nhắn nhủ vợ hắn chuyện gì đó. Liệu có phải điều đó vừa mới xảy ra không nhỉ? Chúng tôi chẳng thề làm được gì. Nhưng có phải nó vừa mới xảy ra không?
“Không có gì ngạc nhiên cả, bồ ạ,” Sampson nói.
“Những gì xảy ra vài tháng gần đây khiến tớ nhớ nhiều đến quá khứ. Tớ hiểu tớ đã đau khổ đủ rồi. Tuy nhiên cũng có thể là không. Bác sĩ của tớ thì hình như nghĩ là không.”
“Hồi ấy cậu phải trông nom hai đứa bé. Có lẽ cậu bận tối mắt nên không còn đủ thì giờ mà ngồi đau khổ. Tớ nhớ tớ thường thi thoảng ghé nhà cậu vào buổi tối. Cậu có vẻ như chẳng bao giờ ngủ cả. Miệt mài xem xét những vụ án mạng. Cố hoàn thành nghĩa vụ của một ông bố. Nhớ vụ méo miệng chứ?”
“Cậu nhắc đến là tớ nhớ ngay.”
Sau khi Maria mất, tôi bị chứng co giật cơ mặt khá nặng một thời gian. Một bác sĩ chuyên khoa thần kinh tại Bệnh viện Johns Hopkins bảo tôi rằng nó có thể khỏi hoặc vẫn cứ như vậy hàng năm trời. Nó kéo dài hơn hai tuần một chút, và nó trở thành một công cụ khá hiệu quả cho công việc. Làm cho những tên tội phạm mà tôi phải thẩm vấn trong trại giam sợ khiếp vía.
“Lúc đó cậu rất muốn tóm kẻ giết Maria, Alex ạ. Sau đó cậu bắt đầu dồn tâm sức vào những vụ giết người khác. Đó là khi cậu trở thành một thanh tra giỏi thực thụ. Đấy là tớ nghĩ thế. Đó là khi cậu tập trung. Cậu trở thành Hiệp sĩ Giết Rồng như thế đấy.”
Tôi có cảm giác như đang ở trong một phòng xưng tội. John Sampson là linh mục của tôi. Vậy thì có gì mới nào?
“Tớ không muốn lúc nào cũng nghĩ đến cô ấy, nên tớ nghĩ tớ phải bắt tay vào làm một cái gì đó. Còn bọn nhỏ và công việc nữa.”
“Vậy cậu đau khổ đã đủ chưa, Alex? Giờ thì sao? Đã hết chưa? sắp kết thúc chưa?”
“Thật lòng hả? Tớ không biết, John ạ. Lúc này tớ đang cố tìm hiểu đây.”
“Sẽ ra sao nếu lần này chúng ta không tóm được Sullivan? Sẽ ra sao nếu hắn lặn mất tăm ngay trước mũi chúng ta? Chuyện gì xảy ra nếu hắn đã biến rồi?”
“Về Maria, tớ nghĩ tớ sẽ ổn hơn. Cô ấy mất lâu rồi.” Tôi dừng lại, hít một hơi. “Tớ không nghĩ đó là lỗi của tớ. Tớ không thể làm gì khác được khi cô ấy bi. bắn.”
“Chao ôi,” Sampson nói.
“Chao ôi,” tôi lặp lại.
“Nhưng cậu vẫn không hoàn toàn chắc chán, đúng không? Cậu vẫn không tin chắc lắm.”
“Không phải là một trăm phần trăm.” Rồi tôi bật cười. “Có lẽ, nếu đêm nay chúng ta tóm được hắn. Có lẽ, nếu tớ bắn nát óc hắn ra. Sau đó dứt khoát chúng ta sẽ thanh thản.”
“Đó là lý do chúng ta có mặt ở đây sao, bạn thân mến? Để bắn nát óc hắn hả?”
Có tiếng gõ vào cửa bên hông xe, và tôi lần tìm khẩu súng của mình.