CÒN MỘT BÍ ẨN NỮA CẦN LÀM SÁNG TỎ.
Vào một đêm xuân, Sampson và tôi đi dạo trên Phố Năm, chỉ là giết thời gian với nhau. Thật dễ chịu, giữa hai chúng tôi lúc nào chả vậy. Chúng tôi mang theo bữa trưa và vài lon bia. Sampson đeo cặp kính mát Wayfarer và đội chiếc mũ Kangol đã cũ mà lâu lắm rồi tôi không thấy trên cái đầu to tướng của cậu ta.
Chúng tôi đi qua những ngôi nhà ván ghép cũ kỹ hiện diện ở đây từ khi chúng tôi còn bé và đến giờ trông vẫn chẳng khác gì ngày xưa, dù có nhiều thứ ở DC. đã thay đổi chóng mặt, tốt lên hay tệ đi, hay ở giữa hai thái cực này.
“Lúc cậu nằm viện tớ lo quá,” Sampson nói.
“Tớ cũng lo cho mình. Tớ bắt đầu nhiễm chất giọng Massachusetts. Toàn bộ âm a’s đều nặng. Và tớ đang trở nên gương mẫu về mặt chính trị nữa chứ.”
“Có một số chuyện tớ cần phải nói với cậu. Tớ đã nghĩ rất nhiều.”
“Tớ đang nghe đây. Đêm nay thật thích hợp để dốc bầu tâm sự.”
“Hơi khó nói. Chuyện xảy ra có lẽ khoảng hai, ba tháng sau khi Maria bị giết,” Sampson tiếp tục. “Cậu còn nhớ gã hàng xóm Clyde Wills chứ?”
“Tớ nhớ rất rõ. Một kẻ buôn bán ma túy rất tham vọng. Cho đến khi bọn khác thuê người giết hắn và bỏ vào một thùng rác phía sau hiệu Popeyes Chicken, nếu tớ không nhầm.”
“Cậu nhớ chính xác đấy. Wills là chỉ điểm cho Rakeem Powell khi Rakeem là thanh tra ở Đồn 103.”
“À ra thế. Tớ sẽ không ngạc nhiên khi Wills chơi hai mang. Chuyện đó diễn ra ở đâu?”
“Tớ sẽ nói với cậu về điều đó ngay bây giờ, bồ ạ. Đó là điều tớ đang cố làm đây. Clyde Wills phát hiện ra chuyện gì đó về Maria - hình như về chuyện kẻ nào đã giết cô ấy,” Sampson nói tiếp.
Tôi lặng thinh, nhưng một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi tiếp tục đi về phía trước, chân hơi run run.
“Đó không phải là Michael Sullivan đúng không?” tôi hỏi. “Như hắn đã nói.”
“Dạo ấy hắn có một thằng bạn đồng hành,” Sampson nói. “Một thằng cứng đầu cũng có gốc gác từ khu phố cũ của hắn ở Brooklyn, tên là Jimmy Galati “Mũ”. Galati là kẻ đã bắn Maria. Sullivan không có mặt ở đó. Hắn có thể đã xúi Galati làm điều đó. Hoặc có thể Galati đang truy đuổi cậu.”
Tôi không nói gì. Thật lòng, tôi không thể. Hơn nữa, tôi muốn để Sampson kết thúc việc cậu ta phải làm. Nhìn thẳng về phía trước, cậu ta vừa đi vừa nói, không nhìn sang tôi lần nào.
“Rakeem và tớ đã điều tra. Mất vài tuần, Alex ạ. Bọn tớ làm vụ này rất tích cực. Thậm chí đến cả Brooklyn. Nhưng bọn tớ không tìm được chứng cứ rõ ràng nào chống lại Galati, dù cho bọn tớ biết chính nó đã ra tay. Nó đã kể về vụ án mạng này cho đám bạn ở New York. Galati được huấn luyện trong quân đội ở Fort Bragg.”
“Hồi đó cậu có gặp Anthony Mullino phải không? Đó là lý do hắn nhớ cậu?”
Sampson gật đầu. “Vấn đề là thế này, đây là cái đã đeo đẳng tớ suốt từ bấy đến nay. Tớ rất ngại nói ra lúc này. Bọn tớ đã khử thằng ngu đó, Alex ạ. Rakeem và tớ đã giết Jimmy Galati vào một đêm ở Brooklyn. Cho đến giờ này tớ không thể nói với cậu. Sau đó tớ đã cố. Tớ muốn cho cậu biết khi chúng ta bắt đầu quay lại truy lùng Sullivan. Nhưng tớ đã không thể.”
“Sullivan là kẻ giết người, một thằng khốn,” tôi nói. “Hắn cần phải bị bắt.”
Samson không nói gì thêm nữa, cả tôi cũng vậy. Chúng tôi tản bộ thêm lúc nữa; sau đó cậu ta rẽ và về nhà, tôi đoán vậy, xuôi theo những đường phố nơi chúng tôi đã cùng nhau lớn lên. Cậu ta đã thay tôi xử lý kẻ sát hại Maria. Cậu ta làm những gì cậu ta cho là đúng, nhưng biết rằng tôi không thể sống chung với chuyện đó. Vì thế cậu ta đã không nói với tôi, không một lời kể cả khi chúng tôi truy đuổi Sullivan. Tôi không hiểu phần cuối cùng cho lắm, nhưng ai mà có thể hiểu hết được mọi chuyện. Có lẽ tôi sẽ hỏi John về chuyện này vào một dịp khác.
Đêm ấy về nhà tôi không tài nào chợp mắt nổi, và tôi không thể suy nghĩ một cách tinh táo. Cuối cùng, tôi lại vào ngủ cùng Ali. Nó ngủ trông như một thiên thần, không chút lo âu về cuộc đời này.
Tôi nằm đó, và tôi nghĩ về những gì Sampson đã kể với tôi và về chuyện tôi yêu quý cậu ta biết chừng nào cho dù có bất cứ điều gì xảy ra đi nữa. Rồi tôi nghĩ về Maria, tôi đã từng yêu nàng biết bao.
Em đã giúp anh rất nhiều, tôi thì thầm trong khi nhớ về nàng. Em đã xua đi những mặc cảm trong anh. Đã dạy anh tin vào tình yêu, dạy anh biết ở đây có một thứ như vậy, dù cho có được nó vát vả đến nhường nào. Vậy hãy giúp anh lúc này, Maria... Anh cần phải quên đi, em yêu ạ. Em hiểu anh định nói gì mà. Anh cần chấm dứt, như thế anh mới có thể làm lại đời mình.
Đột nhiên, tôi nghe thấy một giọng nói trong bóng tối, và nó làm tôi giật mình, bởi tôi đang phiêu diêu nơi nào đó trong ký ức, rất xa hiện tại. “Bố ơi, bố ổn chứ?”
Tôi nhẹ nhàng ôm Ali vào ngực. “Bố ổn mà. Tất nhiên rồi. Cảm ơn con đã hỏi. Bố yêu con, cún con.”
“Bố à, con cũng yêu bố. Con là con trai bé bỏng của bố mà,” nó nói. Phải. Chẳng còn gì đáng giá hơn.